Ngốc Nghếch Mà Mạnh Mẽ
8 phút đọc

Chương 13

Chương 13 — Ngốc Nghếch Mà Mạnh Mẽ

Cập nhật 06/09/2026 8 phút đọc

Sau tuyên bố công khai của Bách Duy, Tang Ninh cảm thấy mình không thể tiếp tục giữ kín sự thật về quá khứ thêm nữa. Anh đã đặt cược cả sự nghiệp để bảo vệ cô trước công chúng, và cô hiểu, đã đến lúc anh xứng đáng được biết toàn bộ lý do thật sự đằng sau quyết định đuổi anh đi năm nào — không chỉ là vì tin đồn và danh dự gia đình, mà còn vì một âm mưu sâu xa hơn nhiều mà cô đã nghi ngờ suốt sáu năm qua nhưng chưa từng dám nói ra.

Cô hẹn anh đến quán vào một buổi tối muộn, sau khi đã đóng cửa, không muốn bất kỳ ai khác nghe được cuộc trò chuyện sắp tới. Bách Duy đến đúng giờ, nhận ra ngay vẻ nghiêm trọng khác thường trên gương mặt cô, khiến anh cũng cảm thấy bất an.

"Có chuyện gì vậy chị?" anh hỏi, ngồi xuống đối diện cô.

Tang Ninh hít một hơi thật sâu, hai tay siết chặt vào nhau trên bàn. "Bách Duy, có một chuyện chị đã giấu em suốt sáu năm qua. Chị nghĩ đã đến lúc em cần biết sự thật, dù chị không chắc nó sẽ khiến em cảm thấy thế nào."

Cô bắt đầu kể lại từ đầu — về đêm cô vô tình nghe được cuộc trò chuyện giữa cha mình và chú mình, Nhiêu Trọng Khải, qua cánh cửa phòng làm việc khép hờ, chỉ vài ngày trước khi cô quyết định đuổi anh đi. Cô kể về những từ ngữ mơ hồ nhưng đầy toan tính mà cô nghe được, về "phần cổ phần của thằng Bình để lại," về nỗi lo sợ rằng nếu tình cảm giữa cô và Bách Duy tiếp tục sâu đậm, cậu sẽ nghe lời cô nhiều hơn nghe lời cha mình, làm hỏng một kế hoạch nào đó mà cô chưa hiểu rõ vào thời điểm ấy.

"Chị không có đủ bằng chứng để khẳng định điều gì rõ ràng khi đó," Tang Ninh nói tiếp, giọng cô run lên vì xúc động. "Chị chỉ biết, nếu em tiếp tục ở lại trong nhà, dưới sự giám sát trực tiếp của cha chị, em sẽ gặp nguy hiểm mà em không hề hay biết. Vì vậy chị đã chọn cách đuổi em đi, dùng lý do dư luận làm cái cớ, để bảo vệ em khỏi bất cứ điều gì cha chị và chú chị đang toan tính."

Bách Duy ngồi lặng người, cố gắng tiêu hóa những thông tin vừa nghe được. "Vậy… vậy ra tất cả những gì xảy ra năm đó, không chỉ đơn giản là vì tin đồn?"

"Không," Tang Ninh đáp, gật đầu xác nhận. "Tin đồn chỉ là một phần, và có lẽ cũng là cái cớ hoàn hảo để cha chị dùng, không biết vô tình hay cố ý. Nhưng lý do sâu xa hơn, chị tin là liên quan đến di chúc của cha ruột em, ông Từ Quang Bình. Chị từng thấy bản sao di chúc ấy, trong đó ghi rõ toàn bộ cổ phần công ty sẽ thuộc về em khi em tròn hai mươi lăm tuổi, trước đó do người giám hộ hợp pháp quản lý thay."

Bách Duy siết chặt tay, một cơn giận dữ và hoang mang lẫn lộn dâng lên trong lòng anh. "Tại sao chị không nói cho em biết chuyện này từ trước? Tại sao chị lại để em tin rằng chị đuổi em đi chỉ vì… vì em đã làm gì đó sai?"

