Ngốc Nghếch Mà Mạnh Mẽ
8 phút đọc

Chương 16

Chương 16 — Ngốc Nghếch Mà Mạnh Mẽ

Cập nhật 06/09/2026 8 phút đọc

Cuộc điều tra riêng của Bách Duy và Tang Ninh bắt đầu từ chính những tài liệu Tang Ninh đã âm thầm cất giữ từ nhiều năm trước. Cô mang ra toàn bộ những bản sao giấy tờ cũ, những ghi chú rời rạc cô từng viết vội trong những năm còn làm việc tại công ty gia đình, trải rộng ra trên chiếc bàn lớn nhất trong quán Vòm Lá vào một đêm quán đã đóng cửa.

"Chị nhớ có một bản di chúc gốc của cha em, được công chứng đầy đủ, quy định rõ ràng về việc chuyển giao cổ phần khi em tròn hai mươi lăm tuổi," Tang Ninh nói, tay lật qua từng trang giấy đã hơi ố vàng theo thời gian. "Nhưng chị cũng nhớ có ít nhất hai văn bản khác, được lập sau đó vài năm, mang chữ ký của cha em nhưng nội dung lại ủy quyền toàn bộ quyền quyết định đầu tư cổ phần cho cha chị và chú chị, với thời hạn kéo dài đến khi em ba mươi tuổi."

Bách Duy cầm lấy bản sao văn bản ủy quyền, nhíu mày quan sát kỹ chữ ký được cho là của cha mình. "Chữ ký này," anh nói chậm rãi, "không giống với chữ ký em vẫn nhớ cha hay dùng khi ký học bạ hay giấy tờ trong nhà. Nét bút cứng hơn, và cách ký tên có phần khác biệt."

"Chị cũng nghĩ vậy," Tang Ninh gật đầu. "Nhưng chúng ta cần một chuyên gia giám định chữ ký để có bằng chứng chính thức, không thể chỉ dựa vào cảm quan của chúng ta."

Lâm Nhã Thư, khi được thông báo về manh mối này, đã nhanh chóng liên hệ với một chuyên gia giám định pháp y tài liệu có uy tín trong ngành, người từng hợp tác với công ty giải trí trong một vài vụ việc pháp lý trước đây. Sau khi xem xét kỹ lưỡng cả bản gốc lưu tại phòng công chứng và các mẫu chữ ký khác của Từ Quang Bình được thu thập từ những giấy tờ cũ trong nhà thờ họ, vị chuyên gia đưa ra kết luận sơ bộ đầy hy vọng.

"Có những dấu hiệu bất thường đáng chú ý trong nét chữ, đặc biệt là ở phần chữ ký cuối văn bản," ông nói trong buổi gặp mặt với Bách Duy và Tang Ninh. "Tuy nhiên, để đưa ra kết luận chính thức có giá trị pháp lý, tôi cần thêm thời gian phân tích sâu hơn, và tốt nhất nên có thêm bản gốc thay vì chỉ dựa vào bản sao."

Bách Duy quyết định tìm đến một người có thể nắm giữ manh mối quan trọng hơn — người luật sư già đã từng phụ trách toàn bộ thủ tục pháp lý cho việc nhận nuôi và giám hộ của anh năm xưa, hiện đã nghỉ hưu và sống ẩn dật tại một thị trấn nhỏ ngoại thành. Anh và Tang Ninh cùng nhau lái xe đến thăm ông vào một buổi sáng cuối tuần, mang theo hy vọng mong manh rằng ông có thể còn giữ lại những tài liệu gốc quan trọng.

Vị luật sư già, dù đã ngoài bảy mươi tuổi, vẫn còn minh mẫn, nhận ra Bách Duy ngay khi anh vừa bước vào. "Cậu là con trai của Từ Quang Bình phải không? Tôi vẫn nhớ khuôn mặt cậu, dù đã nhiều năm trôi qua." Khi nghe Bách Duy trình bày lý do đến thăm, gương mặt ông trầm hẳn xuống.

