Bản Nhạc Bỏ Dở
9 phút đọc

Chương 14

Chương 14 — Bản Nhạc Bỏ Dở

Cập nhật 17/08/2026 9 phút đọc

Suốt hai ngày sau cuộc trò chuyện với mẹ, Gia Bảo sống trong một trạng thái lấp lửng khó chịu, như thể cậu đang đứng giữa hai bờ vực mà chưa biết mình thuộc về bên nào. Ở trường, cậu vẫn cố gắng tỏ ra bình thường, vẫn đến phòng nhạc đúng giờ, vẫn tập luyện cùng cả nhóm, nhưng tâm trí cậu lúc nào cũng vướng bận, thấp thỏm chờ đợi một câu trả lời từ mẹ mà mãi vẫn chưa thấy đến.

Tờ giấy xin phép vẫn nằm trên kệ sách ở nhà, cô Thanh không nhắc lại chuyện đó thêm một lần nào, nhưng Gia Bảo có thể cảm nhận rõ ràng sự thay đổi trong không khí gia đình — những bữa cơm trở nên trầm lặng hơn, mẹ cậu vẫn chăm sóc cậu chu đáo như mọi khi, vẫn hỏi han bài vở, vẫn nhắc cậu mặc thêm áo ấm khi trời trở lạnh, nhưng có một khoảng cách mơ hồ nào đó đã len vào giữa hai mẹ con, một khoảng cách mà trước đây chưa từng tồn tại.

Thứ Sáu, trong giờ ra chơi, Quốc Huy kéo Gia Bảo ra một góc sân trường vắng người, nơi hai đứa vẫn thường ngồi mỗi khi có chuyện cần nói riêng.

"Trông cậu không ổn mấy hôm nay," Quốc Huy nói thẳng, không vòng vo như thường lệ. "Chuyện gì vậy?"

Gia Bảo thở dài, kể lại toàn bộ câu chuyện tối hôm đó — tờ giấy xin phép, ánh mắt đỏ hoe của mẹ, những lời bà nói về nỗi đau bà vẫn còn mang suốt ba năm qua. Quốc Huy lắng nghe chăm chú, không ngắt lời, chỉ thỉnh thoảng gật đầu, gương mặt dần trở nên trầm ngâm hơn hẳn vẻ vô tư thường thấy.

"Tớ không biết phải làm sao nữa, Huy à," Gia Bảo nói, giọng mệt mỏi. "Tớ hiểu vì sao mẹ lo lắng, tớ không trách mẹ một chút nào cả. Nhưng tớ cũng không muốn từ bỏ CLB, không muốn từ bỏ cơ hội này."

"Cậu có nghĩ đến việc mời cô Hạnh nói chuyện với mẹ cậu không?" Quốc Huy đề nghị, sau một lúc suy nghĩ. "Cô ấy là giáo viên, lại là người trực tiếp phụ trách CLB, có khi mẹ cậu sẽ yên tâm hơn nếu nghe từ một người có chuyên môn, chứ không chỉ nghe từ cậu."

Gợi ý ấy khiến Gia Bảo khựng lại một chút, cảm thấy đó là một ý tưởng đáng cân nhắc, dù cậu chưa biết phải mở lời với cô Hạnh như thế nào.

Chiều hôm đó, sau buổi tập, Gia Bảo nán lại phòng nhạc khi mọi người đã ra về gần hết, chỉ còn cô Hạnh đang thu dọn lại giá để bản nhạc. Cậu đứng tần ngần một lúc trước khi lên tiếng.

"Cô Hạnh ơi, con có thể nói chuyện với cô một chút được không ạ?"

Cô Hạnh ngẩng lên, nhận ra ngay vẻ mặt nặng trĩu tâm sự của cậu học trò. "Được chứ, con ngồi xuống đây đi."

Gia Bảo kể lại mọi chuyện, từ tờ giấy xin phép mẹ vô tình tìm thấy, đến cuộc trò chuyện đầy nước mắt tối hôm đó, đến sự im lặng nặng nề đang bao trùm gia đình cậu suốt mấy ngày qua. Cô Hạnh lắng nghe với vẻ mặt đầy cảm thông, thỉnh thoảng gật đầu, không hề tỏ ra ngạc nhiên, như thể đây không phải lần đầu tiên cô gặp phải tình huống tương tự trong nhiều năm làm cố vấn CLB.

