Chương 25
Chương 25 — Bản Nhạc Bỏ Dở
Bảy giờ sáng Chủ nhật, trước cổng trường Nguyễn Trãi vẫn còn vương hơi sương mỏng của một buổi sớm cuối thu, mười hai thành viên CLB Hợp Xướng cùng cô Hạnh đã tập trung đông đủ, đứng thành từng nhóm nhỏ quanh chiếc xe buýt nhà trường thuê để đưa cả đội đến Nhà Văn hóa Thanh niên Thành phố. Ai nấy đều mặc đồng phục biểu diễn màu xanh navy chỉnh tề, dù gương mặt vẫn còn ngái ngủ nhưng ánh mắt đã ánh lên một sự hồi hộp xen lẫn háo hức khó giấu.
Gia Bảo đến sớm hơn dự định, đứng tựa vào cột cổng trường, tay siết chặt quai túi đàn guitar đeo sau lưng — cây đàn của ông ngoại, thứ cậu quyết định mang theo dù không cần dùng đến trong tiết mục thi, chỉ đơn giản vì cậu muốn có nó bên cạnh trong ngày quan trọng này. Cậu nhìn quanh, tìm kiếm một bóng dáng quen thuộc, và khi thấy Tường Vy bước đến từ đầu phố, tim cậu lại đập nhanh hơn, không phải vì lo lắng, mà vì một cảm giác ấm áp mới mẻ vẫn còn nguyên vẹn từ tối hôm qua.
"Chào buổi sáng," Tường Vy nói, mỉm cười khi đến gần, và trong khoảnh khắc ấy, không ai bảo ai, cả hai đều đưa tay ra, những ngón tay đan vào nhau một cách tự nhiên như thể đã làm điều đó hàng trăm lần trước rồi.
"Chào buổi sáng," Gia Bảo đáp lại, cảm nhận rõ ràng hơi ấm từ bàn tay cô lan tỏa khắp người mình, xua tan phần nào cái lạnh sớm mai còn vương trên da.
Ngọc Diễm, đứng gần đó cùng Anh Kiệt, là người đầu tiên nhận ra sự thay đổi nhỏ nhưng rõ rệt ấy. Chị huých nhẹ khuỷu tay vào Anh Kiệt, hất cằm về phía hai bàn tay đang nắm chặt lấy nhau, cả hai trao nhau một ánh mắt ý nhị nhưng không nói gì, chỉ mỉm cười thật tươi, như một lời chúc phúc thầm lặng.
"Cả nhà lên xe thôi," cô Hạnh gọi, tay cầm một tập giấy tờ đăng ký, giọng cô vừa nghiêm túc vừa không giấu được sự phấn khích. "Chúng ta còn phải đến sớm để tổng duyệt sân khấu trước khi các đội khác vào, đừng để muộn giờ."
Quãng đường đến Nhà Văn hóa Thanh niên Thành phố mất gần bốn mươi phút, và trong suốt hành trình ấy, Gia Bảo ngồi cạnh Tường Vy ở hàng ghế cuối xe buýt, tay vẫn không rời tay nhau, thỉnh thoảng nhìn ra ngoài cửa sổ ngắm những con phố còn vắng người của buổi sáng Chủ nhật, thỉnh thoảng quay sang nhìn nhau, không cần nói gì nhiều cũng cảm nhận được sự yên tâm lan tỏa giữa hai người.
"Cậu còn nhớ bốn nhịp cuối cùng của bài hát không?" Tường Vy hỏi khẽ, giọng cô có chút hồi hộp thoáng qua. "Đoạn tụi mình vừa hoàn thành tối qua ấy."
"Nhớ chứ," Gia Bảo đáp, khẽ ngân nga vài nốt đầu tiên của đoạn kết mới, đủ nhỏ để chỉ hai người nghe thấy giữa tiếng ồn của xe buýt đang lăn bánh. "Tớ nghĩ đó là đoạn tớ thích nhất trong cả bài hát."
