Chương 3
Chương 3 — Ngốc Nghếch Mà Mạnh Mẽ
Khoảnh khắc Tang Ninh nhận ra sự thật đến vào một buổi chiều bình thường đến mức sau này, mỗi lần nhớ lại, cô vẫn tự hỏi tại sao một điều quan trọng đến vậy lại có thể lộ ra giữa một bối cảnh tầm thường như thế.
Đó là hai tuần sau sinh nhật của Bách Duy. Cô về nhà sớm hơn thường lệ vì cuộc họp chiều bị hủy, định bụng sẽ nấu một bữa tối thịnh soạn hơn để bù cho mấy hôm liền phải về muộn vì công việc cuối năm dồn dập. Cửa phòng Bách Duy khép hờ, tiếng đàn guitar khe khẽ vọng ra hành lang. Cô định gõ cửa báo cậu xuống ăn cơm, nhưng khi tay vừa chạm vào cánh cửa, tiếng hát của cậu vang lên khiến cô khựng lại.
Đó là một bài hát cô chưa từng nghe, giai điệu chậm rãi, day dứt, lời ca mộc mạc nhưng chân thành đến mức khiến người nghe không thể không dừng bước. Tang Ninh đứng lặng sau cánh cửa, lắng nghe từng câu từng chữ.
"Có một người luôn đứng phía sau lưng tôi, chưa từng đòi hỏi tôi phải trở thành ai khác, chỉ lặng lẽ nhìn tôi lớn lên từng ngày. Tôi không biết gọi tên cảm giác này là gì, chỉ biết rằng mỗi khi người ấy cười, cả thế giới của tôi cũng sáng lên theo."
Giọng hát của Bách Duy run nhẹ ở câu cuối, như thể chính cậu cũng đang cố kìm nén một cảm xúc quá lớn để có thể hát trọn vẹn. Tang Ninh đứng đó, tim đập thình thịch, một linh cảm mơ hồ nhưng rõ ràng dâng lên trong lòng cô. Cô không phải người ngốc nghếch. Cô đã sống đủ lâu, đủ từng trải để nhận ra ý nghĩa ẩn sau những câu chữ ấy không phải là tình cảm của một đứa em dành cho người chị nuôi.
Cô lùi lại một bước, khẽ khàng đến mức không hề gây ra tiếng động nào, rồi đi xuống bếp, đứng tựa vào bàn ăn, hai tay ôm lấy mặt, cố gắng sắp xếp lại những suy nghĩ đang hỗn loạn trong đầu.
Không thể nào. Cậu ấy còn quá trẻ. Mình là người giám hộ của cậu ấy. Đây là điều tuyệt đối không được phép xảy ra.
Nhưng ngay cả khi tự nhủ như vậy, Tang Ninh cũng không thể phủ nhận rằng, trong một góc khuất nào đó của lòng mình mà cô chưa từng dám soi rọi, cũng có một thứ cảm giác tương tự đang âm ỉ tồn tại. Cô nhớ lại những lần mình vô thức mỉm cười khi nghe tiếng bước chân cậu về nhà, nhớ lại cảm giác ấm áp lạ thường mỗi khi cậu ngồi cạnh mình học bài, nhớ lại cả đêm thức trắng chăm cậu ốm mà lòng cô lúc ấy không hề thấy mệt mỏi, chỉ thấy một sự bình yên kỳ lạ khi được ở bên cạnh cậu.
Nhận ra điều đó, Tang Ninh càng hoảng sợ hơn.
Cô là người lớn hơn sáu tuổi. Cô là người giám hộ hợp pháp được pháp luật và gia đình giao phó trách nhiệm bảo vệ cậu, nuôi dạy cậu nên người, không phải để vun đắp bất kỳ thứ tình cảm nào vượt quá ranh giới ấy. Nếu để bất cứ ai biết được, dù chỉ là một nghi ngờ nhỏ, danh dự của cả hai sẽ bị hủy hoại, và tương lai của Bách Duy — cậu học sinh vừa tròn mười tám, còn cả một quãng đường dài phía trước để xây dựng sự nghiệp và cuộc sống riêng — sẽ bị vấy bẩn ngay từ vạch xuất phát.
