Bản Nhạc Bỏ Dở
11 phút đọc

Chương 24

Chương 24 — Bản Nhạc Bỏ Dở

Cập nhật 17/08/2026 11 phút đọc

Tối thứ Bảy, đêm trước ngày thi vòng bán kết, phòng nhạc trường Nguyễn Trãi dần vắng người khi từng thành viên CLB lần lượt ra về sau buổi tập cuối cùng. Cô Hạnh là người rời đi sau cùng trong số các thầy cô, dặn dò cả nhóm nhớ ngủ sớm, giữ giọng, rồi khóa cửa văn phòng, để lại chìa khóa phòng nhạc cho Tường Vy với lời dặn nhớ tắt đèn và khóa cửa trước khi về.

Gia Bảo nán lại sau cùng, viện cớ giúp Tường Vy sắp xếp lại chồng bản nhạc và mấy chiếc micro cầm tay vừa mượn của trường. Sự thật là cậu không muốn buổi tối này kết thúc quá nhanh, không muốn rời khỏi căn phòng nhỏ này, nơi đã chứng kiến quá nhiều điều đổi thay trong cuộc đời cậu suốt mấy tháng qua, để bước ra ngoài đối diện với đêm trước ngày thi đấu quan trọng nhất từ trước đến giờ.

"Cậu không cần ở lại giúp đâu," Tường Vy nói, dù giọng cô không hề có ý đuổi khéo, ngược lại còn có chút gì đó ấm áp khi thấy cậu vẫn nán lại. "Cậu nên về sớm nghỉ ngơi, mai còn phải dậy sớm."

"Tớ ngủ sớm cũng không yên đâu," Gia Bảo đáp thành thật, xếp gọn mấy tờ bản nhạc vào bìa hồ sơ. "Tớ nghĩ tớ thà ở đây thêm chút nữa còn hơn là nằm trên giường trằn trọc suy nghĩ."

Tường Vy bật cười khẽ, kéo rèm cửa sổ lại một nửa, để lộ một khoảng trời đêm lấp lánh ánh đèn thành phố hắt vào phòng, hòa cùng ánh đèn bàn dịu nhẹ đang bật, tạo nên một không gian mờ ảo, ấm cúng, gợi nhớ đến chính căn phòng này vào những buổi chiều họ từng tập luyện riêng cùng nhau nhiều tháng trước, khi mọi chuyện giữa hai người vẫn còn là những tia lửa nhỏ chưa dám gọi tên.

"Cậu còn nhớ lần đầu tiên tụi mình tập ở đây không?" Tường Vy hỏi, ngồi xuống chiếc ghế piano, ngón tay lơ đãng lướt trên vài phím đàn không thành giai điệu cụ thể. "Lúc đó cậu còn không dám hát to hơn tiếng thì thầm, cứ sợ tớ nghe thấy rồi cười cậu."

"Tớ nhớ chứ," Gia Bảo đáp, ngồi xuống bậc cửa sổ đối diện, ánh mắt hướng về phía cô. "Lúc đó tớ còn nghĩ, chắc cậu chỉ kiên nhẫn với tớ vì cậu cần đủ người cho CLB thôi."

"Vậy giờ cậu vẫn còn nghĩ vậy không?" Tường Vy hỏi lại, giọng nhẹ nhàng nhưng có chút gì đó dò xét, như thể cô thật sự muốn biết câu trả lời.

Gia Bảo lắc đầu, cảm thấy tim mình đập nhanh hơn. "Không," cậu nói. "Tớ không còn nghĩ vậy từ lâu rồi."

Một khoảng lặng dịu dàng trôi qua giữa hai người, không còn nặng nề như những khoảng lặng của mấy ngày trước, mà là một sự im lặng thoải mái, quen thuộc, như thể cả hai đều biết rằng có điều gì đó quan trọng đang chờ được nói ra, chỉ là chưa ai đủ can đảm để mở lời trước.

