Nhà Bếp Của Ngày Mai
10 phút đọc

Chương 19

Chương 19

Khôi viết dòng cuối cùng của quyển thực đơn mới rồi để trống phần tên người đóng góp.

Món cố định của gia đình: gà kho gừng, canh rau, trứng đúc thịt.

Món theo chợ: rau và cá của từng ngày, ghi nhà cung cấp, giờ nhận, tình trạng.

Món của cộng đồng: công thức có người đề xuất, người phụ trách, giá, rủi ro và quyền sửa.

Món phần đủ ăn: không gọi là tiết kiệm, không dùng làm mồi quảng cáo, có lựa chọn cơm, khoai, rau và protein theo khả năng.

Hà đọc, bảo phần “món cố định của gia đình” cần ghi rõ gia đình nào. Khôi sửa thành “món được Bếp Nhà giữ qua nhiều năm”, nhưng mẹ Lan bảo câu đó dài.

“Đừng để tên đẹp làm mất nguồn,” bà nói.

Cuối cùng, họ ghi: “Món được giữ bởi Lan, Hà, Khôi và những người đã góp ý qua hai mươi năm.”

Tên dài, nhưng đúng hơn.

Hội đồng bếp họp lần đầu trong căn phòng kho đã từng chứa dầu ăn. Đại diện khách luân phiên là Phượng, người công nhân thường mua suất quỹ. Cô không muốn nhận vì sợ mình không biết nấu. Hà nói đại diện khách không phải người chấm món, mà là người hỏi ai sẽ ăn, trả bao nhiêu và gặp bất tiện gì.

Phượng ngồi cạnh Vy, cầm bản nội quy. “Nếu tôi phản đối món, có quyền dừng không?”

“Không,” Hà đáp. “Cô có quyền yêu cầu xem lại. Người phụ trách an toàn mới có quyền dừng vì lý do an toàn. Người phụ trách món có quyền dừng vì chất lượng. Tài chính có quyền dừng khi quỹ xuống mức nguy hiểm. Nhưng mọi quyền dừng phải được ghi.”

Phượng gật. “Vậy tôi có quyền hỏi vì sao không?”

“Có.”

Khôi viết thêm vào quy chế: “Không xem câu hỏi là cản trở vận hành.”

Vy đọc mục tài chính. Doanh thu từ quán, phí bếp chung, quỹ bữa ăn, vốn cầu nối và khoản vay được tách thành các dòng. Mỗi tuần một bản tổng hợp được treo tại bảng. Các khoản trả nợ có ngày, số tiền và người xác nhận.

Mẹ Lan không còn ngồi ở đầu bàn. Bà ngồi cạnh Phượng, ghi chú những điều khách lớn tuổi cần. Khôi thấy bà bối rối khi không phải người kết luận, nhưng bà vẫn ở lại đến cuối.

Buổi chiều, nhóm công nhân muốn đưa món canh vào thực đơn cố định. Hà bảo chỉ có thể đưa vào nhóm theo mùa vì nguyên liệu thay đổi. Quân không đồng ý, nói khách của họ cần món đó mỗi ngày.

Bình trình bày lịch rau. Mùa này cải và bí đủ, nhưng tháng sau có thể thiếu. Khôi đề nghị giữ cách nấu, không giữ một loại rau. Quân hỏi khách có chấp nhận không.

Phượng nói: “Nếu quán ghi rõ hôm nay là canh gì, người ăn có thể chọn.”

Quân hỏi: “Nếu họ muốn đúng món hôm qua?”

“Vậy ghi là không đảm bảo.”

Không ai thích câu trả lời, nhưng họ bỏ phiếu. Canh theo mùa được giữ, tên nhóm công nhân nằm ở phần người đề xuất. Quân ký, dù vẫn không hoàn toàn hài lòng.

Khôi hiểu một mô hình có nhiều người không phải nơi tất cả ý kiến đều thắng. Nó là nơi người thua biết vì sao quyết định được đưa ra và có thể đề nghị xem lại khi dữ liệu đổi.