"Tôi có giữ lại một bộ hồ sơ đầy đủ về vụ việc nhận nuôi và di chúc của cha cậu," ông nói, giọng nặng nề. "Thành thật mà nói, khi đó tôi cũng có chút nghi ngờ về một vài yêu cầu bổ sung từ phía ông Nhiêu Trọng Nhân, nhưng vì không có bằng chứng rõ ràng về hành vi sai trái, tôi không thể từ chối thực hiện theo đúng thủ tục pháp lý ông ấy yêu cầu. Nếu bây giờ cậu cần đến những tài liệu đó để bảo vệ quyền lợi chính đáng của mình, tôi sẵn lòng giao lại toàn bộ."

Ông dẫn họ vào một căn phòng nhỏ phía sau nhà, nơi lưu giữ hàng chục hộp hồ sơ cũ từ những năm tháng hành nghề luật sư của ông. Sau gần hai giờ tìm kiếm, họ cuối cùng cũng tìm thấy bộ hồ sơ mang tên Từ Quang Bình, bên trong có bản di chúc gốc được công chứng đầy đủ, cùng với một tài liệu quan trọng khác — biên bản cuộc họp gia đình ghi lại lời chứng của chính ông Nhiêu Trọng Nhân về việc "sẽ tôn trọng tuyệt đối ý nguyện của người bạn quá cố, không can thiệp vào quyền sở hữu tài sản của Bách Duy khi cậu đến tuổi trưởng thành đầy đủ."

"Đây chính là bằng chứng cho thấy văn bản ủy quyền sau này hoàn toàn trái ngược với những gì cha em từng cam kết và những gì chú Nhân từng hứa trước mặt luật sư," Tang Ninh nói, giọng cô run lên vì xúc động khi cầm trên tay tài liệu quý giá ấy.

Trên đường trở về thành phố, Bách Duy im lặng một lúc lâu, nhìn ra ngoài cửa kính xe, lòng anh ngổn ngang cảm xúc. "Em không ngờ, cuối cùng lại chính người cha nuôi từng nói sẽ yêu thương em như con ruột, lại là người phản bội lời hứa ấy," anh nói, giọng trầm buồn. "Nhưng ít nhất, giờ đây chúng ta đã có trong tay bằng chứng đủ mạnh để đối chất."

Tang Ninh đặt tay lên vai anh, an ủi. "Chúng ta còn cần thêm thời gian để chuẩn bị đầy đủ trước khi công khai mọi chuyện. Nhưng em nói đúng, đây là bước tiến quan trọng nhất kể từ khi chúng ta bắt đầu cuộc điều tra này."

Trước khi rời đi, vị luật sư già còn kể thêm một chi tiết quan trọng mà ông vừa nhớ lại. "Có một điều tôi luôn thấy áy náy suốt những năm qua," ông nói, giọng trầm ngâm. "Vài tháng sau khi hoàn tất thủ tục ủy quyền bổ sung, ông Nhiêu Trọng Nhân có gọi điện cho tôi, hỏi về khả năng lập thêm một văn bản chuyển nhượng cổ phần trực tiếp, đứng tên công ty do em trai ông ấy kiểm soát. Tôi đã từ chối soạn thảo văn bản đó vì nhận thấy nó không phù hợp với tinh thần của di chúc gốc, và khuyên ông ấy nên cân nhắc lại. Sau đó ông ấy không liên hệ với tôi về vấn đề này nữa, nhưng tôi luôn tự hỏi liệu ông ấy có tìm đến một văn phòng luật khác dễ dãi hơn để hoàn tất ý định đó hay không."