"Tớ cũng vậy," Tường Vy nói, tựa đầu nhẹ vào vai cậu trong giây lát. "Nó không hoàn hảo về mặt kỹ thuật đâu, tớ biết, viết vội trong một đêm mà. Nhưng nó chân thật, đúng như những gì tụi mình đã trải qua."
Khi xe buýt dừng lại trước Nhà Văn hóa Thanh niên Thành phố, cả nhóm xuống xe, đứng ngước nhìn tòa nhà đồ sộ với dòng chữ "Liên hoan Hợp Xướng Học đường — Vòng Bán kết Cấp Thành phố" giăng ngang trên tấm băng rôn lớn phía cổng chính. Không khí ở đây khác hẳn so với hội trường nhỏ của Trường THPT Lê Quý Đôn nơi diễn ra vòng sơ khảo — đông đúc hơn, chuyên nghiệp hơn, với hàng chục đội thi từ khắp các trường trung học trong thành phố đang tụ tập, mỗi đội đều mặc đồng phục riêng, tạo nên một biển màu sắc rực rỡ trước sảnh lớn.
Gia Bảo cảm nhận được nhịp tim mình bắt đầu tăng tốc khi bước vào bên trong, nhìn thấy khán phòng chính rộng lớn hơn hẳn những gì cậu từng tưởng tượng, với hàng ghế đỏ trải dài và một sân khấu được trang trí công phu, ánh đèn sân khấu đã được bật thử, tỏa ra một quầng sáng vàng ấm dịu nhẹ, không hề chói gắt như cậu vẫn lo sợ.
"Ổn không?" Tường Vy hỏi, nhận ra bàn tay cậu trong tay mình bắt đầu hơi lạnh.
"Ổn," Gia Bảo đáp, hít một hơi sâu theo đúng bài tập thở đã luyện suốt nhiều tháng qua. "Chỉ là run một chút thôi, giống như mọi lần."
"Run một chút là bình thường mà," Tường Vy mỉm cười, siết nhẹ tay cậu. "Cậu nhớ lời cô Hạnh nói không? Mục tiêu không phải là hoàn hảo, mà là thật lòng."
Cả đội được sắp xếp vào khu vực chờ dành riêng cho các đơn vị dự thi, nơi Gia Bảo có dịp quan sát vài tiết mục của các trường khác đang tổng duyệt trên sân khấu — có đội hát rất chuyên nghiệp, giọng hát vang khỏe, đội hình chỉnh tề, khiến cậu không khỏi cảm thấy áp lực dâng lên trong lòng. Nhưng mỗi khi cảm giác ấy chực trào lên, cậu chỉ cần liếc sang Tường Vy, hoặc nghe Anh Kiệt pha trò để xua tan không khí căng thẳng, hoặc thấy Minh Thư đang lẩm nhẩm ôn lại lời bài hát với đôi mắt sáng đầy quyết tâm, là cậu lại tìm được chút bình tĩnh cần thiết.
Đến gần trưa, khi thứ tự thi đấu của các đội lần lượt được xướng lên qua loa, cả nhóm CLB Hợp Xướng trường Nguyễn Trãi được gọi tên đứng vào vị trí chờ sau cánh gà. Gia Bảo đứng giữa Tường Vy và Quốc Huy — người đã lẻn được vào khu vực hậu trường nhờ quen biết với ban tổ chức qua một người anh họ — cả hai đều nắm lấy vai cậu, một bên là bàn tay ấm áp của người cậu yêu thương, một bên là cái vỗ vai chắc nịch đầy tin tưởng của người bạn thân nhất.
"Tớ tin cậu," Quốc Huy nói, giọng chắc nịch. "Cứ nhớ là, dù có chuyện gì xảy ra, cậu vẫn đã đi được một quãng đường dài hơn bất cứ ai tớ từng biết."
Cô Hạnh bước đến, đặt tay lên vai từng thành viên một, ánh mắt bà dừng lại lâu hơn ở Gia Bảo. "Con làm được mà," bà nói khẽ, đủ để chỉ mình cậu nghe thấy. "Cô tin con."
