Ngốc Nghếch Mà Mạnh Mẽ
8 phút đọc

Chương 22

Chương 22 — Ngốc Nghếch Mà Mạnh Mẽ

Cập nhật 06/09/2026 8 phút đọc

Dù công chúng đã hoàn toàn thay đổi thái độ, dù cơn bão dư luận đã lắng xuống và công lý đã được thực thi, Tang Ninh vẫn nhận ra trong lòng mình còn sót lại một chút do dự mơ hồ mỗi khi Bách Duy nhắc đến việc chính thức xác nhận mối quan hệ giữa hai người trước công chúng và gia đình. Cô chưa từng nói thành lời với anh về nỗi sợ hãi ấy, nhưng Bách Duy, với sự nhạy cảm anh đã học được từ những năm tháng quan sát cô kỹ lưỡng, vẫn nhận ra điều gì đó đang cản trở cô hoàn toàn buông bỏ.

Trước đó vài ngày, Bách Duy đã tâm sự với Lâm Nhã Thư về nỗi băn khoăn của mình. "Em cảm nhận được chị Ninh vẫn còn điều gì đó chưa thể buông bỏ, dù mọi chuyện đã được minh oan," anh nói, ngồi trong văn phòng của cô sau một buổi tập luyện dài. "Em không biết phải làm sao để chị ấy thực sự tin rằng mình xứng đáng được hạnh phúc, không còn phải mang theo mặc cảm về quá khứ."

Lâm Nhã Thư suy nghĩ một lúc rồi gợi ý. "Đôi khi, để buông bỏ một nỗi sợ hãi cũ, người ta cần phải đối diện trực tiếp với nơi chốn đã sinh ra nỗi sợ ấy, thay vì cứ mãi né tránh nó. Có lẽ cậu nên đưa cô ấy quay lại nơi mọi chuyện bắt đầu, để cô ấy có cơ hội khép lại quá khứ một cách trọn vẹn, thay vì cứ để nó treo lơ lửng mãi trong lòng."

Lời khuyên ấy khiến Bách Duy nảy ra ý định đưa Tang Ninh trở lại thăm căn nhà cũ, nơi chứa đựng cả những kỷ niệm đẹp đẽ nhất lẫn nỗi đau sâu sắc nhất trong mối quan hệ của họ.

Một buổi chiều cuối tuần, anh rủ cô cùng đến thăm lại căn nhà cũ của gia đình họ Nhiêu, nơi giờ đây đã được rao bán sau khi công ty gia đình tái cơ cấu hoàn toàn theo phán quyết của tòa án. Căn nhà vẫn còn đó, dù đã xuống cấp phần nào theo thời gian, giàn hoa trước sân đã khô héo, nhưng khung cảnh vẫn đủ để gợi lại biết bao ký ức của cả hai.

"Tại sao em lại muốn quay lại đây?" Tang Ninh hỏi, giọng cô có chút bồi hồi khi bước qua cánh cổng quen thuộc.

"Vì em nghĩ, có lẽ chị vẫn còn điều gì đó ở nơi này chưa thể buông bỏ hoàn toàn," Bách Duy đáp, dẫn cô đến đứng trước bậc cầu thang nơi anh từng ngồi ôm đàn guitar hát những giai điệu buồn bã năm nào. "Em nhớ, đây là nơi chị đứng lặng lẽ nghe em hát lần đầu tiên. Và cũng chính tại đây, chị đã nhận ra tình cảm của em dành cho chị."

Tang Ninh đứng lặng, ký ức ùa về như một cơn sóng, cả những khoảnh khắc ấm áp lẫn nỗi đau của ngày chia ly năm nào. "Chị vẫn còn sợ," cô thú nhận, giọng cô run lên. "Không phải sợ tình cảm của em dành cho chị không chân thành, mà sợ rằng, dù bao nhiêu năm trôi qua, dù mọi thứ đã được minh oan, vẫn sẽ luôn có ai đó nhìn vào chúng ta và nhớ đến khoảng cách vai vế ngày xưa, nhìn chị như một người từng là giám hộ của em, thay vì nhìn nhận chị đơn giản là người chị yêu thương."

