Ta Chủ Động Nhường Phu Quân Cho Ân Nhân Cứu Mạng Của Chàng
5 phút đọc

Chương 18

Chương 18

Người lên tiếng là Dương phu nhân của phủ Định Viễn tướng quân, ngày thường có quan hệ khá thân với Tô Nhược Huyên. Ta còn chưa kịp mở miệng thì cây gậy trong tay Thái phu nhân đã gõ mạnh xuống đất.
“Ai nói Bùi gia muốn đuổi nàng ta ra ngoài?”
Dương phu nhân sửng sốt. Thái phu nhân chậm rãi đảo mắt nhìn khắp đại sảnh rồi không nhanh không chậm mở miệng.
“Sau khi Tô Nhược Huyên gả vào Bùi gia, nàng ta nói dối rằng chính mình cứu mạng Tiểu Hầu gia nhà họ Bùi.”
“Nhưng sự thật là binh lính Bùi gia đã đưa người ra khỏi chiến trường trước rồi.”
“Nàng ta chỉ dùng xe bò kéo người đi nửa dặm đường mà thôi.”
“Nàng ta cho Tiểu Hầu gia uống thuốc chứa lượng An Hồn Thảo gấp ba lần suốt hai năm trời khiến ký ức của hắn mãi không thể khôi phục.”
“Nàng ta còn âm thầm cấu kết với sâu mọt quân doanh là Phương Khánh An, thay hắn dò hỏi tin tức trong triều.”
“Trong buổi thưởng hoa yến ở phủ công chúa An Dương, nàng ta cố ý nhảy xuống hồ rồi vu oan cho ngoại tôn nữ của ta, khiến Tiểu Hầu gia ra lệnh ném ngoại tôn nữ ta xuống nước, may lúc đó có ta kịp ngăn.”
Thái phu nhân từng chuyện từng chuyện liệt kê ra rõ ràng. Mỗi một chuyện đều có nhân chứng vật chứng đầy đủ. Sắc mặt Dương phu nhân càng lúc càng khó coi. Cả đại sảnh yên tĩnh tới mức ngay cả tiếng kim rơi cũng có thể nghe thấy. Cuối cùng Thái phu nhân mới lạnh nhạt nói một câu.
“Bùi gia chưa từng đuổi nàng ta đi.”
“Chỉ là để nàng ta yên tâm dưỡng thai mà thôi.”
“Đợi đứa bé được sinh ra rồi sẽ xử lý thế nào là chuyện riêng của Bùi gia.”
“Nhưng nếu có người cầm thư do nàng ta đưa ra ngoài rồi đi khắp nơi bôi nhọ Bùi gia, bôi nhọ ngoại tôn nữ ta.”
“Vậy chính là cố ý đối nghịch với cả Bùi gia lẫn Trần gia.”
Thái phu nhân lạnh nhạt liếc nhìn Dương phu nhân một cái.
“Dương phu nhân, nếu bà muốn đứng ra thay nàng ta thì được thôi.”
“Trước hết hãy đối chiếu nội dung trong những lá thư đó với những chuyện ta vừa nói xem rốt cuộc ai mới là kẻ đang nói dối.”
Mặt Dương phu nhân lập tức đỏ bừng lên. Rất lâu sau vẫn không thể thốt ra nổi một chữ. Các vị phu nhân có mặt trong yến tiệc nhìn nhau đầy ngượng ngập. Không còn ai tiếp tục lên tiếng thay Tô Nhược Huyên nữa. Công chúa An Dương bưng chén trà lên, khẽ bật cười một tiếng.
“Những lời Thái phu nhân nói rất có lý.”
“Người trong sạch tự nhiên sẽ trong sạch.”
“Chuyện thế này vẫn là không nên chỉ nghe lời từ một phía thì hơn.”
Một câu chốt hạ toàn bộ. Lá bài cuối cùng của Tô Nhược Huyên hoàn toàn đánh hụt. Sự sụp đổ cuối cùng của Tô Nhược Huyên xảy ra sau đó một tháng. Nàng ta sinh con. Là một bé trai. Bùi phủ trên dưới bận rộn suốt cả đêm. Đứa bé bình an chào đời. Mẫu tử đều bình an vô sự. Theo sự sắp xếp từ trước của Bùi Hành Chi, ngay sau khi đứa bé được sinh ra sẽ do chính Bùi phu nhân tự mình chăm nom. Tô Nhược Huyên có thể gặp con. Nhưng không được tự mình nuôi con. Sau khi nghe thấy sự sắp xếp ấy trong phòng sinh, Tô Nhược Huyên chỉ siết chặt lấy chăn đệm, từ đầu đến cuối không nói một lời. Trong thời gian ở cữ, Bùi Hành Chi tới thăm đứa bé hai lần. Cả hai lần đều chỉ nhìn đứa bé. Không nói với Tô Nhược Huyên dù chỉ một câu. Tô Nhược Huyên chặn chàng lại.
“Hành Chi, đây là con trai của chàng.”
“Chàng đối xử với mẫu thân của nó như vậy sao?”
Bùi Hành Chi đứng nơi cửa, quay lưng về phía nàng ta.
“Nếu nàng để lại cho mẫu thân của nó một chút thể diện thì sau này khi lớn lên, nó sẽ không oán hận nàng.”
Bùi Hành Chi không quay đầu lại.
“Thể diện của nàng...”
“Là do chính nàng tự tay đánh mất.”
Nói xong, chàng liền rời đi. Tô Nhược Huyên ngồi trên giường rồi trực tiếp xé rách một góc gối đầu. Sau khi hết thời gian ở cữ, Tô Nhược Huyên thực hiện lần vùng vẫy cuối cùng. Nhân lúc người canh giữ sơ suất, nàng ta ôm đứa bé lao thẳng tới tiền sảnh. Hôm đó đúng lúc Bùi Hành Chi đang gặp khách ở tiền sảnh. Người tới là Chu phó tướng cùng mấy vị cựu bộ hạ. Lúc Tô Nhược Huyên ôm đứa bé xông vào, tất cả mọi người trong phòng đều ngây người.
“Bùi Hành Chi!”
Nàng ta đứng ở cửa. Tóc tai tán loạn. Sắc mặt vàng vọt tiều tụy. Đứa bé trong lòng thì khóc oa oa không ngừng.
“Chàng nhìn cho rõ đây là con của ai!”
“Chàng muốn cùng mẫu thân của nó ân đoạn nghĩa tuyệt thì hãy nói ra trước mặt mọi người đi!”
Bùi Hành Chi đặt chén trà trong tay xuống, thần sắc vô cùng bình tĩnh.
“Nhược Huyên, trước hết giao đứa bé cho ma ma.”
“Không giao!”
Tô Nhược Huyên lùi về sau một bước rồi ôm đứa bé càng chặt hơn.
“Nếu chàng không cho ta một lời giải thích, ta sẽ ôm con bước ra khỏi cánh cửa này.”