"Xin mời CLB Hợp Xướng trường Trung học Phổ thông Nguyễn Trãi!" giọng MC vang lên qua hệ thống loa, và cả nhóm bước ra sân khấu, xếp thành đội hình quen thuộc đã được chỉnh sửa theo góp ý của Ngọc Diễm mấy ngày trước — vòng cung khép hờ phía sau, để Gia Bảo luôn cảm nhận được sự hiện diện ấm áp của cả đội ngay sau lưng.
Bài đầu tiên, "Khúc Hát Tuổi Học Trò", vang lên trôi chảy, đều đặn, cả nhóm đã tập luyện đến mức thuộc nằm lòng từng nhịp thở, từng đoạn chuyển bè. Gia Bảo hòa giọng cùng mọi người, cảm nhận rõ ràng sự nâng đỡ từ những giọng hát xung quanh, như một tấm lưới an toàn vô hình đang đỡ lấy cậu từ mọi phía.
Rồi những nốt nhạc mở đầu của "Bản Nhạc Bỏ Dở" vang lên từ tiếng đàn piano của Anh Kiệt, lần đầu tiên bài hát này được cất lên trước một khán phòng thật sự, trước những đôi mắt xa lạ, trước ban giám khảo đang ngồi chăm chú ghi chép ở hàng ghế đầu.
Gia Bảo bước lên phía trước, tim đập nhanh nhưng không còn hoảng loạn như cậu vẫn lo sợ. Cậu hít một hơi thật sâu, tìm ánh mắt Tường Vy đang đứng ở góc trái sân khấu, đúng như vị trí đã hẹn, và bắt đầu cất giọng.
Câu hát đầu tiên vang lên, trầm ấm, vững vàng hơn cả những gì cậu từng tưởng tượng, và khi âm thanh giọng mình được khuếch đại qua hệ thống loa, lan tỏa khắp khán phòng rộng lớn, Gia Bảo cảm thấy một luồng cảm xúc kỳ lạ dâng lên trong lòng — không phải nỗi sợ hãi quen thuộc, mà là một niềm tự hào mong manh nhưng chân thật, cái cảm giác được là chính mình, được để giọng hát vang lên mà không cần phải giấu diếm hay kìm nén.
Đoạn lĩnh xướng trôi qua suôn sẻ, có đôi chỗ giọng cậu hơi run, hơi chưa thật vững, nhưng không hề đứt quãng, không hề lạc nhịp. Đến đoạn song ca, Tường Vy bước đến gần hơn, hai giọng hát hòa quyện vào nhau, đúng như cách họ đã tập luyện không biết bao nhiêu lần trong căn phòng nhạc nhỏ bé ấy, và khi cả hai cùng cất lên bốn nhịp cuối cùng — đoạn kết mới hoàn thành chỉ tối hôm qua, đoạn nhạc mang trong mình cả một hành trình dài của cả hai người — Gia Bảo cảm thấy một sự trọn vẹn khó tả lan tỏa khắp cơ thể, như thể mọi mảnh ghép rời rạc của cuộc đời cậu suốt ba năm qua cuối cùng cũng đã được xếp lại đúng chỗ.
Khi bài hát kết thúc, một khoảng lặng ngắn ngủi bao trùm khán phòng trước khi tiếng vỗ tay bùng lên, không quá dữ dội như cậu vẫn tưởng tượng về một chiến thắng vang dội, nhưng đủ ấm áp, đủ chân thành để khiến cả đội đứng trên sân khấu không kìm được những nụ cười rạng rỡ.
Cả nhóm cúi chào rồi rời sân khấu, ngay khi bước vào cánh gà, mọi người ôm chầm lấy nhau, tiếng cười xen lẫn tiếng thở phào nhẹ nhõm vang lên khắp hậu trường.
"Cậu làm được rồi!" Minh Thư reo lên, nhảy cẫng lên ôm lấy Gia Bảo, khiến cậu bất ngờ đến mức suýt ngã.