"Cô hiểu nỗi lo của mẹ con," cô Hạnh nói, sau khi Gia Bảo kể xong. "Là một người mẹ, chứng kiến con mình tổn thương sâu sắc như vậy, rồi giờ lại thấy con sắp bước vào một tình huống có thể khơi lại nỗi đau đó, phản ứng lo sợ của mẹ con là hoàn toàn dễ hiểu, con à. Đó không phải là mẹ con đang cản trở con, mà là mẹ con đang cố bảo vệ con theo cách bà biết."

"Con biết ạ," Gia Bảo đáp, giọng trầm xuống. "Nhưng con không biết phải làm sao để mẹ hiểu rằng lần này sẽ khác."

"Con có muốn cô gọi điện nói chuyện với mẹ con không?" cô Hạnh đề nghị, giọng nhẹ nhàng. "Đôi khi, nghe từ một người ở ngoài cuộc, một người có thể mô tả rõ ràng những gì con đã tập luyện, những tiến bộ con đã đạt được, có thể sẽ giúp mẹ con yên tâm hơn phần nào. Nhưng cô nghĩ, quan trọng nhất vẫn là con phải tự mình nói chuyện thật lòng với mẹ, Gia Bảo à. Không ai có thể thay con làm điều đó cả."

Gia Bảo gật đầu, cảm thấy nhẹ nhõm hơn phần nào sau khi trút bầu tâm sự, dù cậu biết rõ, gánh nặng thật sự vẫn đang chờ đợi cậu ở nhà, không ai có thể gánh vác thay cậu được.

"Cô sẽ gọi cho mẹ con vào cuối tuần này, nếu con đồng ý," cô Hạnh nói thêm. "Nhưng con cũng nên chuẩn bị tinh thần rằng, dù cô nói gì đi nữa, quyết định cuối cùng vẫn nằm ở mẹ con, và ở chính con nữa."

Buổi tập thứ Bảy tuần đó, tâm trí Gia Bảo vẫn còn vướng bận nặng nề, và điều đó thể hiện rõ ràng ngay trong lúc tập luyện. Khi cả nhóm chạy lại đoạn lĩnh xướng của cậu trong bài dân ca, Gia Bảo vào nhịp trễ mất nửa phách, giọng cậu lạc đi mất mấy nốt đầu tiên khiến cả bản phối trở nên lệch nhịp trong giây lát.

"Xin lỗi, để tớ hát lại," cậu vội vàng nói, mặt đỏ bừng vì xấu hổ.

Anh Kiệt dạo lại đoạn nhạc, nhưng lần thứ hai, Gia Bảo lại hụt hơi ở giữa câu, giọng cậu đuối dần một cách bất thường, khác hẳn với sự tự tin cậu đã thể hiện trong buổi tập trước đó vài ngày. Cả nhóm trao đổi ánh mắt lo lắng với nhau, không ai nói gì, nhưng sự im lặng ấy còn khiến Gia Bảo cảm thấy áp lực hơn cả những lời phê bình thẳng thắn.

Tường Vy là người đầu tiên nhận ra có điều gì đó không ổn, không chỉ đơn thuần là một sai sót kỹ thuật thông thường. Cô ra hiệu cho cả nhóm nghỉ giải lao năm phút, rồi kéo Gia Bảo ra góc phòng, tránh xa ánh mắt tò mò của những người khác.

"Có chuyện gì vậy?" cô hỏi, giọng lo lắng thật sự. "Cậu không giống mình mọi khi. Có phải cậu đang lo lắng về vòng thi không?"

Gia Bảo do dự một lúc, không biết có nên kể hết mọi chuyện cho Tường Vy nghe hay không. Cậu chưa sẵn sàng để cô biết về sự căng thẳng đang diễn ra giữa cậu và mẹ, một phần vì cậu không muốn cô phải lo lắng thêm, một phần vì cậu vẫn còn cảm thấy xấu hổ khi phải thừa nhận rằng, ngay cả sau tất cả những tiến bộ cậu đã đạt được, cậu vẫn chưa thể tự mình giải quyết ổn thỏa mối quan hệ với chính người mẹ yêu thương cậu nhất.

"Chỉ là... chuyện ở nhà thôi," cậu nói lấp lửng, tránh ánh mắt cô. "Không có gì nghiêm trọng đâu, mình sẽ ổn thôi."

Tường Vy nhìn cậu một lúc lâu, không có vẻ gì tin hoàn toàn vào lời trấn an ấy, nhưng cô cũng không gặng hỏi thêm, chỉ nhẹ nhàng đặt tay lên vai cậu, một cử chỉ an ủi giản đơn nhưng ấm áp. "Nếu cậu cần nói chuyện, mình luôn sẵn sàng lắng nghe, được chứ? Cậu không cần phải tự mình gánh vác mọi thứ đâu."

