Chương 4
Chương 4 — Ngốc Nghếch Mà Mạnh Mẽ
Tin đồn bắt đầu từ đâu, không ai có thể xác định chính xác. Có lẽ từ một người hàng xóm tò mò nhìn thấy Bách Duy và Tang Ninh cùng đi mua sắm vào cuối tuần, dáng vẻ thân thiết như một cặp đôi hơn là chị em nuôi. Có lẽ từ một người họ hàng xa trong một buổi họp mặt gia đình, buông lời bóng gió về việc "con gái lớn tuổi rồi mà cứ quấn quýt với thằng bé mới nhận nuôi, không khéo thiên hạ lại nghĩ bậy." Dù bắt nguồn từ đâu, lời đồn ấy cũng đã len lỏi đến tai ông Nhiêu Trọng Nhân chỉ vài ngày sau sinh nhật mười tám tuổi của Bách Duy.
Ông Nhân trở về nhà vào một buổi tối, gương mặt nặng trĩu khác thường. Ông gọi Tang Ninh vào phòng làm việc, đóng cửa lại, giọng nghiêm khắc hiếm khi cô từng thấy ở cha mình.
"Con nghe được gì chưa? Người ta đang nói gì về con và thằng Bách Duy ngoài kia?" ông hỏi thẳng, không vòng vo.
Tang Ninh sững người, tim đập nhanh hơn. "Con không hiểu ý cha là gì. Con chỉ đang làm đúng trách nhiệm giám hộ thôi."
"Trách nhiệm giám hộ gì mà để người ta đồn thổi con với nó đi chơi thân mật như một đôi tình nhân?" ông Nhân gằn giọng, tay đập xuống bàn khiến Tang Ninh giật mình. "Con biết công ty mình đang cần giữ hình ảnh tốt để ký hợp đồng với đối tác lớn cuối năm nay không? Nếu tin đồn này lan rộng, ảnh hưởng đến uy tín gia đình, con nghĩ ai sẽ gánh hậu quả?"
Tang Ninh cúi đầu, không dám cãi lại, dù trong lòng cô biết rõ những "buổi đi chơi thân mật" mà cha cô nhắc đến chỉ đơn thuần là những lần cô đưa Bách Duy đi mua đồ dùng học tập, hoàn toàn trong sáng, không có gì đáng để dị nghị. Nhưng cô cũng hiểu, trong mắt những người ngoài cuộc thiếu thiện chí, bất kỳ hình ảnh nào cũng có thể bị bóp méo theo hướng tiêu cực nhất.
"Con phải hiểu, nhà mình không phải người thường," ông Nhân nói tiếp, giọng dịu xuống đôi chút nhưng vẫn đầy áp lực. "Mọi hành động của con đều bị soi xét. Cha không muốn công sức bao năm gây dựng công ty bị một tin đồn vô căn cứ phá hỏng. Con là con gái cha, con phải biết giữ gìn hình ảnh cho cả gia đình."
"Con hiểu, thưa cha," Tang Ninh đáp, giọng nhỏ lại. "Con sẽ cẩn thận hơn."
"Cẩn thận thôi chưa đủ," ông Nhân lắc đầu. "Cha nghĩ tốt nhất nên để thằng bé ra ở riêng, tự lập lấy cuộc sống của nó. Nó cũng mười tám rồi, tuổi này không còn nhỏ để cần người kèm cặp sát sao như trước nữa. Con nghĩ sao?"
Tang Ninh không đáp ngay, lòng cô rối bời giữa việc phải bảo vệ Bách Duy khỏi tin đồn và cảm giác không nỡ đẩy cậu ra khỏi mái nhà duy nhất cậu từng có sau khi mất cha mẹ. Nhưng ký ức về đoạn hội thoại giữa cha và chú mình vài ngày sau đó đã khiến cô nhận ra, đằng sau lời đề nghị tưởng chừng hợp lý ấy, còn ẩn giấu một điều gì đó nguy hiểm hơn nhiều.