Mẫn gửi đề nghị thuê bếp cho cửa hàng mới. Anh đã đổi tên, nhưng vẫn muốn dùng một số công thức phát triển trong thời gian ở Bếp Nhà. Hà soạn giấy cấp quyền giới hạn: tên người đóng góp, phạm vi sử dụng, thời hạn, không được gọi là công thức gia truyền, không dùng ảnh khách, không biến quỹ bữa ăn thành chiến dịch quảng cáo.

Mẫn đọc, nói điều kiện quá nhiều.

Hà đáp: “Anh có thể không dùng.”

Mẫn nhìn Khôi. “Cậu để cô ấy đàm phán hết à?”

Khôi nói: “Đó là công thức của cô ấy.”

Mẫn ký sau khi sửa một điều về mức phí. Anh không vui, nhưng chấp nhận. Khôi thấy đây là lần đầu họ làm một giao dịch mà tên người đóng góp đứng trước lợi nhuận.

Một tháng sau, Bếp Mẫn gửi khoản góp quỹ đầu tiên, ghi rõ không mua quyền. Vy công khai nó trên bảng. Có khách phản đối không nên nhận tiền của đối thủ. Hà hỏi tiền có ràng buộc không. Vy cho xem giấy: không.

Phượng nói: “Nếu tiền sạch và điều kiện rõ, không cần ghét người gửi.”

Khôi nhớ lời mẹ Lan: người mình không thích vẫn có thể trả tiền đúng.

Cuối tháng, khoản nợ Bình giảm thêm. Anh không còn phải dùng xe làm bảo đảm cho chủ sạp. Bình đề nghị mở điểm sơ chế nhỏ gần chợ, nơi các hộ có thể mua rau loại hai đã được kiểm. Bếp Nhà không sở hữu điểm đó, chỉ ký quy trình và mua theo giá công khai.

Vy hỏi nếu Bình thất bại thì sao. Bình đáp: “Tôi chịu phần của tôi. Quán không hứa cứu.”

Khôi nói: “Ghi vậy vào hợp đồng.”

Bình cười. “Tôi bắt đầu thích các cậu rồi đấy.”

Mẹ Lan trồng rau thơm ở ban công. Bà không đứng bếp cả ngày nữa. Mỗi sáng, bà ghi một dòng về khách cần ghế ngoài hiên, rồi giao cho Phượng nếu có việc. Khách cũ ban đầu hỏi vì sao mẹ Lan không trực tiếp múc canh. Bà bảo có người khác múc được, và nếu người khác làm sai thì nói với họ.

Một người hỏi Bếp Nhà còn là quán của mẹ không. Mẹ Lan đáp: “Là quán tôi mở, nhưng không phải quán tôi được giữ một mình.”

Khôi vẫn chưa nếm được đầy đủ. Có ngày anh phân biệt được mặn và chua rõ hơn. Có ngày mọi hương thơm mất sạch. Bác sĩ nói tiến triển không đều, không nên dùng một ngày tốt để hứa ngày mai.

Khôi ghi tình trạng vào sổ cùng những dữ liệu khác. Hà không cho anh tự kiểm tra nước dùng. Anh có thể đề xuất nền vị, nhưng người phụ trách ca quyết định sau khi nghe nhóm khách.

Một hôm, Khôi nếm thấy mùi gừng rất mờ. Anh giật mình, định gọi mọi người. Rồi anh nhớ lời bác sĩ và lời Hà: một trải nghiệm cá nhân không phải kết luận của cả nồi.

Anh nói: “Tôi cảm được gừng.”

Hà hỏi: “Mức nào?”

“Không biết.”

“Vậy ghi là có dấu hiệu, chưa dùng làm quyết định.”

Khôi cười, mắt cay. Hà không ôm anh, chỉ đưa cho anh cây bút.