Tường Vy đứng dậy, bước đến kệ để bản nhạc, lấy ra một tập giấy đã cũ, các mép giấy quăn lại vì được lật đi lật lại nhiều lần. "Cậu biết đấy," cô nói, giọng trở nên nhỏ hơn, có chút gì đó ngập ngừng hiếm thấy ở một người luôn tự tin như cô, "bản nhạc này, Bản Nhạc Bỏ Dở, tớ bắt đầu viết nó từ năm lớp Mười, ngay sau khi tớ chuyển trường đến đây. Lúc đó tớ cô đơn lắm, không quen ai cả, chỉ có mỗi cây đàn piano này làm bạn. Tớ viết đoạn đầu, đoạn giữa, nhưng cứ mãi không viết nổi đoạn kết, vì tớ không biết phải kết thúc một bài hát về sự cô đơn như thế nào khi bản thân tớ còn chưa tìm ra lời giải cho chính mình."

Gia Bảo im lặng lắng nghe, cảm nhận được sự chân thành trong từng lời cô nói.

"Rồi CLB nhận tớ vào, các anh chị khóa trước cưu mang tớ, dần dần tớ tìm được một mái nhà thứ hai ở đây," Tường Vy tiếp tục, mắt nhìn xuống tập bản nhạc trong tay. "Nhưng đoạn kết của bài hát, tớ vẫn chưa viết xong, vì tớ nghĩ, một bài hát về việc tìm lại chính mình sau cô đơn, cần phải có hai giọng hát hòa vào nhau, chứ không thể chỉ có một mình tớ hát hết được. Tớ đã chờ, chờ rất lâu, cho đến khi tớ nghe cậu hát lần đầu tiên trong căn phòng này, tớ mới biết, có lẽ tớ đã tìm được giọng hát còn thiếu đó."

"Vậy đoạn kết," Gia Bảo hỏi khẽ, "cậu viết xong chưa?"

Tường Vy lắc đầu, đưa tập bản nhạc cho cậu xem, chỉ vào những ô nhịp cuối cùng còn để trống, chỉ có vài nốt nhạc nguệch ngoạc viết bằng bút chì, chưa hoàn chỉnh, như đang chờ đợi một điều gì đó để lấp đầy. "Tớ vẫn để trống bốn nhịp cuối. Tớ nghĩ, có lẽ nó nên được hoàn thành không phải chỉ bằng ý tưởng của một mình tớ."

Gia Bảo cầm lấy tập bản nhạc, nhìn vào những ô nhịp trống ấy một lúc lâu, rồi không hiểu sao, cậu đứng dậy, bước đến bên cây đàn guitar cậu vẫn luôn mang theo trong túi đàn để ở góc phòng — cây đàn của ông ngoại, cây đàn đã đồng hành cùng cậu qua từng buổi tập giấu giếm trong phòng riêng suốt ba năm qua. Cậu lấy đàn ra, ngồi xuống cạnh Tường Vy trên chiếc ghế piano, và khẽ dạo vài hợp âm, cố gắng tìm ra một giai điệu có thể nối tiếp đoạn nhạc cô đã viết dang dở.

"Thử đoạn này xem sao," cậu nói, rồi cất giọng hát khe khẽ những lời ngẫu hứng vừa nảy ra trong đầu, những lời không hoàn hảo, còn vụng về, nhưng chân thành đến từng chữ — về một người từng sợ hãi chính giọng hát của mình, đã tìm lại được nó nhờ một người kiên nhẫn đứng đợi, không thúc ép, chỉ lặng lẽ tin tưởng.

Tường Vy lắng nghe, đôi mắt dần ngân ngấn nước, và khi Gia Bảo hát đến câu cuối cùng, cô khẽ hòa giọng mình vào, hai giọng hát quyện vào nhau trong căn phòng nhỏ, tạo nên một đoạn kết mà cả hai chưa từng tưởng tượng ra trước đó, nhưng lại có cảm giác như nó đã luôn ở đó, chỉ chờ đúng thời điểm để được cất lên.

Khi giai điệu cuối cùng tan vào không khí, cả hai ngồi lặng yên một lúc, không ai nói gì, chỉ có tiếng thở nhẹ và ánh mắt hai người tìm đến nhau trong khoảng cách rất gần.

"Gia Bảo này," Tường Vy lên tiếng trước, giọng cô run run nhưng rõ ràng. "Tớ nghĩ đã đến lúc tớ nói thẳng với cậu một điều, không còn vòng vo nữa."

