Ta Chủ Động Nhường Phu Quân Cho Ân Nhân Cứu Mạng Của Chàng
5 phút đọc

Chương 10

Chương 10

“Tiểu Hầu gia tin rồi, nói muốn tới gặp trực tiếp người để đối chất.”
Ta đặt chén trà xuống.
“Để hắn tới.”
Bùi Hành Chi tới rất nhanh. Lúc bước vào đại môn Mộc phủ, sắc mặt chàng âm trầm đến mức như sắp nhỏ nước xuống. Thanh Hòa muốn cản lại nhưng đã bị ta đưa tay ngăn xuống.
“Cho hắn vào.”
Bùi Hành Chi sải bước tiến vào tiền sảnh, ánh mắt vừa quét qua vị trí chủ tọa nơi Thái phu nhân đang ngồi thì bước chân hơi khựng lại trong chớp mắt, nhưng cuối cùng vẫn đi thẳng tới trước mặt ta.
“Mộc cô nương, ta có chuyện muốn hỏi nàng.”
“Ngươi hỏi đi.”
“Chuyện ở thưởng hoa yến là do một tay nàng sắp đặt?”
Chàng siết chặt nắm tay.
“Nàng điều tra Nhược Huyên có phải bởi vì nàng vẫn còn tâm tư với ta, muốn chia rẽ ta và nàng ấy hay không?”
Ta nhìn chàng. Kiếp trước, lúc gương mặt này cầu xin ta trong những ngày cuối đời còn ôn hòa hơn bây giờ rất nhiều.
“Bùi Hành Chi, ngươi cảm thấy một nam nhân đáng để một nữ nhân dùng tới loại thủ đoạn này để tranh giành sao?”
Chàng khựng lại.
“Ta điều tra Tô Nhược Huyên là bởi nàng ta đã nói dối.”
“Nàng ta không hề cõng ngươi trở về từ mười dặm đường tuyết.”
“Nàng ta chỉ dùng xe bò kéo ngươi về từ nơi cách đó nửa dặm.”
“Những lời này không phải do ta bịa ra, mà chính binh sĩ của ngươi đã tận miệng nói.”
“Vậy thì sao?”
Bùi Hành Chi nghiến chặt răng.
“Nàng ấy có cứu mạng ta hay không không quan trọng.”
“Quan trọng là nàng ấy đã chăm sóc ta suốt hai năm.”
“Trong lúc chăm sóc ngươi, nàng ta cũng cho ngươi uống An Hồn Thảo suốt hai năm.”
“Đó là thuốc chữa đau đầu!”
“Thuốc chữa đau đầu sẽ không khiến người ta càng uống càng lệ thuộc.”
“Cũng sẽ không vừa ngừng thuốc đã đau tới mức sống không bằng chết.”
“Bùi Hành Chi, ngươi không thấy kỳ lạ sao?”
“Ngươi ở cạnh nàng ta suốt hai năm, chứng đau đầu chẳng những không khỏi mà còn ngày càng nghiêm trọng hơn.”
Bùi Hành Chi hé môi định nói gì đó nhưng cuối cùng vẫn không lên tiếng. Thái phu nhân ngồi trên vị trí chủ tọa chậm rãi mở lời.
“Tiểu tử nhà họ Bùi, ngươi không nhớ ta nữa rồi sao?”
Bùi Hành Chi quay sang nhìn bà, hàng mày nhíu chặt.
“Năm ngươi mười bảy tuổi, ngươi từng quỳ trước cửa Trần gia suốt ba ngày, nói rằng đời này ngoài Mộc Vãn Đường ra thì không cưới ai khác.”
“Ta hỏi ngươi dựa vào cái gì.”
“Ngươi nói rằng ngươi nguyện dùng cả đời này để đối tốt với nó.”
Thái phu nhân chống gậy đứng dậy.
“Cả đời của ngươi... ngắn như vậy sao?”
Sắc mặt Bùi Hành Chi từng chút từng chút một rút sạch huyết sắc.
“Ta không nhớ những chuyện này.”
“Ngươi không nhớ không có nghĩa là nó chưa từng xảy ra.”
Thái phu nhân đi tới trước mặt chàng, từ trên xuống dưới đánh giá một lượt.
“Ta không quan tâm ngươi đối với ai tình thâm nghĩa trọng.”
“Nhưng món nợ mà nhà họ Bùi các ngươi thiếu ngoại tôn nữ của ta, hôm nay ngươi phải nói cho rõ ràng rồi mới được phép rời đi.”
Bùi Hành Chi đứng yên tại chỗ, đôi môi mím chặt thành một đường thẳng. Rất lâu sau, chàng mới cúi đầu.
“Nếu những điều nàng ấy nói đều là thật, vậy ta...”
“Ngươi cái gì?”
Thái phu nhân ép hỏi. Bùi Hành Chi không trả lời mà xoay người bước nhanh ra ngoài. Thái phu nhân nhìn theo bóng lưng chàng rồi lắc đầu.
“Cũng chưa tới mức hồ đồ hoàn toàn.”
Nhưng ta lại không lạc quan như bà. Bùi Hành Chi là kiểu người cực kỳ cố chấp. Cho dù chàng đã bắt đầu nghi ngờ Tô Nhược Huyên, chỉ cần nàng ta khóc lóc làm loạn một trận thì chàng vẫn sẽ mềm lòng. Con người này, kiếp trước đối với ta như vậy. Kiếp này đối với Tô Nhược Huyên cũng vẫn như vậy. Muốn giải quyết triệt để chuyện này thì không thể dựa vào Bùi Hành Chi. Mà phải để chính Tô Nhược Huyên tự lộ ra sơ hở. Ngày vị dược sư phương Nam tới kinh thành vừa khéo xảy ra một chuyện ngoài ý muốn. Tô Nhược Huyên mang thai rồi. Tin tức là do chính Bùi phu nhân tới báo, sắc mặt cực kỳ phức tạp.
“Vãn Đường, Tô Nhược Huyên nói nàng ta có thai rồi, đại phu cũng đã bắt mạch, đúng là hỉ mạch.”
Ta chậm rãi đặt chén trà trong tay xuống. Tô Nhược Huyên đã chọn một thời cơ vô cùng tuyệt diệu. Đúng lúc tất cả mọi người đều bắt đầu nghi ngờ nàng ta, nàng ta lại tung ra lá bài lớn nhất của mình. Bùi gia chỉ có một độc tử là Bùi Hành Chi. Đứa bé trong bụng nàng ta chính là hương hỏa của Bùi gia. Bất kể trước đó Tô Nhược Huyên đã làm gì, chỉ cần trong bụng nàng ta còn mang huyết mạch của Bùi gia thì Bùi phu nhân tuyệt đối không thể làm gì nàng ta.
“Phu nhân định tính thế nào?”
Bùi phu nhân cười khổ.
“Còn có thể tính thế nào nữa?”
“Sau khi Hành Chi biết tin, ngay trong ngày đã dọn trở về viện của Tô Nhược Huyên.”
“Chuyện trước đó... tuy ngoài miệng nó không nói gì nhưng nhìn ra được rằng hiện giờ nó quyết định đặt chuyện đứa bé lên hàng đầu.”
Thái phu nhân ngồi bên cạnh chậm rãi lần Phật châu, không nói một lời.