Ngốc Nghếch Mà Mạnh Mẽ
8 phút đọc

Chương 23

Chương 23 — Ngốc Nghếch Mà Mạnh Mẽ

Cập nhật 06/09/2026 8 phút đọc

Lễ trao giải âm nhạc thường niên lớn nhất trong năm là sự kiện Bách Duy tham dự với tư cách ứng cử viên cho hạng mục Nghệ sĩ của năm, nhờ vào thành công vang dội của ca khúc "Người Đứng Sau Lưng Tôi." Đây cũng là lần đầu tiên, sau khi bàn bạc kỹ lưỡng cùng Lâm Nhã Thư và chính Tang Ninh, anh quyết định sẽ công khai mối quan hệ của cả hai một cách chính thức, không còn thông qua những tuyên bố văn bản hay đoạn phỏng vấn giấu mặt như trước, mà bằng sự xuất hiện trực tiếp cùng nhau trước ống kính truyền hình trực tiếp của cả nước.

"Chị có chắc là sẵn sàng không?" Bách Duy hỏi Tang Ninh trong phòng chờ hậu trường, khi cô đang chỉnh lại tà váy dạ hội màu xanh ngọc lần đầu tiên cô khoác lên người kể từ nhiều năm nay.

"Chị sẵn sàng," Tang Ninh đáp, nắm chặt tay anh, ánh mắt cô không còn chút do dự nào. "Chị đã trốn tránh ánh nhìn của người đời quá lâu rồi. Đã đến lúc chị bước ra ánh sáng cùng em, một cách đường hoàng nhất."

Khi tên Bách Duy được xướng lên là người chiến thắng hạng mục Nghệ sĩ của năm, anh bước lên sân khấu giữa tiếng vỗ tay như sấm dậy của khán phòng. Nhưng thay vì chỉ đơn thuần cảm ơn ê-kíp sản xuất và người hâm mộ như thông lệ, anh cầm micro, ánh mắt nhìn thẳng về phía hàng ghế khán giả, nơi Tang Ninh đang ngồi hồi hộp dõi theo.

"Giải thưởng này, tôi muốn dành tặng cho một người đặc biệt," anh nói, giọng anh vang vọng khắp khán phòng im phăng phắc lắng nghe. "Người đã cưu mang tôi khi tôi mồ côi cả cha lẫn mẹ ở tuổi mười sáu, đã dạy tôi những bài học đầu tiên về lòng dũng cảm và sự tử tế, và người đã hy sinh sáu năm hạnh phúc của chính mình chỉ để bảo vệ tôi khỏi một âm mưu mà tôi còn chưa đủ trưởng thành để nhận ra. Hôm nay, tôi muốn công khai trước tất cả mọi người rằng, cô ấy chính là người tôi yêu thương, và tôi tự hào vì điều đó."

Anh bước xuống khỏi sân khấu, đi thẳng đến hàng ghế nơi Tang Ninh đang ngồi, trước sự chứng kiến của hàng triệu khán giả truyền hình trực tiếp, quỳ một chân xuống trước mặt cô, nâng tay cô lên và đặt một nụ hôn nhẹ nhàng lên mu bàn tay ấy — một cử chỉ vừa lãng mạn vừa đầy tôn trọng, thay cho mọi lời khẳng định về mối quan hệ giữa hai người.

Khán phòng chìm trong im lặng vài giây trước khi bùng nổ thành tràng pháo tay không ngớt, xen lẫn những tiếng reo hò xúc động. Camera lia đến gương mặt Tang Ninh, đôi mắt cô ngấn lệ nhưng nụ cười trên môi cô rạng rỡ hơn bất kỳ khoảnh khắc nào trong suốt sáu năm qua, không còn chút e ngại hay giấu diếm nào trước ống kính.