Gia Bảo quay sang nhìn cô, tim đập thình thịch trong lồng ngực, không phải vì sợ hãi như những lần trước, mà vì một cảm giác hồi hộp hoàn toàn khác.

"Tớ thích cậu," Tường Vy nói, không hề ngập ngừng, đôi mắt nhìn thẳng vào cậu với một sự chân thành tuyệt đối. "Không phải kiểu thích của một người trưởng nhóm dành cho thành viên tài năng của mình, mà là thích theo đúng nghĩa một người con gái thích một người con trai. Tớ đã thích cậu từ rất lâu rồi, có lẽ từ những buổi tập riêng đầu tiên, khi tớ nhìn thấy cậu dần lấy lại sự tự tin từng chút một, khi tớ nhận ra mình luôn mong chờ đến giờ tan học chỉ để được gặp cậu. Tớ xin lỗi vì đã chờ đến tận bây giờ mới nói ra, sau tất cả những chuyện đã xảy ra."

Gia Bảo cảm thấy một luồng cảm xúc ấm áp tràn ngập khắp cơ thể, thứ cảm xúc mà cậu đã cố kìm nén và không dám gọi tên suốt nhiều tháng qua, sợ rằng nếu cậu thừa nhận nó, cậu sẽ phải đối diện với một nỗi sợ mới, một khả năng tổn thương mới mà cậu chưa từng chuẩn bị tinh thần để đón nhận.

"Tớ cũng thích cậu," cậu nói, giọng run nhưng chân thành, "từ lâu lắm rồi, có lẽ từ cái ngày cậu kiên quyết không chịu bỏ cuộc dù tớ đã từ chối cậu bao nhiêu lần ở buổi tuyển thành viên đầu năm. Tớ chỉ… tớ sợ nói ra, vì tớ sợ nếu tớ thích cậu, tớ sẽ có thêm một thứ nữa để sợ mất, giống như tớ đã sợ mất giọng hát của mình suốt bao năm qua vậy."

Tường Vy khẽ mỉm cười, đưa tay lên, nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay Gia Bảo đang đặt trên phím đàn guitar, những ngón tay đan vào nhau một cách tự nhiên như thể chúng vốn sinh ra để dành cho nhau. "Vậy thì từ giờ, tụi mình cùng nhau đối diện với những nỗi sợ đó, được không? Không ai phải một mình nữa."

Gia Bảo gật đầu, cảm thấy nước mắt suýt trào ra lần nữa, nhưng lần này là vì một niềm hạnh phúc tràn đầy mà cậu chưa từng cho phép bản thân trải nghiệm trọn vẹn từ rất lâu rồi. Cậu đưa tay còn lại, khẽ vén một lọn tóc đang rơi xuống trán Tường Vy, một cử chỉ nhỏ nhưng chứa đựng biết bao tình cảm dồn nén.

"Cảm ơn cậu," cậu thì thầm, "vì đã không bao giờ từ bỏ tớ, ngay cả khi tớ đã cho cậu quá nhiều lý do để làm vậy."

Tường Vy lắc đầu nhẹ, ánh mắt cô lấp lánh dưới ánh đèn bàn dịu nhẹ. "Tớ chưa từng có ý định từ bỏ cậu, Gia Bảo à. Kể cả những ngày tệ nhất."

Cả hai ngồi đó một lúc lâu, khoảng cách giữa họ dần thu hẹp lại một cách tự nhiên, không hề vội vã, không hề gượng ép, giống như hai giai điệu vốn được viết để hòa vào nhau, chỉ cần đủ thời gian và đủ can đảm để tìm thấy đúng nhịp điệu của nhau. Khi trán họ khẽ chạm vào nhau, cả hai cùng nhắm mắt lại trong giây lát, tận hưởng sự gần gũi ấm áp ấy, trước khi Gia Bảo khẽ nghiêng đầu, và một nụ hôn nhẹ nhàng, ngắn ngủi nhưng chan chứa bao cảm xúc đã dồn nén suốt nhiều tháng trời, khẽ chạm lên môi Tường Vy, dịu dàng như một nốt nhạc cuối cùng vừa được ngân lên để hoàn thành một bản giao hưởng còn dang dở.