"Cảm ơn cậu," Gia Bảo nói, cảm thấy một sự ấm áp lan tỏa trong lòng trước sự quan tâm chân thành ấy, dù cậu vẫn chưa đủ can đảm để chia sẻ hết mọi điều đang đè nặng trong lòng mình.

Buổi tập tiếp tục sau đó, và với sự động viên nhẹ nhàng của Tường Vy, Gia Bảo dần lấy lại được sự tập trung, hoàn thành đoạn lĩnh xướng suôn sẻ hơn ở những lần chạy lại sau. Nhưng trên đường về nhà, nỗi lo về mẹ vẫn không ngừng ám ảnh cậu, và cậu biết mình không thể cứ để tình trạng lấp lửng này kéo dài mãi được, nhất là khi thời hạn nộp tờ giấy xin phép chỉ còn vỏn vẹn vài ngày nữa.

Tối hôm đó, Gia Bảo quyết định sẽ chủ động nói chuyện với mẹ một lần nữa, nhưng lần này cậu chọn một cách tiếp cận khác. Thay vì cố gắng thuyết phục mẹ bằng lý lẽ như lần trước, cậu chỉ đơn giản đến ngồi cạnh bà trong phòng khách, khi bà đang xem chương trình thời sự buổi tối.

"Mẹ ơi," cậu gọi khẽ, "con không muốn ép mẹ phải đồng ý ngay bây giờ. Con chỉ muốn mẹ biết rằng, việc này thật sự quan trọng với con, và con hứa con sẽ cẩn thận, sẽ không để bản thân bị tổn thương như trước nữa. Con có Tường Vy, có cô Hạnh, có cả nhóm ở bên cạnh, con không đơn độc như năm đó."

Cô Thanh im lặng một lúc lâu, ánh mắt vẫn dán vào màn hình ti vi nhưng rõ ràng bà không hề đang xem chương trình gì cả. Cuối cùng, bà thở dài, quay sang nhìn con trai, ánh mắt vẫn còn phảng phất nỗi lo nhưng đã dịu đi phần nào so với tối hôm trước.

"Mẹ đã suy nghĩ nhiều những ngày qua," bà nói, giọng chậm rãi. "Mẹ vẫn chưa hết lo, Gia Bảo à, có lẽ mẹ sẽ còn lo lắng cho đến khi tận mắt thấy con đứng trên sân khấu đó bước xuống an toàn. Nhưng mẹ cũng nhận ra, nếu mẹ cứ mãi giữ con lại vì nỗi sợ của riêng mẹ, có lẽ mẹ đang lặp lại chính sai lầm mà mẹ đã tự trách mình suốt ba năm qua — không cho con cơ hội được là chính mình."

Bà đứng dậy, đi đến kệ sách, lấy tờ giấy xin phép xuống, và trước ánh mắt hồi hộp của Gia Bảo, bà cầm bút ký tên vào đó, dù tay bà vẫn còn hơi run.

"Mẹ ký rồi đây," cô Thanh nói, đưa tờ giấy lại cho con trai, giọng vẫn còn nghẹn ngào. "Nhưng con hứa với mẹ, nếu có bất cứ điều gì không ổn, con phải nói cho mẹ biết ngay, được không?"

"Con hứa, mẹ à," Gia Bảo đáp, cầm lấy tờ giấy bằng cả hai tay, cảm thấy một sự nhẹ nhõm vô cùng lớn lan tỏa khắp cơ thể, xen lẫn với một nỗi áy náy mơ hồ, vì cậu biết, dù mẹ đã ký, nỗi lo trong lòng bà vẫn chưa hề tan biến, chỉ là bà đã chọn cách gạt nó sang một bên vì tình yêu thương dành cho cậu.

Cậu ôm lấy mẹ một cái thật chặt, điều mà cậu hiếm khi làm kể từ khi bước vào tuổi thiếu niên, và trong vòng tay ấy, cả hai mẹ con đều không nói thêm lời nào nữa, chỉ để cho sự im lặng ấm áp ấy nói thay tất cả những điều còn dang dở giữa họ, những điều mà Gia Bảo biết, sẽ còn cần rất nhiều thời gian nữa mới có thể thật sự được giải quyết trọn vẹn.

Đã sao chép liên kết chương