Chương 19
Chương 19 — Ngốc Nghếch Mà Mạnh Mẽ
Buổi họp báo được tổ chức tại một khách sạn lớn ngay trung tâm thành phố, thu hút gần như toàn bộ các phóng viên giải trí và cả một số phóng viên mảng pháp luật, kinh tế sau khi thông cáo báo chí của Lâm Nhã Thư úp mở về "những tiết lộ quan trọng liên quan đến một vụ việc tài sản gia đình kéo dài nhiều năm." Đúng như dự tính của đội ngũ pháp lý, một bản thông báo chính thức mời đại diện công ty gia đình họ Nhiêu đến tham dự với "quyền được phản hồi" đã được gửi đi hai ngày trước, buộc Nhiêu Trọng Khải phải đích thân có mặt để không bị xem là né tránh trách nhiệm trước công luận.
Bách Duy bước lên bục phát biểu, Tang Ninh ngồi ở hàng ghế đầu cùng Lâm Nhã Thư và đội ngũ luật sư, còn Nhiêu Trọng Khải ngồi ở một góc phòng, gương mặt lạnh lùng cố giữ vẻ điềm tĩnh dù bàn tay ông siết chặt thành ghế đến trắng bệch.
"Tôi triệu tập buổi họp báo hôm nay không phải để thanh minh cho một scandal tình cảm," Bách Duy mở đầu, giọng anh vang lên rõ ràng, dứt khoát, không hề run rẩy như những lần xuất hiện trước truyền thông trước đây. "Tôi ở đây để phơi bày một sự thật đã bị che giấu suốt gần một thập kỷ — một âm mưu chiếm đoạt tài sản thừa kế của cha ruột tôi, ông Từ Quang Bình, do chính người tôi từng gọi là cha nuôi và em trai ông ấy thực hiện."
Cả khán phòng lặng đi trong giây lát trước khi tiếng xì xào nổi lên rần rần. Bách Duy tiếp tục, lần lượt trình chiếu lên màn hình lớn phía sau bản di chúc gốc được công chứng, biên bản cuộc họp gia đình có lời cam kết của ông Nhiêu Trọng Nhân, và bản kết luận giám định chữ ký cho thấy các văn bản ủy quyền sau này mang chữ ký giả mạo.
"Đây," anh nói, chỉ vào màn hình, "là bằng chứng cho thấy cha tôi chưa từng đồng ý giao quyền kiểm soát cổ phần của tôi cho bất kỳ ai ngoài thời hạn quy định trong di chúc gốc. Và đây," anh chuyển sang slide tiếp theo, "là kết luận giám định pháp y khẳng định chữ ký trong văn bản ủy quyền bổ sung không trùng khớp với chữ ký thật của ông Từ Quang Bình."
Ngồi ở hàng ghế gần lối ra, vị luật sư già mà Bách Duy và Tang Ninh từng đến thăm cũng có mặt theo lời mời, lặng lẽ gật đầu xác nhận từng chi tiết khi được các phóng viên quay sang hỏi. "Tôi có thể xác nhận, biên bản cuộc họp gia đình này do chính tay tôi soạn thảo và lưu trữ, với đầy đủ chữ ký và con dấu công chứng hợp pháp," ông nói, giọng chậm rãi nhưng đầy trọng lượng. "Tôi cũng từng từ chối soạn thảo thêm một văn bản chuyển nhượng cổ phần khác theo yêu cầu của ông Nhiêu Trọng Nhân, vì nhận thấy nó trái với tinh thần di chúc gốc."
Nhiêu Trọng Khải đứng bật dậy từ hàng ghế, gương mặt đỏ bừng. "Đây là vu khống trắng trợn! Cậu không có quyền đứng đây bôi nhọ danh dự gia đình tôi bằng những tài liệu không rõ nguồn gốc như vậy!"