Khi họ tách ra, cả hai đều mỉm cười, có chút ngượng ngùng nhưng tràn đầy hạnh phúc, và Tường Vy khẽ tựa đầu vào vai Gia Bảo, cả hai cùng nhìn ra khung cửa sổ, nơi bầu trời đêm thành phố lấp lánh ánh đèn xa xa, như hàng ngàn nốt nhạc nhỏ đang chờ được cất lên.

"Mai là ngày thi rồi," Tường Vy khẽ nói, giọng vẫn còn vương chút bồi hồi. "Cậu có sợ không?"

"Có," Gia Bảo thành thật đáp, "nhưng lần này khác. Tớ không còn sợ một mình nữa."

Họ ngồi bên nhau thêm một lúc lâu, không cần nói thêm gì nhiều, chỉ đơn giản tận hưởng sự hiện diện của nhau trong căn phòng nhỏ đã chứng kiến biết bao đổi thay của cả hai suốt những tháng qua. Cuối cùng, khi kim đồng hồ chỉ gần chín giờ tối, Tường Vy đứng dậy, thu dọn tập bản nhạc, gấp gọn gàng cho vào cặp, ánh mắt cô thoáng qua bốn ô nhịp cuối cùng giờ đây đã không còn trống trải nữa.

"Cậu về được chưa?" cô hỏi, khoác túi lên vai, đưa tay ra hiệu cho cậu cùng ra khỏi phòng.

"Ừ, tớ về đây," Gia Bảo đáp, đứng dậy, cất cây đàn guitar trở lại túi đàn một cách cẩn thận như thường lệ.

Hai người sánh bước ra khỏi phòng nhạc, Tường Vy khóa cửa lại, tắt đèn hành lang, và cùng nhau đi bộ ra cổng trường trong ánh đèn đường vàng vọt của một đêm cuối thu. Gió khẽ lùa qua hàng cây bên đường, mang theo hơi lạnh dịu nhẹ, nhưng lần này, Gia Bảo không cảm thấy cô đơn hay lo lắng như những đêm trước đó. Cậu nắm chặt tay Tường Vy trong suốt quãng đường, cảm nhận rõ ràng một sự bình yên lạ thường đang lan tỏa khắp lòng mình, như thể sau một hành trình dài đầy chông gai, cậu cuối cùng cũng tìm được điểm tựa vững chắc để bước tiếp vào ngày mai, ngày mà cậu sẽ, lần đầu tiên sau ba năm, đứng trên một sân khấu lớn và hát trọn vẹn bằng cả trái tim mình, không phải một mình, mà cùng với người cậu yêu thương đứng ngay bên cạnh.

Đến ngã rẽ nơi hai con đường về nhà tách nhau, họ dừng lại, không ai muốn buông tay trước. "Hẹn gặp cậu ở điểm tập trung lúc bảy giờ sáng mai nhé," Tường Vy nói, giọng vẫn còn vương vấn sự lưu luyến.

"Ừ, hẹn gặp cậu," Gia Bảo đáp, siết nhẹ tay cô lần cuối trước khi thả ra. "Ngủ ngon nhé, Tường Vy."

"Cậu cũng vậy," cô đáp, mỉm cười, rồi quay người bước đi, thỉnh thoảng còn ngoái đầu lại nhìn cậu một lần nữa trước khi khuất hẳn sau góc phố.

Gia Bảo đứng đó một lúc, nhìn theo bóng dáng cô dần khuất xa, rồi ngước mắt lên bầu trời đêm, cảm nhận rõ ràng, lần đầu tiên trong đời, cậu không còn thấy nỗi sợ hãi về ngày mai lớn hơn niềm hạnh phúc cậu đang có trong hiện tại. Cậu chầm chậm bước về nhà, lòng ngân nga giai điệu đoạn kết mà hai người vừa cùng nhau viết nên, một giai điệu không còn dang dở nữa, mà đã trọn vẹn, ấm áp, và tràn đầy hy vọng cho những gì còn ở phía trước.

Đã sao chép liên kết chương