Bách Duy nắm lấy hai tay cô, nhìn thẳng vào mắt cô với một sự kiên định tuyệt đối. "Chị Ninh, em không thể kiểm soát được suy nghĩ của người khác. Sẽ luôn có người nhìn vào quá khứ của chúng ta với ánh mắt hoài nghi, dù sự thật có rõ ràng đến đâu. Nhưng em không sống vì ánh mắt của họ. Em sống vì chính mình, và vì người em yêu thương. Câu hỏi quan trọng nhất không phải là người khác nghĩ gì, mà là chị có thực sự muốn ở bên em hay không."

Tang Ninh im lặng, những giọt nước mắt lăn dài trên má, nhưng lần này, đó không phải là nước mắt của sự sợ hãi hay đau khổ, mà là nước mắt của một người cuối cùng cũng cho phép mình thành thật với chính trái tim mình. "Chị muốn," cô nói, giọng cô run rẩy nhưng dứt khoát hơn bao giờ hết. "Chị đã muốn từ rất lâu rồi, Bách Duy à. Chị chỉ chưa từng cho phép bản thân mình thừa nhận điều đó, vì chị luôn nghĩ mình không xứng đáng, rằng chị đã làm em tổn thương quá nhiều để có quyền đòi hỏi hạnh phúc cho riêng mình."

"Chị xứng đáng," Bách Duy nói, giọng anh nghẹn ngào. "Chị xứng đáng hơn bất kỳ ai em từng biết. Chị đã hy sinh sáu năm hạnh phúc của mình để bảo vệ em, đã đối mặt với âm mưu của chính cha mình để giữ cho em một tương lai an toàn. Nếu có ai xứng đáng được yêu thương trọn vẹn, không mặc cảm, không do dự, thì đó chính là chị."

Cả hai ngồi xuống bậc thềm đá cũ, nơi rêu phong đã phủ kín qua bao mùa mưa nắng, cùng nhau ôn lại những kỷ niệm nhỏ nhặt của hai năm sống chung năm xưa — bữa cơm đầu tiên Tang Ninh nấu hơi mặn tay khiến Bách Duy phải cố nuốt trong im lặng, những buổi tối cô ngồi kèm cậu học bài dưới ánh đèn vàng, cả trận sốt cao năm cậu mười bảy tuổi mà cô đã thức trắng đêm chăm sóc. Mỗi kỷ niệm được nhắc lại đều khiến khoảng cách giữa họ dần thu hẹp thêm một chút, như thể họ đang cùng nhau viết lại toàn bộ câu chuyện cũ dưới một ánh sáng mới, không còn vướng bận bởi sợ hãi hay tội lỗi.

Anh rút từ trong túi áo khoác ra một vật nhỏ được bọc trong khăn lụa — cuốn sổ tay bìa da cũ Tang Ninh từng tặng anh năm mười tám tuổi, giờ đã sờn cũ theo năm tháng nhưng vẫn được anh gìn giữ cẩn thận suốt sáu năm qua. Anh mở đến trang đầu tiên, nơi anh từng viết dòng nhật ký ngắn ngủi vào đêm sinh nhật năm nào.

"Chị còn nhớ cuốn sổ này không?" anh hỏi, đưa nó cho cô xem. "Em đã viết vào đây từ ngày em mười tám tuổi, ngày em nhận ra tình cảm của mình dành cho chị. Suốt sáu năm qua, dù trải qua bao nhiêu chuyện, em vẫn giữ nó bên mình, như một lời nhắc nhở rằng, dù thế giới có thay đổi thế nào, cảm giác đó chưa bao giờ phai nhạt."