Chiều, hội đồng bếp duyệt món mới do nhóm sinh viên đề xuất: cơm khoai, đậu hũ gia vị vỏ quýt và rau xào. Người đề xuất muốn đặt tên “Bữa không bị bỏ lại”. Hà bảo tên hơi dài. Phượng nói khách sẽ nhớ. Mẹ Lan hỏi tên có làm người ăn thấy mình bị thương hại không.

Nhóm sinh viên đổi tên thành “Bữa ở lại”.

Khôi nhìn tấm phiếu ghi bốn chữ. Một món mới không có chuyện gia truyền, không có người hùng. Nó có một nhóm, một mức giá, một quy trình và một câu hỏi: người ăn có muốn quay lại không.

Ngân hàng gọi vào tuần cuối của tháng. Thư nói báo cáo tốt hơn, nhưng khoản vay vẫn còn lớn. Họ đề nghị gia hạn cơ cấu thêm sáu tháng nếu Bếp Nhà không chuyển nhượng thương hiệu và duy trì báo cáo.

Vy hỏi lãi suất.

Thư nói cao hơn trước một chút.

Mẹ Lan hỏi thời hạn trả hết.

Không ai hứa con số đẹp.

Khôi nói: “Chúng tôi đồng ý nếu mọi điều kiện ghi rõ.”

Thư đáp: “Tôi biết các anh chị sẽ nói câu đó.”

Sau khi ký gia hạn, họ không ăn mừng. Vy chỉ mua thêm một chiếc quạt. Hà sửa lịch nghỉ. Bình mang rau. Phượng cập nhật bảng quỹ. Mẹ Lan ngồi ngoài hiên nhìn khách.

Khôi mở cửa kho, thấy chiếc tủ cũ trống hơn trước. Sổ nợ, sổ công thức và thỏa thuận đều được đặt trên kệ có nhãn. Hộp ghi âm nằm ở giữa, không khóa.

Anh hỏi mẹ vì sao không khóa.

“Vì ai cũng có quyền nghe phần thuộc về mình.”

“Còn phần người khác?”

“Phải xin.”

Khôi gật.

Tối đó, họ đặt một bản quy tắc trước cửa bếp:

KHÔNG CÓ MÓN NÀO ĐƯỢC GỌI LÀ CỦA MỘT NGƯỜI NẾU NÓ ĐƯỢC LÀM BẰNG CÔNG SỨC CỦA NHIỀU NGƯỜI.

Hà bảo câu này giống lời tuyên ngôn.

“Thì viết thêm cách sửa khi làm sai,” Vy nói.

Khôi thêm dòng thứ hai:

AI PHÁT HIỆN SAI ĐƯỢC QUYỀN NÓI; AI CÓ QUYỀN SỬA PHẢI GHI LẠI.

Mẹ Lan thêm dòng thứ ba:

AI ĂN CÓ QUYỀN KHÔNG QUAY LẠI, NHƯNG QUÁN CÓ TRÁCH NHIỆM HỎI VÌ SAO.

Họ nhìn ba dòng chữ. Không có dòng nào nói ngày mai sẽ dễ.

Ngoài đường, biển Bếp Nhà đã được sơn lại. Bên dưới là dòng nhỏ:

CÔNG THỨC MỞ — GHI TÊN NGƯỜI ĐÓNG GÓP.

Khôi nghĩ câu chuyện gần như đã kết thúc, nhưng Vy gọi anh từ phòng kho. Cô cầm một phong bì mới, có dấu của ngân hàng.

“Họ gửi bản hợp đồng gốc,” Vy nói.

Trong đó không chỉ có chữ ký của mẹ Lan. Có chữ ký xác nhận của một người làm trung gian, người đã giới thiệu khoản vay sau trận lũ.

Tên người đó là Mẫn.

Khôi nhìn chữ ký, cảm giác mùi gừng vừa trở lại trên lưỡi bỗng biến mất.

