Chương 22
Chương 22 — Bài Thi Không Có Tên
Thời Gian Chưa Đủ
Ba ngày sau lễ bế mạc, Nguyên và Nhật Khôi vẫn ở lại Vọng Khê, phần vì công việc thu xếp với vài đối tác tiềm năng quan tâm đến việc hợp tác cùng Minh Chứng EDU sau sự kiện, phần vì Nguyên cần thêm thời gian để bình tâm lại trước khi rời khỏi thị trấn lần nữa.
"Cậu định gặp cô ấy trước khi về không?" Nhật Khôi hỏi vào buổi sáng cuối cùng, khi cả hai đang xếp đồ vào vali tại phòng khách sạn.
"Tớ nghĩ tớ nên gặp," Nguyên đáp, gấp lại chiếc áo sơ mi cuối cùng. "Không phải để nói thêm điều gì lớn lao, chỉ là tớ cảm thấy mình cần khép lại cuộc trò chuyện bị gián đoạn hôm đó một cách trọn vẹn hơn, trước khi rời đi."
"Cậu nghĩ mình sẽ nói gì?" Nhật Khôi hỏi, tò mò nhưng không gặng ép.
"Tớ chưa chuẩn bị sẵn kịch bản," Nguyên đáp, khẽ cười. "Có lẽ lần này, tớ sẽ để mọi thứ diễn ra tự nhiên, không cố kiểm soát từng câu chữ như những lần trước."
Nhật Khôi gật đầu, vỗ vai bạn. "Đi đi, tớ đợi cậu ở đây thu xếp nốt vài việc. Cứ từ từ, không cần vội."
Nguyên rời khỏi khách sạn, nhắn tin cho Khánh Thư, đề nghị gặp nhau một lần cuối trước khi anh đi — không phải để bàn công việc, mà để khép lại phần nào cuộc trò chuyện còn dang dở giữa hai người.
Cô hẹn anh tại thư viện trường, đúng nơi họ từng cùng nhau giải đề toán năm nào. Khi Nguyên bước vào, ánh nắng chiều xuyên qua khung cửa sổ vẫn đổ xuống y hệt như trong ký ức anh, dù giá sách đã được thay mới, bàn ghế đã khác đi ít nhiều theo thời gian.
Khánh Thư đã ngồi sẵn ở bàn trong cùng, đúng vị trí cũ, trước mặt cô là cuốn đề thi học sinh giỏi năm nào — cuốn sách Nguyên mang theo từ thành phố, đã gửi trả lại cô một ngày trước đó qua đường bưu điện của trường, kèm theo một mảnh giấy nhỏ chỉ ghi vỏn vẹn: "Cảm ơn vì đã cho tớ mượn, dù hơi muộn để trả."
"Cậu đến rồi," cô nói, đóng cuốn sách lại, đẩy nó sang một bên.
"Tớ thấy cậu vẫn giữ thói quen ngồi đúng chỗ cũ," Nguyên nói, nhìn quanh căn phòng thư viện, cố tìm lại chút cảm giác quen thuộc giữa những thay đổi nhỏ theo năm tháng. "Giá sách khác rồi, nhưng cái bàn này thì vẫn y nguyên."
"Trường thay mới gần hết đồ đạc cách đây vài năm, nhưng cái bàn này cô thủ thư nhất quyết không cho thay," Khánh Thư đáp, khẽ mỉm cười, nụ cười đầu tiên anh thấy ở cô kể từ khi anh đặt chân trở lại Vọng Khê. "Cô ấy bảo bàn gỗ cũ chắc chắn hơn đồ mới bây giờ nhiều."
Một khoảng lặng ngắn trôi qua, không hoàn toàn thoải mái nhưng cũng không còn nặng nề như những lần gặp trước. Nguyên nhìn xuống mặt bàn, nơi vẫn còn vài vết khắc nhỏ của học sinh qua nhiều thế hệ, tự hỏi liệu trong số đó có dấu vết nào còn sót lại từ chính buổi chiều năm nào hai người từng ngồi giải đề cùng nhau hay không.
