Toàn Cầu Livestream, Váy Của Cô Ta Hiện Tên Tôi
6 phút đọc

Chương 3

Chương 3

Khoảng cách mỗi mũi kim đều được kiểm soát chính xác tới 0,3 milimet. Giờ đây, Hạ Mạt mặc nó trên người. Mỉm cười vui vẻ trò chuyện với các giám khảo.
“Thật ra cảm hứng của bộ sưu tập này bắt nguồn từ kỹ thuật nhuộm sáp mà bà ngoại tôi dạy từ khi còn nhỏ.”
“Bà là nghệ nhân trong một bản người Miêu.”
“Từ bé tôi đã nhìn bà vẽ hoa văn lên vải. Sau này tôi đem những ký ức ấy hòa vào thiết kế hiện đại.”
Trong nhóm giám khảo có một bà cụ tóc đã bạc trắng. Bà là tiền bối nghiên cứu dệt may truyền thống hơn bốn mươi năm. Tên là Chung Ngọc Hoa. Bà đưa tay vuốt nhẹ phần cổ váy, liếc nhìn Hạ Mạt.
“Kiểu thêu hoa văn chìm này rất hiếm thấy.”
“Không giống thêu máy.”
“Ngược lại giống kỹ thuật kéo chỉ thủ công.”
“Bà ngoại cô dạy sao?”
Ngón tay Hạ Mạt siết nhẹ vạt váy. Nụ cười vẫn không đổi.
“Là do cháu tự mày mò.”
“Thử đi thử lại rất nhiều lần mới thành công.”
Chung Ngọc Hoa không hỏi thêm. Ánh mắt bà rời khỏi chiếc váy. Vô tình lướt qua tôi. Cái nhìn ấy rất ngắn. Ngắn đến mức không ai khác nhận ra. Nhưng tôi hiểu. Trong mắt bà không có sự khinh thường. Cũng không có tò mò. Mà là một thứ cảm xúc khó gọi thành tên. Giống như một người thợ may già đang ngắm một bộ quần áo. Rồi bất ngờ phát hiện dấu hiệu bí mật mà chỉ người trong nghề mới nhận ra. Cửa thang máy mở ra. Tôi nghiêng người nhường họ vào trước. Chu Minh Viễn đi cuối cùng. Khi đi ngang qua tôi, ông ta dừng bước.
“Hạ Tinh, nghe nói em thuê một căn phòng nhỏ ở bên ngoài?”
“Rốt cuộc giữa em với Lục Ngạn xảy ra chuyện gì vậy?”
“Đến mức phải ly hôn sao?”
“Người trẻ đừng quá bốc đồng.”
Trong thang máy, Hạ Mạt chớp mắt với tôi. Khóe môi cong lên. Biểu cảm ấy chỉ xuất hiện chưa đầy một giây. Nhưng tôi nhìn thấy rất rõ. Đời trước, tôi chưa từng nhìn thấy vẻ mặt đó. Bởi vì sau buổi điều trần, tôi hoàn toàn suy sụp. Thậm chí không còn dũng khí bước chân vào tòa nhà Hiệp hội thêm lần nào nữa.
“Chuyện giữa tôi và Lục Ngạn không cần thầy bận tâm.”
Chu Minh Viễn hừ lạnh một tiếng rồi bước vào thang máy. Trước khi cửa đóng lại, tôi nghe thấy giọng Hạ Mạt vang lên:
“Thầy ơi, khi nào mẫu vải cho vòng bình chọn quốc tế được gửi tới vậy? Em muốn thử trước một phương án phối màu.”
Chu Minh Viễn đáp:
“Không vội.”
“Chuyện nguyên liệu cứ để thầy sắp xếp.”
“Đến lúc đó bảo Lục Ngạn giúp em làm việc với nhà cung cấp.”
Cửa thang máy khép lại. Tôi đứng trong hành lang, nhìn những con số tầng lầu nhảy lên từng nấc một. Lục Ngạn phụ trách kết nối nhà cung cấp cho Hạ Mạt. Đời trước cũng là khâu này. Gia đình Lục Ngạn kinh doanh nguyên liệu dệt may. Bản thân anh ta chẳng có tài năng gì nổi bật. Nhưng trong tay lại nắm rất nhiều mối quan hệ. Ngày trước khi theo đuổi tôi, câu nói khiến tôi cảm động nhất chính là:
“Anh hiểu chất liệu, em hiểu thiết kế.”
“Chúng ta sinh ra đã là cộng sự hoàn hảo.”