Khoảnh khắc ấy nhanh chóng trở thành đề tài được bàn tán và chia sẻ nhiều nhất trong ngày hôm sau, không phải với những lời chỉ trích như trước, mà với sự ngưỡng mộ và chúc phúc chân thành từ đông đảo công chúng. Nhiều người bình luận rằng, đây là một trong những khoảnh khắc lãng mạn và cảm động nhất từng được chứng kiến tại một lễ trao giải âm nhạc, một minh chứng sống động cho việc tình yêu chân thành luôn xứng đáng được công nhận, bất kể xuất phát điểm của nó có phức tạp đến đâu.

Trong hậu trường ngay sau lễ trao giải, hàng loạt phóng viên vây quanh Bách Duy, đặt ra vô số câu hỏi về khoảnh khắc vừa diễn ra trên sân khấu. Anh trả lời từng câu hỏi với sự bình thản và tự tin hoàn toàn khác với sự lo lắng anh từng thể hiện những lần trước đây. "Tôi biết sẽ có người vẫn còn hoài nghi về mối quan hệ của chúng tôi," anh nói, "nhưng tôi không còn gì phải giấu diếm nữa. Sự thật đã được chứng minh rõ ràng, và tình cảm của tôi dành cho cô ấy là điều tôi tự hào nhất trong cuộc đời mình."

Một phóng viên hỏi liệu anh có lo ngại việc công khai mối quan hệ sẽ ảnh hưởng đến hình ảnh thần tượng của mình hay không. Bách Duy chỉ mỉm cười, đáp lại dứt khoát. "Một thần tượng chân chính, với tôi, không phải là người sống hoàn hảo theo kỳ vọng của người khác, mà là người dám sống thật với chính mình, và dám đứng lên bảo vệ những gì mình trân trọng. Nếu khán giả yêu quý tôi vì sự chân thành đó, tôi biết ơn vô cùng. Còn nếu có ai không thể chấp nhận, tôi tôn trọng quyết định của họ, nhưng tôi sẽ không thay đổi con đường mình đã chọn."

Câu trả lời ấy một lần nữa được lan truyền rộng rãi, càng củng cố thêm hình ảnh một nghệ sĩ trưởng thành, bản lĩnh và chân thành trong mắt công chúng, khác hẳn hình ảnh một thần tượng hào nhoáng nhưng xa cách mà nhiều người từng mặc định trước đây.

Sau sự kiện ấy, Bách Duy và Tang Ninh tổ chức một buổi gặp mặt nhỏ, ấm cúng tại chính quán Vòm Lá, mời những người quan trọng nhất trong hành trình vừa qua của họ — Lâm Nhã Thư, Hà Thùy Dương, và cả vị luật sư già đã giúp họ tìm lại công lý. Đó không phải một bữa tiệc hoành tráng, chỉ là một buổi tối giản dị với vài món ăn tự nấu và những câu chuyện được kể lại trong tiếng cười ấm áp.

"Tôi chưa từng nghĩ mình sẽ có cơ hội chứng kiến một kết thúc đẹp đến vậy cho câu chuyện này," vị luật sư già nói, nâng ly nước trà lên chúc mừng cả hai. "Từ Quang Bình, nếu ông ấy có thể thấy được ngày hôm nay, chắc chắn sẽ rất tự hào về con trai mình."

Lâm Nhã Thư, ngồi cạnh Hà Thùy Dương, không giấu được nụ cười mãn nguyện. "Từ một cô quản lý suýt phát điên vì phải xử lý khủng hoảng truyền thông, giờ tôi lại thành người được mời dự tiệc mừng hạnh phúc của hai người. Cuộc đời đúng là lắm bất ngờ."

Hà Thùy Dương mang đến một bó hoa lớn kết từ chính tiệm hoa của mình, đặt lên bàn với vẻ tự hào ra mặt. "Đây là bó hoa tớ đã ấp ủ chuẩn bị từ lâu, chỉ chờ đúng ngày hôm nay để tặng cậu," cô nói với Tang Ninh, mắt ngấn lệ vì xúc động. "Tớ đã dõi theo cậu từ những ngày đầu cậu mở quán, từng chứng kiến cậu cô đơn suốt sáu năm trời, nên hôm nay, khi thấy cậu hạnh phúc thế này, tớ mừng cho cậu hơn bất cứ điều gì."