"Vậy xin mời ông giải thích," Bách Duy đáp lại, giọng anh không hề nao núng, "tại sao văn bản ủy quyền mang tên cha tôi lại trao quyền kiểm soát đầu tư cổ phần cho công ty do chính ông làm chủ tịch, ký kết chỉ vài tháng sau khi cha tôi qua đời, vào một ngày mà theo hồ sơ bệnh viện, ông ấy đã nằm viện điều trị và không đủ khả năng minh mẫn để ký bất kỳ giấy tờ pháp lý nào?"
Câu hỏi ấy khiến Trọng Khải khựng lại, gương mặt ông biến sắc rõ rệt trước ống kính của hàng chục máy quay đang chĩa thẳng vào ông. Lâm Nhã Thư, ngồi ở hàng ghế đầu, ra hiệu cho luật sư đứng dậy, trình chiếu thêm bằng chứng về nguồn gốc bài phỏng vấn "nhân chứng giả" và bộ sao kê ngân hàng ngụy tạo, cùng với báo cáo kỹ thuật cho thấy dấu vết địa chỉ IP dẫn về công ty truyền thông từng nhận thanh toán từ tài khoản liên quan đến Nhiêu Trọng Khải.
"Chúng tôi cũng đã trình toàn bộ hồ sơ này lên cơ quan điều tra tội phạm kinh tế trước khi tổ chức buổi họp báo hôm nay," luật sư của Bách Duy tuyên bố dứt khoát. "Đây không còn là tranh cãi cá nhân, mà là một vụ án hình sự liên quan đến giả mạo tài liệu, gian lận tài sản và vu khống có tổ chức."
Đúng lúc căng thẳng lên đến đỉnh điểm, một người đàn ông trung niên bất ngờ đứng dậy từ cuối phòng, chính là người kế toán từng là cộng sự thân tín của Trọng Khải. Ông ta bước lên phía trước, giọng run rẩy nhưng dứt khoát. "Tôi không thể tiếp tục im lặng thêm nữa," ông nói, quay sang nhìn Trọng Khải với ánh mắt vừa sợ hãi vừa giải thoát. "Tôi xin thừa nhận, chính tôi đã giúp ông Nhiêu Trọng Khải làm giả các văn bản ủy quyền, dàn dựng nhân chứng giả và sao kê ngân hàng giả theo chỉ đạo trực tiếp của ông ấy. Tôi làm điều này vì áp lực công việc trong nhiều năm, nhưng tôi không thể tiếp tục gánh chịu hậu quả pháp lý một mình cho những gì ông ấy đã ra lệnh."
Nhiêu Trọng Khải trừng mắt nhìn người cộng sự cũ, gương mặt ông trắng bệch như không còn giọt máu. "Ông phản bội tôi," ông rít lên qua kẽ răng.
"Không," người kế toán đáp, giọng ông bình tĩnh lạ thường. "Tôi chỉ đang làm điều lẽ ra tôi nên làm từ rất lâu rồi."
Một phóng viên lớn tiếng hỏi thẳng Trọng Khải, chĩa micro về phía ông. "Ông có thừa nhận toàn bộ cáo buộc này không? Nếu không, ông giải thích thế nào về những bằng chứng vừa được trình chiếu?"
Trọng Khải đứng đó, môi mấp máy nhưng không thốt ra được lời nào mạch lạc trong vài giây. Cuối cùng, như một con thú bị dồn vào đường cùng, ông bật ra một tràng biện minh đầy cay đắng. "Các người nghĩ dễ dàng lắm sao?" ông gằn giọng, ánh mắt đảo quanh phòng như tìm kiếm một lối thoát không tồn tại. "Anh tôi và tôi đã đổ mồ hôi nước mắt xây dựng công ty này từ hai bàn tay trắng, cùng với cha thằng Bách Duy. Khi ông ấy mất, để lại toàn bộ cổ phần cho một đứa trẻ vị thành niên không biết gì về kinh doanh, chúng tôi chỉ đang cố gắng bảo vệ những gì cả ba người đã cùng nhau gây dựng, đảm bảo công ty không rơi vào tay một kẻ non nớt có thể phá hỏng tất cả trong phút chốc!"