Mãi về sau tôi mới biết. Mục đích thật sự của câu nói đó là để tiếp cận cuốn sổ ghi công thức vật liệu trong phòng làm việc của tôi. Anh ta lén chụp lại toàn bộ cuốn sổ. Rồi chuyển cho Hạ Mạt. Chính nhờ những công thức ấy mà chỉ trong vòng hai năm ngắn ngủi, Hạ Mạt từ một người ngay cả kỹ thuật nhuộm cơ bản còn chưa hiểu rõ đã trở thành “thiên tài tinh thông nghệ thuật nhuộm dệt Quốc phong truyền thống”. Nhưng có một trang cô ta không lấy được. Đó chính là công thức thuốc nhuộm hoa văn chìm sẽ hiện màu khi gặp chất lỏng. Bởi vì trang đó, từ trước đến nay tôi chưa từng viết vào cuốn sổ công thức. Nó chỉ tồn tại trong đầu tôi. Tôi đứng trong hành lang một lúc rồi lấy điện thoại ra, mở lại tin nhắn Tần Lãng gửi từ ba ngày trước. Vẫn chưa trả lời. Nhưng tôi đã lưu số của anh ấy vào danh bạ. Ghi chú là: Về đến phòng trọ, tôi kéo từ trên nóc tủ xuống một chiếc túi vải. Bên trong là lô mẫu vải cuối cùng do chính tay tôi nhuộm. Tôi chọn ra ba mảnh. Ngâm trong nước sạch mười phút. Sau đó dùng tăm bông thấm một ít cồn y tế, chấm nhẹ lên góc của một mảnh vải. Vài giây sau. Tại vị trí vừa chấm cồn, một hoa văn nhàn nhạt từ từ hiện ra. Giống như mọc lên từ tận phần xương cốt của tấm vải. Đường nét rõ ràng. Hoa văn mềm mại lưu loát. Đó là họa tiết hoa sơn trà do tôi thiết kế. Tôi cầm mảnh vải ấy đặt dưới ánh đèn, ngắm nhìn rất lâu. Nồng độ vẫn cần điều chỉnh thêm. Tốc độ hiện màu cũng cần nhanh hơn một chút. Nhưng hướng đi hoàn toàn chính xác. Khoảng thời gian còn lại là đủ. Nửa tháng sau. Chiều hướng dư luận trong giới đã hoàn toàn thay đổi. Tất cả bài báo, thành tích đạt giải, video phỏng vấn có liên quan đến tôi đều bị gỡ bỏ. Tên tôi bị xóa khỏi Niên giám Nhà thiết kế. Thay vào đó là ảnh và phần giới thiệu của Hạ Mạt. Trong phần giới thiệu viết:
“Là học trò của bậc thầy thiết kế Quốc phong Chu Minh Viễn. Từ nhỏ đã được bà ngoại ở bản Miêu truyền dạy kỹ thuật nhuộm sáp truyền thống. Là nhà thiết kế Quốc phong trẻ triển vọng nhất của thế hệ mới.”
Tôi ngồi trên sàn phòng trọ đọc hết đoạn giới thiệu đó rồi đặt điện thoại xuống. Chuông cửa vang lên. Là mẹ của Lục Ngạn. Bà Lục mặc áo khoác len cashmere màu lạc đà. Đứng trước căn phòng trọ rộng chưa đến mười hai mét vuông của tôi. Sự chê bai trên mặt gần như hiện rõ thành hình. Ánh mắt bà ta quét một vòng khắp căn phòng. Một chiếc giường gấp. Một chiếc bàn vuông vừa làm bàn ăn vừa làm bàn làm việc. Một máy may cũ. Dưới đất chất mấy cuộn vải.
“Hạ Tinh, hôm nay tôi không đến để cãi nhau với cô.”
Bà ta lấy từ trong túi xách ra một tập hồ sơ.
“Đơn ly hôn cô đã ký rồi. Nhưng chuyện phân chia tài sản thì cứ kéo dài mãi.”
“Lục Ngạn nói cô không chịu nhận tiền của nó, cũng không chịu sang tên phòng làm việc đứng tên mình cho nó.”
“Phòng làm việc đó là tài sản riêng của tôi trước hôn nhân.”
“Tôi biết.”
Bà Lục ngồi xuống chiếc ghế duy nhất trong phòng, bắt chéo chân.
“Cho nên tôi không đến để đòi phòng làm việc của cô.”
“Tôi đến thay Mạt Mạt hỏi cô một chuyện.”
Bà ta gọi Hạ Mạt là Mạt Mạt. Đời trước, bà Lục cũng rất thích Hạ Mạt. Hạ Mạt khéo ăn nói. Mỗi lần đến nhà họ Lục đều mang theo bánh hoa quế mà bà Lục thích. Còn giúp bà ta chọn quần áo và phối trang sức. Ngay lần đầu gặp Hạ Mạt, bà Lục đã từng nói với Lục Ngạn:
“Bạn của con còn biết cư xử hơn cả vợ con.”
“Chuyện gì?”
“Lễ phục dự thi của Mạt Mạt cần làm công đoạn định hình cuối cùng.”
“Dùng một kỹ thuật định hình vải đặc biệt.”
“Giáo sư Chu nói trên cả nước chỉ có ba người biết làm.”
“Một người đã nghỉ hưu.”
“Một người đang ở nước ngoài.”
“Người thứ ba là cô.”
Tôi cầm cốc nước trên bàn lên uống một ngụm.