Chương 9
Chương 9
Tô Nhược Huyên đảo mắt nhìn quanh toàn trường, môi khẽ run lên mấy lần, đột nhiên đưa tay che mặt rồi ngồi thụp xuống bật khóc nức nở.
“Ta không lừa chàng ấy... ta chỉ là... chỉ là sợ chàng ấy không cần ta nữa...”
“Chàng ấy chẳng nhớ gì cả, đối với chàng mà nói ta chính là tất cả... nếu ta nói mình chỉ dùng xe bò kéo người về, liệu chàng có cảm thấy ta không xứng hay không...”
Mấy vị phu nhân mềm lòng bắt đầu lộ vẻ do dự. Nhưng ta không cho nàng ta bất kỳ cơ hội thở dốc nào.
“Còn có một chuyện nữa.”
Ta lấy từ trong tay áo ra bức thư giám định của vị dược sư.
“Cái gọi là phương thuốc bí truyền chữa đau đầu mà Tô phu nhân cho Tiểu Hầu gia uống suốt hai năm qua có một vị thuốc tên là An Hồn Thảo. Loại thuốc này nếu dùng ít thì có thể giảm đau, nhưng nếu dùng lâu dài với lượng lớn sẽ khiến thần trí hỗn loạn, ký ức khó phục hồi, hơn nữa một khi ngừng thuốc sẽ đau đầu như muốn nứt sọ.”
Cả đại sảnh trong nháy mắt hoàn toàn chìm vào tĩnh lặng. Tô Nhược Huyên ngẩng đầu lên, nước mắt trên mặt vẫn chưa khô nhưng ánh mắt đã hoàn toàn thay đổi.
“Đây là kết quả giám định của vị dược sư giỏi nhất phương Nam.”
“Tô phu nhân, phương thuốc bí truyền của cô rốt cuộc là để chữa bệnh... hay là để nuôi bệnh?”
Môi Tô Nhược Huyên run bần bật nhưng không thể thốt ra nổi một chữ. Hai chân Bùi phu nhân mềm nhũn, trực tiếp ngã ngồi xuống ghế. Tiếng xì xào bàn tán trong đại sảnh lập tức dâng lên như sóng triều. Ta xoay người, khẽ gật đầu với Bùi phu nhân.
“Phu nhân, những gì nên nhìn cũng đã nhìn thấy rồi.”
“Tiếp theo phải làm thế nào là chuyện của Bùi gia.”
Ta xoay người bước ra khỏi Bách Hoa sảnh. Phía sau truyền tới tiếng gào khóc xé lòng của Tô Nhược Huyên.
“Ta không hại Hành Chi! Ta chỉ là sợ chàng ấy rời bỏ ta thôi!”
Không một ai đáp lại nàng ta. Chuyện xảy ra ở thưởng hoa yến chỉ trong một ngày đã truyền khắp kinh thành. Từ tửu lâu trà quán cho tới hậu trạch khuê phòng, nơi nào cũng đang bàn tán về vụ bê bối “tân tức phụ Bùi gia giả tạo” này. Tô Nhược Huyên từ một “ân nhân cứu mạng si tình” trực tiếp biến thành “nữ nhân tâm cơ dùng thuốc để trói người”, thanh danh tụt dốc không phanh. Ngay trong ngày hôm đó, Bùi Hành Chi đã cho đóng chặt cổng phủ, không gặp bất kỳ ai. Tin tức là do Thanh Hòa dò hỏi được từ một tiểu nha hoàn bên Bùi phủ.
“Tiểu thư, sau khi Tiểu Hầu gia trở về phủ đã nổi trận lôi đình rất lớn, đập phá sạch đồ đạc trong thư phòng.”
“Còn Tô Nhược Huyên thì sao?”
“Nàng ta quỳ trước cửa thư phòng khóc suốt cả đêm nhưng Tiểu Hầu gia vẫn không mở cửa.”
Ta không nói gì. Tình cảm kiếp trước Bùi Hành Chi dành cho Tô Nhược Huyên là thật. Kiếp này cũng vậy. Chàng sẽ không vì chút chuyện này mà lập tức vứt bỏ Tô Nhược Huyên. Nhưng lòng tin một khi đã nứt thì chính là đã nứt rồi. Ba ngày sau, Bùi phu nhân tới Mộc phủ. Sắc mặt bà rất tệ, giống như đã mấy ngày liền không ngủ.
“Vãn Đường, Hành Chi không chịu ngừng thuốc.”
“Tô Nhược Huyên nói với nó rằng An Hồn Thảo đúng là sẽ khiến người ta sinh lệ thuộc, nhưng nàng ta cũng không còn cách nào khác. Nếu không dùng An Hồn Thảo thì chứng đau đầu của Hành Chi sẽ càng nghiêm trọng hơn, nàng ta chỉ là chọn cái hại nhẹ hơn giữa hai cái hại.”
“Hành Chi tin sao?”
Bùi phu nhân cười khổ.
“Tuy hiện giờ nó đã sinh khúc mắc với Tô Nhược Huyên, nhưng cơn đau đầu là thật. Chỉ cần ngừng thuốc thì đau đến mức không chịu nổi, mà chỉ có thuốc do Tô Nhược Huyên phối mới có thể làm dịu đi.”
Đây chính là chỗ đáng sợ của An Hồn Thảo. Nó khiến người ta sinh ra lệ thuộc, đồng thời lại trở thành phương thuốc giải duy nhất. Tô Nhược Huyên đã biến chính mình thành người mà Bùi Hành Chi không thể rời bỏ.
“Phu nhân đừng vội, con sẽ nhờ ngoại tổ mẫu mời vị dược sư phương Nam tới kinh thành, đích thân cai thuốc cho Tiểu Hầu gia.”
Bùi phu nhân nắm chặt lấy tay ta, đôi môi run run.
“Vãn Đường, những chuyện này vốn dĩ không nên để con bận lòng. Là Bùi gia có lỗi với con.”
“Không liên quan tới Bùi gia.”
“Là chính con muốn làm cho rõ mọi chuyện.”
Sau khi Bùi phu nhân rời đi, Thái phu nhân từ phía sau bức bình phong bước ra.
“Nữ tử họ Tô kia còn khó đối phó hơn ta nghĩ.”
“Ngoại tổ mẫu, nàng ta không phải khó đối phó.”
“Là bởi nàng ta đã nắm Bùi Hành Chi quá chặt.”
“Chỉ cần chứng đau đầu của Bùi Hành Chi còn chưa khỏi thì nàng ta sẽ vẫn còn có chỗ dựa mà không sợ hãi.”
Thái phu nhân gật đầu.
“Vị dược sư kia đã ở trên đường rồi, năm ngày nữa sẽ tới.”
“Nhưng trước lúc đó, con phải đề phòng Tô Nhược Huyên chó cùng rứt giậu.”
Lời vừa dứt, Thanh Hòa đã hớt hải chạy vào.
“Tiểu thư, xảy ra chuyện rồi!”
“Bên Bùi phủ truyền tới tin tức, Tô Nhược Huyên nói với Tiểu Hầu gia rằng Mộc gia cho người điều tra nàng ta là bởi Mộc tiểu thư vẫn chưa hết hy vọng với Tiểu Hầu gia, muốn chia rẽ phu thê bọn họ.”