"Chị xin lỗi," Tang Ninh nói, nước mắt lăn dài trên má. "Lúc đó chị còn quá trẻ, quá sợ hãi, và chị chưa có bất kỳ bằng chứng cụ thể nào để tố cáo cha mình. Chị chỉ có một linh cảm mơ hồ, và chị không muốn em phải mang theo gánh nặng nghi ngờ chính người đã nhận nuôi mình khi em còn quá nhỏ để đối mặt với một sự thật tàn nhẫn như vậy. Chị nghĩ, thà để em oán trách chị vì một lý do đơn giản, còn hơn để em phải sống trong sợ hãi và ngờ vực người đã cưu mang mình."

Tang Ninh kể thêm, giọng cô càng lúc càng trầm xuống. "Sau khi em rời đi, chị vẫn tiếp tục làm việc ở công ty gia đình thêm một thời gian, cố gắng tìm hiểu thêm về những gì cha chị và chú chị đã bàn bạc. Chị phát hiện ra một vài văn bản lạ trong hồ sơ công ty, có chữ ký của cha em quá cố nhưng lại được lập vào những thời điểm mà theo trí nhớ của chị, ông ấy không hề có mặt ở văn phòng để ký bất cứ giấy tờ gì. Chị nghi ngờ đó là chữ ký giả, nhưng khi đó chị không đủ chuyên môn pháp lý để xác minh, và cũng không dám tra hỏi thẳng cha mình vì sợ ông sẽ cảnh giác, cất giấu bằng chứng kỹ hơn."

"Chính vì những nghi ngờ ấy mà chị quyết định rời khỏi công ty, mở quán cà phê riêng," cô nói tiếp. "Một phần vì chị không muốn tiếp tục dính líu đến những việc mờ ám chị không thể kiểm soát, phần khác vì chị hy vọng nếu đứng ngoài công ty, chị có thể giữ lại một vài bản sao tài liệu quan trọng, phòng khi sau này em cần đến chúng để bảo vệ quyền lợi chính đáng của mình."

Bách Duy đứng dậy, đi đi lại lại trong quán, cố gắng sắp xếp lại toàn bộ ký ức của mình dưới ánh sáng mới của sự thật vừa được hé lộ. Anh nhớ lại những lần ông Nhiêu Trọng Nhân ghé thăm nhà, những cuộc trò chuyện bị đóng kín sau cánh cửa phòng làm việc, sự căng thẳng ngấm ngầm giữa ông và Tang Ninh mà khi đó anh còn quá nhỏ để hiểu rõ nguyên nhân.

"Vậy bây giờ, chú Nhiêu Trọng Khải…" anh dừng lại, một linh cảm không lành dấy lên trong lòng.

"Chú ấy hiện đang điều hành công ty gia đình, sau khi cha chị qua đời được vài năm," Tang Ninh nói, giọng trầm xuống. "Chị không biết chú ấy còn giữ ý định gì với phần cổ phần của em hay không, nhưng nếu chuyện của chúng ta tiếp tục được công chúng chú ý, chị lo rằng chú ấy sẽ cảm thấy bị đe dọa, và sẽ tìm cách ngăn cản chúng ta bằng mọi giá, kể cả những cách không đàng hoàng."

Bách Duy ngồi xuống lại, nắm lấy tay Tang Ninh, ánh mắt anh giờ đây không còn là sự giận dữ, mà là một quyết tâm mới được hun đúc. "Cảm ơn chị vì đã nói cho em biết sự thật, dù đã muộn màng. Nhưng em muốn chị hiểu một điều — em không hề oán trách chị, dù chỉ một chút. Chị đã bảo vệ em bằng cách duy nhất chị có thể nghĩ ra khi đó, dù nó khiến cả hai chúng ta phải trả giá bằng sáu năm xa cách."