Điều Tang Ninh không ngờ tới là, đằng sau vẻ tức giận vì "danh dự gia đình" ấy, ông Nhân còn có một toan tính khác sâu xa hơn nhiều. Những ngày sau đó, cô tình cờ nghe được một đoạn hội thoại giữa cha mình và em trai ông — Nhiêu Trọng Khải — qua cánh cửa phòng làm việc khép hờ.
"Nếu con bé cứ quấn lấy thằng Bách Duy như vậy, sau này lớn lên nó sẽ nghe lời con bé hơn là nghe lời anh," giọng ông Trọng Khải vang lên, đầy toan tính. "Anh còn định thế nào với phần cổ phần của thằng Bình để lại? Nếu để tình cảm chị em nó gắn bó quá sâu, sau này thằng nhóc lớn lên, có quyền tự quyết, sợ là khó xoay xở như kế hoạch mình bàn."
"Chú đừng lo," ông Nhân đáp, giọng trầm xuống. "Tôi sẽ tìm cách để hai đứa nó xa nhau ra. Càng sớm càng tốt. Trước khi thằng bé đủ tuổi để tự ý thức về quyền lợi của mình."
Tang Ninh đứng chết lặng sau cánh cửa, tay run lên vì kinh hãi. Cô không hiểu hết ý nghĩa của cuộc trò chuyện ấy, không biết rõ "kế hoạch" mà chú mình nhắc đến là gì, nhưng bản năng mách bảo cô rằng có điều gì đó không ổn, rằng cha mình và chú mình đang có những toan tính liên quan đến phần tài sản của cha ruột Bách Duy để lại — thứ tài sản mà cô vẫn đang cất giữ bản sao di chúc trong ngăn kéo bàn làm việc.
Cô chưa đủ bằng chứng để khẳng định điều gì, chưa đủ thời gian để tìm hiểu tường tận, nhưng cô hiểu rõ một điều: nếu Bách Duy tiếp tục ở lại trong ngôi nhà này, dưới sự giám sát trực tiếp của cha cô, cậu sẽ đối mặt với những nguy hiểm mà cậu hoàn toàn không lường trước được. Và nếu tin đồn về mối quan hệ "không đúng mực" giữa cô và cậu tiếp tục lan rộng, chính cô sẽ trở thành cái cớ hoàn hảo để cha cô tước bỏ quyền giám hộ của mình, giao Bách Duy cho một người giám hộ khác dễ bị thao túng hơn — hoặc tệ hơn, đẩy cậu vào một hoàn cảnh mà cậu không còn ai bảo vệ.
Đêm đó, Tang Ninh không ngủ được. Cô ngồi trong phòng, nhìn tập hồ sơ di chúc trong ngăn kéo, rồi nhìn sang khung ảnh nhỏ chụp cô và Bách Duy trong buổi biểu diễn văn nghệ năm nào, gương mặt cậu rạng rỡ khi cô đứng vỗ tay từ hàng ghế khán giả. Cô biết mình phải đưa ra một quyết định, và quyết định đó sẽ phải đau đớn đến mức có thể phá vỡ trái tim cả hai người, nhưng lại là cách duy nhất để bảo vệ cậu khỏi cơn bão mà cô cảm nhận đang âm thầm kéo đến.
Sáng hôm sau, Tang Ninh gọi Bách Duy xuống phòng khách. Cô đã chuẩn bị sẵn một chiếc vali, xếp gọn quần áo và một số vật dụng cần thiết của cậu, đặt cạnh đó là một phong bì tiền và giấy tờ tùy thân.
Bách Duy nhìn chiếc vali, rồi nhìn Tang Ninh, gương mặt cậu dần chuyển từ ngạc nhiên sang hoang mang. "Chị Ninh, chuyện gì vậy ạ?"
"Em đã mười tám tuổi rồi," Tang Ninh nói, cố giữ giọng bình thản nhất có thể, dù từng câu chữ như xé nát lồng ngực cô. "Đã đến lúc em nên tự lập, sống cuộc sống của riêng mình. Chị đã sắp xếp cho em một căn phòng trọ gần trung tâm thành phố, đủ để em ổn định trong lúc tìm việc làm và tiếp tục theo đuổi con đường âm nhạc nếu em muốn."