"Tớ đến để chào tạm biệt, và để nói vài điều tớ nghĩ mình cần nói trước khi rời khỏi đây," Nguyên đáp, ngồi xuống ghế đối diện, đúng khoảng cách một chiếc bàn gỗ hẹp như mười lăm năm trước.
"Tớ nghe," Khánh Thư nói, giọng bình tĩnh nhưng ánh mắt vẫn đầy lo lắng.
"Tớ đã suy nghĩ rất nhiều những ngày qua," Nguyên bắt đầu, giọng chậm rãi, cân nhắc từng từ. "Về những gì cậu đã làm ở lễ bế mạc. Tớ không phủ nhận rằng phần lớn trong tớ vẫn còn giận, vẫn còn tổn thương vì mười lăm năm im lặng đó. Điều đó sẽ không biến mất chỉ sau một bài phát biểu, dù nó dũng cảm đến đâu."
"Tớ hiểu," Khánh Thư đáp, không ngắt lời, chỉ lắng nghe.
"Nhưng tớ cũng nhận ra một điều," anh tiếp tục. "Đứng lên nói sự thật trước hàng trăm người, biết rõ nó có thể phá hủy vị trí, danh tiếng, thậm chí cả mối quan hệ với cha mình — đó là một dạng can đảm khác, không giống với sự can đảm cần có ở tuổi mười tám. Có lẽ, theo một cách nào đó, nó còn khó hơn."
Khánh Thư nhìn anh, không nói gì, chờ đợi anh nói hết những gì anh cần nói.
"Tớ không thể nói tớ đã tha thứ hoàn toàn," Nguyên nói, giọng anh trở nên thành thật hơn bao giờ hết. "Nhưng tớ nghĩ, cậu của hiện tại và cậu của mười tám tuổi là hai người khác nhau, theo một cách quan trọng. Cậu của mười tám tuổi chọn im lặng vì sợ hãi. Cậu của hôm nay chọn lên tiếng dù biết rõ cái giá phải trả. Tớ nghĩ đó là điều đáng được ghi nhận, dù nó không thể xóa bỏ được những gì đã xảy ra."
Nước mắt lăn dài trên má Khánh Thư, nhưng lần này là những giọt nước mắt nhẹ nhõm hơn, không còn nặng trĩu tội lỗi như trước. "Cảm ơn cậu vì đã nói điều đó. Tớ không dám mong cậu tha thứ ngay, tớ chỉ hy vọng một ngày nào đó, cậu có thể nhìn lại chuyện này mà không còn thấy đau đớn quá nhiều."
"Có lẽ sẽ mất thêm thời gian," Nguyên nói, giọng chân thành. "Tớ cần thời gian để xử lý hết những cảm xúc này — không chỉ với cậu, mà cả với Vỹ, và với chính bản thân tớ. Mười lăm năm là một quãng thời gian dài để mang theo một câu hỏi không lời đáp. Giờ có câu trả lời rồi, tớ cần thời gian để học cách sống với nó theo một cách khác."
"Cậu có định giữ liên lạc không?" Khánh Thư hỏi, giọng thận trọng, như thể sợ câu hỏi này sẽ phá vỡ sự cân bằng mong manh vừa được thiết lập giữa hai người.
"Tớ nghĩ có," Nguyên đáp sau một khoảng lặng ngắn cân nhắc. "Không phải theo cách như hồi cấp ba, nhưng có lẽ, dần dần, chúng ta có thể tìm ra một cách nào đó phù hợp hơn với hiện tại. Tớ không muốn đóng hẳn cánh cửa này lại, chỉ là tớ cũng không muốn vội vàng mở nó ra hết cỡ ngay bây giờ."
"Tớ hiểu, và tớ nghĩ đó là một câu trả lời công bằng," Khánh Thư nói, gật đầu, ánh mắt cô ánh lên một tia hy vọng nhỏ nhoi nhưng không hề vồ vập.