Tang Ninh cầm cuốn sổ trong tay, lật qua từng trang giấy đã ố vàng, đọc lại những dòng chữ non nớt của một cậu thiếu niên mười tám tuổi đang chập chững nhận ra tình yêu đầu đời của mình. Cô bật khóc, không còn cố kìm nén như bao lần trước, để tất cả những cảm xúc dồn nén suốt sáu năm được giải phóng hoàn toàn.

"Chị xin lỗi vì đã bắt em phải chờ đợi lâu đến vậy," cô nói, ôm lấy anh thật chặt. "Nhưng từ hôm nay, chị hứa sẽ không còn trốn tránh cảm xúc thật của mình nữa. Chị chấp nhận tình cảm của em, Bách Duy à, trọn vẹn và không còn chút do dự nào."

Bách Duy ôm chặt lấy cô, cảm giác hạnh phúc dâng trào đến mức khiến anh không thể thốt nên lời trong giây lát. Đứng giữa khu vườn cũ kỹ của căn nhà từng chứng kiến cả những ngày tháng ấm áp lẫn nỗi đau chia ly của họ, cả hai cuối cùng cũng tìm thấy điều mà cả hai đã tìm kiếm suốt sáu năm dài đằng đẵng — một tình yêu được chấp nhận trọn vẹn, không còn vướng bận bởi bất kỳ nỗi sợ hãi hay mặc cảm nào từ quá khứ.

Nắng chiều dần buông xuống, nhuộm vàng cả khu vườn, và trong ánh sáng ấm áp ấy, hai người đứng ôm nhau thật lâu, như thể đang bù đắp cho tất cả những cái ôm họ chưa từng dám trao nhau trong suốt những năm tháng xa cách.

Trên đường trở về, Tang Ninh gọi điện ngay cho Hà Thùy Dương, giọng cô rộn ràng một cách hiếm thấy. "Tớ đã nói với nó rồi," cô nói, không giấu được sự phấn khích trong giọng nói. "Tớ đã chấp nhận tình cảm của nó, thật lòng, không còn chút do dự nào."

Đầu dây bên kia, Thùy Dương reo lên sung sướng đến mức Tang Ninh phải đưa điện thoại ra xa tai một chút. "Cuối cùng cũng đến ngày này! Tớ đã đợi cậu nói câu này từ lâu lắm rồi. Chúng ta phải ăn mừng thôi, để tớ chuẩn bị một bữa tiệc nhỏ ngay tại tiệm hoa của tớ."

Tang Ninh bật cười, cảm giác nhẹ nhõm và hạnh phúc tràn ngập trong lòng cô, một cảm giác cô đã chối bỏ bản thân mình quá lâu để có thể tận hưởng trọn vẹn. Cô nhìn sang Bách Duy đang lái xe bên cạnh, ánh mắt anh cũng ánh lên niềm hạnh phúc không giấu giếm, và cô biết, từ khoảnh khắc này trở đi, mọi nỗi sợ hãi về khoảng cách vai vế hay tuổi tác trong quá khứ sẽ không còn có thể ngăn cản họ đến với nhau một cách trọn vẹn nữa. Xe chạy chậm rãi qua những con phố quen thuộc, ánh đèn đường lần lượt bật sáng trong buổi hoàng hôn dần buông, và trong lòng Tang Ninh, một cảm giác bình yên trọn vẹn mà cô chưa từng cho phép mình cảm nhận suốt sáu năm dài cuối cùng cũng lan tỏa khắp cơ thể, ấm áp và chắc chắn như chính tình yêu cô vừa quyết định giữ lấy. Cô khẽ nắm lấy tay Bách Duy đang đặt trên cần số, siết nhẹ như một lời hứa không cần nói thành lời, rằng từ nay về sau, cô sẽ không bao giờ để nỗi sợ hãi cũ kéo họ rời xa nhau thêm một lần nào nữa. Bách Duy khẽ mỉm cười, mắt vẫn nhìn thẳng con đường phía trước, nhưng lòng anh đã hoàn toàn nhẹ nhõm, biết rằng chặng đường gian nan nhất của họ cuối cùng cũng đã chính thức khép lại.

Đã sao chép liên kết chương