"Nhưng giờ đây," anh nói tiếp, giọng anh trở nên rắn rỏi hơn bao giờ hết, "chúng ta không còn là một cậu thiếu niên mười tám tuổi và người giám hộ của cậu ta nữa. Nếu chú Trọng Khải thực sự có ý đồ xấu với phần tài sản của cha em, em sẽ không để ông ta tiếp tục giấu giếm sự thật thêm một ngày nào nữa. Chúng ta sẽ cùng nhau tìm ra bằng chứng, và đưa mọi thứ ra ánh sáng."

Tang Ninh nhìn anh, thấy trong ánh mắt ấy một sự trưởng thành và bản lĩnh khiến cô vừa tự hào vừa an tâm. Cô gật đầu, siết chặt tay anh đáp lại. "Được. Lần này, chúng ta sẽ cùng nhau đối mặt, không phải một mình chị hay một mình em nữa."

Đêm đó, khi cả hai cùng nhau lên kế hoạch cho những bước đi tiếp theo, không ai trong họ biết rằng, cuộc trò chuyện của họ, dù diễn ra sau cánh cửa đóng kín của quán cà phê nhỏ, cũng đã bị một đôi tai khác âm thầm để ý — bắt nguồn từ chính sự lo lắng của Nhiêu Trọng Khải sau khi đọc được tuyên bố công khai của Bách Duy, ông đã âm thầm cho người theo dõi động tĩnh của cả hai, để kịp thời hành động trước khi mọi bí mật ông cố công chôn giấu suốt nhiều năm bị phanh phui.

Trên đường lái xe về căn hộ của mình đêm hôm đó, Bách Duy gọi điện cho Lâm Nhã Thư, kể lại toàn bộ sự thật anh vừa biết được, giọng anh vẫn còn run vì xúc động lẫn phẫn nộ. Lâm Nhã Thư im lặng lắng nghe hết, rồi thở dài nặng nề. "Nếu đúng như những gì cô Ninh nghi ngờ, đây không còn đơn thuần là chuyện tình cảm cá nhân nữa, mà là một vụ việc pháp lý nghiêm trọng liên quan đến gian lận tài sản thừa kế," cô nói. "Cậu cần phải cẩn thận, Bách Duy. Nếu ông Trọng Khải đã dám làm giả giấy tờ một lần, ông ta có thể sẽ không ngần ngại làm những điều tồi tệ hơn để bảo vệ bản thân, đặc biệt khi cảm thấy bị dồn vào đường cùng."

"Em biết," Bách Duy đáp, giọng anh trở nên trầm tĩnh nhưng đầy quyết tâm. "Nhưng em không thể để ông ta tiếp tục chiếm giữ những gì thuộc về cha em, cũng không thể để chị Ninh mãi mang theo gánh nặng tội lỗi vì một quyết định cô ấy buộc phải đưa ra khi còn quá trẻ để hiểu hết mọi chuyện. Đã đến lúc sự thật phải được phơi bày, dù cái giá phải trả là gì đi nữa."

Cúp máy, Bách Duy ngồi lặng trong xe một lúc lâu trước khi nổ máy, nhìn ánh đèn thành phố lấp lánh qua khung kính, lòng anh tràn ngập một cảm giác lẫn lộn giữa nỗi đau vì biết được sự thật về người cha nuôi mình từng tin tưởng, và một sự nhẹ nhõm kỳ lạ vì cuối cùng cũng hiểu được toàn bộ câu chuyện đằng sau những năm tháng chia ly. Anh tự nhủ, dù con đường phía trước có khó khăn đến đâu, ít nhất giờ đây anh và Tang Ninh đã không còn phải đối mặt với nó trong sự mù mờ và ngờ vực lẫn nhau nữa. Anh nổ máy, chạy xe chậm rãi qua những con phố vắng người, và trong đầu anh, một kế hoạch mơ hồ về việc tìm lại những bằng chứng cũ đã bắt đầu hình thành, dù anh biết rõ con đường phía trước sẽ không hề dễ dàng.

Đã sao chép liên kết chương