"Tớ tôn trọng điều đó," Khánh Thư đáp. "Tớ sẽ không thúc ép cậu phải tha thứ theo bất cứ khung thời gian nào. Đó là điều tớ đã học được, có lẽ là điều quan trọng nhất trong suốt mười lăm năm qua — không phải mọi thứ đều có thể được sửa chữa ngay lập tức, và đôi khi, việc chờ đợi một cách kiên nhẫn cũng là một hình thức tôn trọng người khác."
Họ ngồi im lặng một lúc, không phải sự im lặng ngượng ngùng như buổi gặp đầu tiên tại phòng khách, mà là một sự im lặng có phần nhẹ nhõm hơn, như hai người vừa đặt xuống một gánh nặng đã mang theo quá lâu.
"Trường sẽ tổ chức một buổi lễ nhỏ, đính kèm văn bản chính thức phục hồi danh dự vào hồ sơ của cậu, dự kiến vào tháng sau," Khánh Thư nói, chuyển sang một chủ đề thực tế hơn. "Ban giám hiệu mong cậu có thể tham dự, nếu cậu sẵn sàng."
"Tớ sẽ cân nhắc," Nguyên đáp, không hứa hẹn chắc chắn nhưng cũng không từ chối thẳng thừng. "Có lẽ tớ sẽ quay lại, khi tớ cảm thấy mình đã sẵn sàng hơn."
Anh đứng dậy, chuẩn bị rời khỏi thư viện. Trước khi bước ra cửa, anh dừng lại, quay đầu nhìn Khánh Thư một lần nữa.
"Cảm ơn cậu, vì cuối cùng cũng đã nói ra," anh nói, giọng chân thành không chút mỉa mai. "Tớ biết điều đó không dễ dàng."
"Cảm ơn cậu, vì đã quay lại để cho tớ cơ hội đó," Khánh Thư đáp lại, giọng cô cũng chân thành không kém.
Nguyên gật đầu, bước ra khỏi thư viện, để lại Khánh Thư ngồi một mình trong ánh nắng chiều đang dần nhạt, tay cô đặt lên cuốn đề thi học sinh giỏi cũ, cảm giác như một chương dài đằng đẵng trong cuộc đời cô, dù chưa hoàn toàn khép lại, cuối cùng cũng đã tìm được một điểm dừng đủ để cô có thể thở phào, dù chỉ trong khoảnh khắc ngắn ngủi này.
Trên đường ra khỏi trường, Nguyên ghé qua nhà cô Bích Loan để chào tạm biệt, mang theo một hộp bánh nhỏ mua vội ở tiệm gần đó. Cô giáo cũ ôm anh thật chặt trước cửa nhà, dặn dò anh giữ sức khỏe, thỉnh thoảng ghé thăm trường khi có dịp, không cần đợi đến một sự kiện lớn nào khác.
"Cảm ơn cô, vì đã tin em suốt từng ấy năm, ngay cả khi không có bằng chứng gì trong tay," Nguyên nói, giọng xúc động.
"Đó là điều tối thiểu một người thầy nên làm," cô Loan đáp, mỉm cười hiền hậu. "Cô chỉ tiếc là mất nhiều năm như vậy niềm tin đó mới có cơ hội được chứng minh bằng sự thật."
Buổi chiều, xe của Nhật Khôi lăn bánh rời khỏi Vọng Khê, đi ngang qua chính con đường Nguyên từng ngồi trên chuyến xe khách năm nào, không dám ngoái đầu nhìn lại. Lần này, khi xe chạy ngang qua tấm biển "Chào mừng đến với thị trấn Vọng Khê", Nguyên quay đầu nhìn lại, không phải vì sợ hãi phải đối diện với quá khứ, mà vì lần đầu tiên sau mười lăm năm, anh cảm thấy mình có thể nhìn thẳng vào nó mà không còn cảm giác đau đớn tê dại như trước, chỉ còn lại một nỗi buồn lắng đọng, nhẹ nhàng hơn nhiều so với những gì anh từng mang theo.
"Cậu ổn chứ?" Nhật Khôi hỏi, liếc nhìn bạn qua gương chiếu hậu.
"Ổn," Nguyên đáp, và lần này, câu trả lời đó nghe thật hơn rất nhiều so với mọi lần anh từng nói ra nó trong suốt chuyến đi này.