"Bảo vệ công ty không đồng nghĩa với việc làm giả chữ ký của người đã khuất, hay dàn dựng nhân chứng giả để hủy hoại danh dự của một người phụ nữ vô tội," Bách Duy đáp trả, giọng anh lạnh lùng nhưng không hề mất bình tĩnh. "Nếu ông thực sự muốn bảo vệ công ty vì lợi ích chung, ông đã có thể minh bạch với tôi ngay từ khi tôi đủ tuổi trưởng thành, thương lượng đàng hoàng thay vì chọn con đường lừa dối và phá hoại kéo dài gần một thập kỷ."
Cả khán phòng chìm trong tiếng xì xào không ngớt, ống kính máy quay ghi lại từng khoảnh khắc của màn đối chất kịch tính chưa từng có trong giới giải trí. Tang Ninh, ngồi ở hàng ghế đầu, nắm chặt tay, nước mắt lăn dài nhưng không phải vì đau khổ, mà vì một sự nhẹ nhõm tột cùng khi sự thật cuối cùng cũng được phơi bày trước ánh sáng.
Bách Duy bước xuống khỏi bục phát biểu, tiến thẳng đến trước mặt Trọng Khải, ánh mắt anh không hề có sự thù hận, chỉ có một sự thất vọng sâu sắc. "Cha nuôi tôi từng nói sẽ yêu thương tôi như con ruột," anh nói, giọng anh trầm xuống nhưng đủ để cả phòng nghe rõ. "Tôi không biết ông ấy có thực lòng nói vậy hay không, nhưng tôi biết chắc, ông và cha tôi đã phản bội hoàn toàn lời hứa đó. Điều duy nhất tôi muốn bây giờ không phải là trả thù, mà là công lý — cho cha tôi đã khuất, và cho người phụ nữ đã hy sinh sáu năm hạnh phúc của mình chỉ để bảo vệ tôi khỏi chính những toan tính của gia đình ông."
Trọng Khải đứng chết lặng, không còn lời nào để đáp lại trước ống kính của hàng chục máy quay đang ghi lại khoảnh khắc sụp đổ hoàn toàn của ông, cả về danh dự lẫn những toan tính ông đã dày công xây dựng suốt gần một thập kỷ.
Tang Ninh đứng dậy khỏi hàng ghế, bước đến đứng cạnh Bách Duy, đối diện trực tiếp với người chú ruột đã từng khiến cô sợ hãi suốt bao năm. "Chú Khải," cô nói, giọng cô run nhưng không hề yếu đuối, "cháu đã im lặng bảo vệ danh dự gia đình mình suốt sáu năm, chịu đựng bao lời đàm tiếu ác ý chỉ vì cháu không muốn tin cha mình và chú lại có thể làm những điều tồi tệ đến vậy. Nhưng hôm nay, cháu chọn đứng về phía sự thật, dù đó không còn là gia đình cháu từng biết nữa."
Hai nhân viên an ninh của khách sạn, được yêu cầu túc trực sẵn theo đề nghị của đội ngũ luật sư, tiến đến gần khu vực Trọng Khải đang đứng, trong khi bên ngoài, một nhóm điều tra viên kinh tế đã có mặt theo hồ sơ được nộp trước đó, chờ sẵn để mời ông về trụ sở làm việc ngay khi buổi họp báo kết thúc. Ống kính máy quay tiếp tục ghi lại hình ảnh một người đàn ông quyền lực, chỉ vài phút trước còn ngồi đó với vẻ tự tin ngạo mạn, giờ đứng chết lặng giữa vòng vây của sự thật không thể chối cãi.
Tiếng vỗ tay lác đác vang lên từ phía sau khán phòng, rồi lan rộng dần thành một tràng pháo tay không ngớt dành cho sự dũng cảm của Bách Duy và Tang Ninh, đánh dấu khoảnh khắc công lý cuối cùng cũng được thực thi sau gần một thập kỷ chờ đợi.