"Tụi mình làm được rồi," Gia Bảo sửa lại, cười thật tươi, quay sang nhìn Tường Vy đang đứng cạnh, đôi mắt cô cũng ánh lên niềm hạnh phúc không giấu giếm.
Buổi chiều trôi qua trong sự hồi hộp chờ đợi kết quả, cả nhóm ngồi cùng nhau ở khu vực khán giả, theo dõi phần trình diễn của những đội còn lại, thỉnh thoảng thì thầm bình luận, thỉnh thoảng chỉ ngồi im lặng nắm tay nhau chờ đợi. Đến cuối buổi chiều, khi ban tổ chức bắt đầu công bố danh sách các đội lọt vào vòng chung kết cấp thành phố, không khí trong khán phòng như đông cứng lại trong giây lát.
"Và một trong những cái tên tiếp theo lọt vào vòng chung kết," vị đại diện ban tổ chức xướng lên, giọng vang qua hệ thống loa, "là CLB Hợp Xướng trường Trung học Phổ thông Nguyễn Trãi, với phần trình diễn đầy cảm xúc của ca khúc tự chọn 'Bản Nhạc Bỏ Dở'!"
Tiếng reo hò vỡ òa từ khu vực ngồi của cả đội, Ngọc Diễm ôm chầm lấy Minh Thư, Anh Kiệt đấm tay lên không trung đầy phấn khích, còn Gia Bảo quay sang ôm chặt lấy Tường Vy, cả hai cười trong niềm hạnh phúc không thể diễn tả thành lời.
Sau buổi lễ, khi cả nhóm tập trung lại để nhận giấy chứng nhận và thư mời chính thức tham dự vòng chung kết cấp thành phố, cô Hạnh trao tờ giấy ấy vào tay Tường Vy, với tư cách trưởng nhóm.
"Con giữ cẩn thận nhé," cô Hạnh nói, giọng bà không giấu được niềm tự hào. "Đây là kết quả của cả một hành trình dài mà các con đã cùng nhau đi qua."
Tường Vy cầm lấy tờ giấy mời, những ngón tay siết chặt quanh nó như sợ chỉ cần lơi lỏng một chút, tất cả sẽ tan biến mất, một nụ cười rạng rỡ nở trên môi cô khi cô quay sang nhìn Gia Bảo.
"Vòng chung kết cấp thành phố," cô nói khẽ, giọng vẫn còn run vì xúc động. "Tụi mình sắp được đứng trên sân khấu lớn nhất rồi, Gia Bảo à."
Gia Bảo gật đầu, nắm lấy tay cô, cảm nhận rõ ràng một sự pha trộn giữa niềm hạnh phúc, sự tự hào, và một chút hồi hộp mơ hồ về những gì còn ở phía trước. Nhưng lần đầu tiên, khi nghĩ đến một sân khấu lớn hơn, một khán phòng đông hơn, cậu không cảm thấy nỗi sợ hãi quen thuộc bóp nghẹt lấy mình nữa, mà chỉ có một niềm tin lặng lẽ nhưng chắc chắn, rằng dù con đường phía trước có khó khăn đến đâu, cậu sẽ không phải bước đi một mình.
Trên chuyến xe buýt trở về trường vào lúc chiều muộn, cả đội hát khe khẽ vài đoạn của "Bản Nhạc Bỏ Dở" cho nhau nghe, không còn vì mục đích luyện tập, mà chỉ đơn giản vì niềm vui được hát cùng nhau, được là một phần của một điều gì đó lớn lao hơn chính bản thân từng người. Gia Bảo ngồi tựa đầu vào vai Tường Vy, nhìn ánh hoàng hôn nhuộm cam cả bầu trời qua ô cửa kính xe buýt, và cảm thấy lòng mình tràn ngập một sự bình yên mà cậu chưa từng dám mơ tới, kể từ cái buổi chiều định mệnh năm lớp Chín xa xôi ấy.