Tang Ninh ôm lấy bạn mình, nước mắt lăn dài nhưng nụ cười không hề tắt trên môi. "Cảm ơn cậu, vì đã luôn ở bên cạnh chị suốt những năm tháng khó khăn nhất, chưa từng một lần rời bỏ."

Vị luật sư già, dù tuổi đã cao, vẫn vui vẻ kể lại vài câu chuyện cũ về những năm tháng ông làm việc cùng cha của Bách Duy, về tính cách hào sảng và tấm lòng lương thiện của Từ Quang Bình mà ông vẫn còn nhớ rõ đến tận bây giờ. "Cậu có nhiều nét giống cha mình lắm," ông nói với Bách Duy, giọng đầy hoài niệm. "Cùng sự kiên định, cùng tấm lòng chân thành ấy. Tôi tin ông ấy sẽ rất vui khi thấy cậu đã tìm được hạnh phúc của riêng mình."

Cả bàn cùng bật cười, không khí ấm áp lan tỏa khắp căn phòng nhỏ. Tang Ninh nhìn quanh những gương mặt thân thương đã đồng hành cùng cô và Bách Duy qua bao sóng gió, cảm thấy lòng mình tràn đầy biết ơn. Cô nhận ra, dù đã mất đi một gia đình theo một cách đau đớn, cô lại tìm được một gia đình mới, được xây dựng từ tình yêu thương chân thành và sự tin tưởng tuyệt đối, quý giá hơn bất cứ điều gì cô từng có trước đây.

Đêm đó, khi mọi người đã ra về, Bách Duy và Tang Ninh đứng lại trong quán, nhìn ra khung cửa sổ nơi ánh trăng chiếu sáng cả con phố yên bình. "Cảm ơn em," Tang Ninh nói, tựa đầu vào vai anh. "Vì đã không bao giờ từ bỏ, dù chị đã khiến em phải chờ đợi quá lâu."

"Chờ đợi chị luôn là điều đáng giá nhất em từng làm trong đời," Bách Duy đáp, ôm cô vào lòng, nụ cười hạnh phúc nở trên môi anh. Cả hai đứng đó thật lâu, tận hưởng khoảnh khắc bình yên hiếm hoi giữa một hành trình đầy biến động, biết rằng từ giờ trở đi, họ sẽ cùng nhau bước tiếp, không còn phải giấu diếm hay sợ hãi bất cứ ánh mắt nào của thế gian nữa.

Ngoài kia, trên khắp các mặt báo và mạng xã hội, hình ảnh Bách Duy quỳ gối trước Tang Ninh tại lễ trao giải vẫn tiếp tục được chia sẻ không ngừng, trở thành một trong những khoảnh khắc được yêu thích nhất của năm trong giới giải trí. Nhưng đối với hai người đang đứng lặng lẽ bên khung cửa sổ quán Vòm Lá đêm hôm ấy, tất cả những sự chú ý ồn ào của công chúng đều trở nên nhỏ bé so với sự bình yên giản dị họ đang được tận hưởng bên nhau, không còn vướng bận bởi bất kỳ nỗi sợ hãi hay bí mật nào từ quá khứ. Họ đứng đó, dưới ánh trăng dịu dàng chiếu qua giàn cây leo trước quán, cảm nhận trọn vẹn cái cảm giác được là chính mình, được yêu và được chấp nhận, không cần phải chứng minh hay giải thích thêm điều gì nữa với bất kỳ ai. Ngày mai, có lẽ sẽ còn nhiều thử thách nhỏ khác đang chờ đợi phía trước, nhưng đêm nay, cả hai chỉ muốn trọn vẹn tận hưởng thành quả của một hành trình dài đã khép lại đúng như những gì họ hằng mong ước.

Đã sao chép liên kết chương