Không. Cô không thể để điều đó xảy ra. Dù trong lòng cô có tồn tại thứ cảm giác gì đi nữa, cô cũng phải là người đủ tỉnh táo để dập tắt nó ngay từ trong trứng nước, trước khi nó kịp lớn lên thành thứ gì đó không thể kiểm soát.
Tối hôm đó, khi Bách Duy xuống ăn cơm, cậu nhận thấy Tang Ninh có gì đó khác lạ. Cô vẫn nói chuyện với cậu, vẫn gắp thức ăn cho cậu như mọi khi, nhưng ánh mắt cô tránh nhìn thẳng vào cậu lâu hơn vài giây, và có một khoảng lặng gượng gạo len vào giữa những câu chuyện vốn trôi chảy tự nhiên trước đây.
"Chị sao vậy ạ? Chị có mệt không?" Bách Duy hỏi, lo lắng.
"Không, chị chỉ hơi mệt vì công việc thôi," Tang Ninh đáp, cố nở một nụ cười bình thường, nhưng Bách Duy — người đã sống cùng cô suốt hai năm, đủ để hiểu từng biểu cảm nhỏ nhất trên gương mặt cô — vẫn nhận ra có điều gì đó không ổn.
Trong những ngày tiếp theo, sự thay đổi ấy càng lúc càng rõ rệt hơn. Tang Ninh bắt đầu về nhà muộn hơn với lý do công việc, viện cớ bận rộn để tránh những bữa cơm chung, và khi buộc phải ở nhà cùng cậu, cô luôn tìm cách giữ khoảng cách — ngồi xa hơn một chút trên ghế sofa, tránh những cuộc trò chuyện riêng tư kéo dài, không còn ngồi kèm cậu học bài vào buổi tối như trước.
Bách Duy cảm nhận được sự xa cách ấy rõ ràng như cảm nhận một cơn gió lạnh đột ngột lùa qua căn phòng ấm áp. Cậu không hiểu vì sao. Cậu tự hỏi liệu mình đã làm gì sai, đã vô tình để lộ điều gì khiến Tang Ninh khó chịu hay chưa. Cậu không biết rằng chính khoảnh khắc mình vô tình để cảm xúc len vào lời bài hát, chính khoảnh khắc ấy đã khiến người mà cậu thầm thương trộm nhớ nhận ra tất cả, và quyết định phải rút lui trước khi mọi thứ đi quá xa.
Không chịu nổi sự giằng xé trong lòng, một buổi trưa cuối tuần Tang Ninh hẹn gặp Hà Thùy Dương, người bạn thân nhất từ thời đại học, tại một quán nước quen thuộc gần công ty. Thùy Dương vừa nhấp một ngụm trà vừa nhìn gương mặt phờ phạc của bạn mình, không cần hỏi cũng biết có chuyện chẳng lành.
"Cậu trông như cả tuần không ngủ vậy," Thùy Dương nói, đặt ly trà xuống. "Chuyện gì vậy? Công ty lại gặp trục trặc à?"
"Không phải chuyện công ty," Tang Ninh đáp, giọng nhỏ hẳn, ngón tay siết chặt quai túi xách trong lòng. "Là chuyện Bách Duy."
"Thằng bé em nuôi ấy à? Nó làm sao?"
Tang Ninh im lặng một lúc lâu, cố tìm cách diễn đạt sao cho không quá lộ liễu. "Tớ nghĩ nó… có tình cảm với tớ. Kiểu tình cảm không nên có giữa một người giám hộ và đứa trẻ mình đang nuôi dạy."
Thùy Dương sững người, đặt ly trà xuống bàn nghe cạch một tiếng. "Cậu chắc không? Nó mới có mười tám."