Chi tiết ấy khiến Tang Ninh và Bách Duy nhìn nhau, cùng nhận ra rằng vụ việc có thể còn phức tạp và có quy mô lớn hơn những gì họ tưởng tượng ban đầu. Họ cảm ơn vị luật sư già, hứa sẽ giữ liên lạc nếu cần thêm sự hỗ trợ của ông trong quá trình làm rõ sự thật, rồi mang theo bộ hồ sơ quý giá trở về thành phố.

Ngay khi về đến văn phòng công ty giải trí, Lâm Nhã Thư đã tập hợp sẵn một nhóm luật sư và chuyên gia tài chính để cùng rà soát toàn bộ tài liệu mới thu thập được. Họ làm việc thâu đêm, đối chiếu từng con số, từng ngày tháng, từng chữ ký, dần dần dựng lên một bức tranh toàn cảnh về cách ông Nhiêu Trọng Nhân và Nhiêu Trọng Khải đã từng bước một thao túng quyền kiểm soát tài sản của Bách Duy suốt nhiều năm, thông qua một chuỗi các văn bản ủy quyền được lập ra một cách tinh vi, mỗi lần chỉ mở rộng thêm một chút quyền hạn để tránh gây chú ý.

"Nếu chúng ta trình bày được toàn bộ chuỗi tài liệu này trước công chúng và cơ quan chức năng theo đúng trình tự thời gian, sẽ rất khó để ông Trọng Khải có thể chối cãi hay biện minh," một luật sư nhận định trong cuộc họp. "Nhưng chúng ta cần tuyệt đối thận trọng cho đến khi mọi thứ được chuẩn bị hoàn chỉnh, nếu không, ông ta có thể sẽ tẩu tán hoặc tiêu hủy những bằng chứng còn lại trước khi chúng ta kịp hành động."

Cả hai không biết rằng, ngay trong lúc họ đang trên đường trở về với những tài liệu quý giá ấy, người kế toán của Trọng Khải, qua một mối quan hệ cũ với văn phòng luật sư già, đã bắt đầu nghi ngờ về chuyến viếng thăm bất thường này, và ngay lập tức báo cáo lại cho ông chủ của mình, khiến Trọng Khải càng thêm hoảng loạn và quyết liệt hơn trong kế hoạch phá hoại tiếp theo.

Đêm hôm đó, trở về căn hộ của mình, Bách Duy ngồi một mình đọc lại từng trang trong bộ hồ sơ vừa tìm được, dừng lại rất lâu ở tấm ảnh cũ kẹp bên trong — bức ảnh chụp cha anh và ông Nhiêu Trọng Nhân đứng cạnh nhau trước cửa công ty ngày mới thành lập, cả hai đều cười rạng rỡ, tay bắt vai kề như những người anh em thân thiết nhất. Anh không thể hiểu nổi, làm sao một tình bạn từng gắn bó đến vậy lại có thể biến chất thành một sự phản bội tàn nhẫn đối với đứa con duy nhất của người bạn quá cố. Nhưng nỗi đau ấy, thay vì khiến anh chùn bước, lại càng hun đúc thêm quyết tâm phải đưa toàn bộ sự thật ra ánh sáng, không chỉ vì bản thân anh và Tang Ninh, mà còn vì danh dự của người cha đã khuất, người xứng đáng được nhớ đến như một người đã tin tưởng trao gửi tương lai con mình cho đúng người, chứ không phải một kẻ ngây thơ bị lợi dụng.

Anh cất tấm ảnh vào ngăn kéo cạnh cuốn sổ tay bìa da cũ, tắt đèn, nhưng giấc ngủ đêm đó đến với anh muộn màng, xen lẫn giữa nỗi đau và một hy vọng mới đang dần lớn lên trong lòng. Anh biết, từ ngày mai trở đi, cuộc chiến giành lại công lý cho cha mình và cho chính tình yêu của anh sẽ bước sang một giai đoạn quyết liệt hơn rất nhiều, và anh đã sẵn sàng cho điều đó, dù phải đối đầu trực diện với chính người từng được gọi là chú của mình.

Đã sao chép liên kết chương