"Chị đang đuổi em đi sao?" Giọng Bách Duy run lên, không giấu nổi sự tổn thương. "Tại sao? Em đã làm gì sai?"
"Em không làm gì sai cả," Tang Ninh đáp, quay mặt đi để tránh nhìn thẳng vào đôi mắt đang đỏ hoe của cậu. "Nhưng người ngoài đang đồn thổi những điều không hay về việc chúng ta sống chung, về mối quan hệ giữa chị và em. Chị là người giám hộ của em, việc này nếu tiếp tục sẽ ảnh hưởng đến tương lai của em, đến cả sự nghiệp mà em đang mơ ước. Chị không thể để điều đó xảy ra."
"Nhưng chúng ta có làm gì sai đâu! Chúng ta chỉ là—" Bách Duy dừng lại, không biết nên gọi mối quan hệ giữa hai người là gì nữa, khi trong lòng cậu, nó đã sớm vượt qua ranh giới của tình chị em từ lâu.
"Chính vì vậy chị mới phải làm thế này," Tang Ninh nói, giọng cứng lại, cố tình tỏ ra lạnh lùng hơn cả những gì cô cảm thấy trong lòng. "Em nên rời khỏi đây trước khi mọi chuyện đi quá xa. Từ hôm nay, chị nghĩ chúng ta không nên liên lạc với nhau nữa. Coi như một sự khởi đầu mới, sạch sẽ, không vướng bận gì từ quá khứ."
Bách Duy đứng chết lặng, không tin vào những gì mình vừa nghe. "Chị nói nghiêm túc đấy chứ? Chị thật sự muốn cắt đứt hoàn toàn với em sao?"
"Chị nghiêm túc," Tang Ninh đáp, giọng không hề dao động dù trong lòng cô đang vỡ vụn. "Đây là điều tốt nhất cho cả hai chúng ta."
Cô không giải thích thêm về những gì cô đã nghe được từ cuộc trò chuyện giữa cha mình và chú mình, không nói với cậu về nỗi lo sợ âm thầm rằng có một âm mưu nào đó đang nhắm vào cậu. Cô chọn để cậu tin rằng lý do duy nhất là vì dư luận, vì danh dự, vì tương lai của cậu — bởi cô biết, nếu nói ra sự thật về âm mưu chưa rõ ràng ấy, cậu sẽ chọn ở lại chiến đấu, sẽ đặt mình vào nguy hiểm để bảo vệ cô, và đó là điều cô tuyệt đối không thể để xảy ra.
Bách Duy xách chiếc vali lên, tay run rẩy, mắt đỏ hoe nhưng cố không để nước mắt rơi trước mặt cô. "Được rồi. Nếu đó là điều chị muốn, em sẽ đi." Cậu dừng lại ở cửa, ngoái đầu nhìn lại lần cuối. "Nhưng chị nên biết, những gì em cảm thấy dành cho chị, chưa bao giờ là một sai lầm. Có lẽ hoàn cảnh sai, thời điểm sai, nhưng cảm giác đó không sai."
Nói xong, cậu quay lưng bước ra khỏi cổng, không ngoảnh lại lần nào nữa. Tang Ninh đứng ở cửa nhà, nhìn theo bóng dáng cậu khuất dần sau góc phố, cho đến khi không còn nhìn thấy gì nữa, cô mới để những giọt nước mắt kìm nén suốt buổi sáng tuôn rơi. Cô ngồi thụp xuống bậc thềm, hai tay ôm mặt, khóc nức nở như chưa từng được khóc, cho đến khi Hà Thùy Dương — người cô gọi điện trong cơn hoảng loạn ngay sau đó — chạy đến ôm lấy cô, không nói một lời nào, chỉ lặng lẽ vỗ về.
Cô không biết rằng, ở một góc phố cách đó không xa, Bách Duy cũng đang đứng tựa vào một bức tường, để nước mắt rơi tự do lần đầu tiên kể từ ngày cha mẹ cậu mất — không phải vì đau buồn cho một mất mát đã cũ, mà vì một mất mát mới, tươi rói và nhức nhối hơn bất cứ điều gì cậu từng trải qua.