"Chính vì mới mười tám nên tớ càng phải chắc chắn phải làm gì đó," Tang Ninh nói, giọng bắt đầu run. "Tớ không thể để chuyện này tiếp diễn. Nếu ai đó biết được, sự nghiệp của nó coi như chấm dứt trước khi kịp bắt đầu. Người ta sẽ nói nó bị dụ dỗ, nói tớ lợi dụng vị trí giám hộ để—"
"Tang Ninh," Thùy Dương ngắt lời, giọng nghiêm túc hẳn. "Tớ hỏi thật. Còn cậu thì sao? Cậu có tình cảm gì với nó không?"
Câu hỏi ấy khiến Tang Ninh chết lặng trong vài giây. Cô muốn phủ nhận ngay lập tức, nhưng lời nói lại nghẹn lại nơi cổ họng. Cuối cùng cô chỉ lắc đầu, giọng yếu ớt. "Không quan trọng tớ cảm thấy thế nào. Quan trọng là tớ phải làm điều đúng đắn cho nó. Nó còn cả một tương lai phía trước, tớ không thể để bất kỳ tai tiếng nào cản đường nó chỉ vì một phút bồng bột của tuổi mới lớn."
Thùy Dương nhìn bạn mình hồi lâu, ánh mắt vừa thương cảm vừa lo lắng. "Cậu định làm gì?"
"Tớ chưa biết," Tang Ninh thú nhận. "Nhưng tớ biết tớ phải giữ khoảng cách. Càng sớm càng tốt."
"Chỉ cần cẩn thận đừng làm tổn thương nó quá mức," Thùy Dương khẽ dặn dò, nắm lấy tay bạn. "Dù thế nào, nó cũng vừa mất cha mẹ chưa lâu, cậu là chỗ dựa duy nhất của nó lúc này."
Lời dặn dò ấy khiến Tang Ninh càng thêm nặng lòng khi trở về nhà chiều hôm đó, nhưng cô vẫn không lay chuyển quyết tâm của mình. Cô biết rõ, hơn ai hết, rằng tình thương đôi khi phải khoác lên hình hài của sự lạnh lùng, nếu đó là cách duy nhất để bảo vệ người mình quan tâm.
Một buổi tối, không kìm được sự lo lắng, Bách Duy gõ cửa phòng làm việc của Tang Ninh, nơi cô đang ngồi một mình xử lý giấy tờ dù đã khuya.
"Chị Ninh, gần đây chị tránh em phải không ạ?" cậu hỏi thẳng, giọng có chút run rẩy vì sợ câu trả lời.
Tang Ninh ngẩng lên, trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, ánh mắt cô lộ rõ sự bối rối, nhưng cô nhanh chóng lấy lại vẻ điềm tĩnh quen thuộc. "Chị không tránh em. Chị chỉ đang bận với công việc cuối năm thôi, Bách Duy à."
"Nhưng—"
"Đã khuya rồi, em nên đi ngủ để mai còn đi học," Tang Ninh ngắt lời, giọng dứt khoát hơn cô định, khiến chính cô cũng phải khẽ cắn môi vì hối hận khi thấy gương mặt Bách Duy chợt sầm xuống.
Cậu gật đầu, không nói thêm gì, quay người rời khỏi phòng làm việc của cô. Cánh cửa khép lại, Tang Ninh ngồi thụp xuống ghế, hai tay ôm lấy đầu. Cô biết mình vừa cư xử không công bằng với cậu, nhưng cô cũng biết đây là con đường duy nhất để bảo vệ cả hai người khỏi một điều mà xã hội, gia đình, và cả pháp luật sẽ không bao giờ chấp nhận trong hoàn cảnh hiện tại — khi cô vẫn còn là người giám hộ hợp pháp của cậu, khi khoảng cách vai vế giữa họ vẫn còn nguyên vẹn chưa hề được gỡ bỏ.
Cô chưa biết rằng, chỉ vài ngày sau, một biến cố khác sẽ ập đến, biến quyết định giữ khoảng cách của cô từ một sự né tránh âm thầm thành một quyết định dứt khoát, tàn nhẫn đến mức khiến trái tim cả hai đều tan vỡ — nhưng lại là điều duy nhất cô tin rằng mình có thể làm để bảo vệ Bách Duy khỏi những nguy hiểm mà cậu còn chưa hề hay biết.