Anh không gọi Mẫn trong đêm. Hạnh bảo mọi người đợi đến sáng, vì một chữ ký trong hồ sơ không tự nó chứng minh một người cố tình làm hại ai. Khôi khó chịu với lời nhắc đó, nhưng vẫn đồng ý. Nếu Bếp Nhà đang học cách không phán xét người ăn từ một bức ảnh, họ cũng phải học cách không phán xét một người từ một dòng tên.

Sáng hôm sau, Mẫn đến trước giờ mở cửa. Anh không mang máy tính bảng, chỉ cầm một tập hồ sơ mỏng.

“Tôi ký xác nhận người giới thiệu khoản vay,” Mẫn nói. “Hồi đó tôi làm cho công ty tài chính, được giao tìm hộ kinh doanh có lịch sử hoạt động. Tôi đã đưa hồ sơ của mẹ cậu đi. Tôi không biết phụ lục sẽ buộc cả quyền thay đổi mô hình.”

Khôi hỏi: “Cậu có nhận tiền giới thiệu không?”

“Có. Một khoản nhỏ. Tôi không nhớ con số, nhưng có.”

“Mẹ tôi có biết?”

“Tôi nghĩ bà biết công ty trả phí. Tôi không nghĩ bà biết tôi là người đưa hồ sơ.”

Mẹ Lan nhìn Mẫn. “Tôi biết có phí. Tôi không biết cậu ký xác nhận.”

Mẫn đặt tập giấy xuống. “Tôi không muốn cậu nghĩ tôi dựng chuyện mua thương hiệu để che việc đó. Khi thấy quán có nguy cơ, tôi nghĩ mua là cách trả lại khoản vay bằng tiền của mình. Nhưng tôi đã dùng cách nhìn của người kinh doanh để nói về một nơi tôi chỉ biết một phần.”

Hà hỏi: “Một phần nào?”

“Phần bếp trưởng Khôi. Không phải phần các cô, phần của Bình, phần khách ăn chịu.”

Không ai tha thứ ngay. Hạnh yêu cầu Mẫn ký biên bản xác nhận không có quyền với công thức hay hình ảnh của Bếp Nhà trước khi có chuyển nhượng. Mẫn ký. Họ cũng thống nhất nếu sau này các bên dùng công thức có cấp quyền, phải ghi rõ nguồn và thời hạn.

Khôi hỏi: “Cậu có muốn hủy đề nghị mua không?”

“Đề nghị cũ hết hiệu lực. Tôi không còn muốn mua. Tôi vẫn muốn thuê bếp theo từng ngày nếu điều kiện phù hợp.”

“Vì sao?”

Mẫn nhìn bảng công thức mở. “Vì tôi đã hiểu mở rộng không nhất thiết là mang mọi thứ khỏi nơi này. Có khi là để người khác đến mà không được phép đổi tên những gì họ không tạo ra.”

Hà nhìn anh, rồi quay sang Khôi. “Cho thuê thử một ngày, có người giám sát.”

Khôi hỏi Vy. Vy hỏi lại Mẫn về bảo hiểm, trách nhiệm thiết bị và tiền cọc. Mẫn trả lời. Không còn ai nói bằng thiện chí suông.

Buổi họp kết thúc khi khách đầu tiên đến. Mẫn đứng sang một bên, nhường lối cho người phụ nữ mang nồi cháo vào bếp chung. Anh nhìn cô dán tên mình lên bảng, rồi tự điều chỉnh dây buộc tạp dề.

Khôi cầm bút ghi ngày thuê thử. Dòng đầu tiên của sổ mới không phải “Mẫn”, cũng không phải “Bếp Nhà”. Nó ghi: “Một căn bếp có thể cho người khác vào khi cửa, trách nhiệm và tên gọi đều rõ.”

Mẹ Lan mở cửa quán. Nắng chiếu vào nền gạch đã được thay sau trận ngập. Không ai nói họ đã thắng. Họ chỉ bắt đầu một ca mới, với một khoản vay còn đó, một danh sách khách còn dài và nhiều việc phải làm đúng hơn ngày hôm qua.

Đã sao chép liên kết chương