Chương 26
Chương 26 — Bản Nhạc Bỏ Dở
Phần VI — Bản Nhạc Bỏ Dở
Hai tháng rưỡi trôi qua kể từ ngày CLB Hợp Xướng trường Nguyễn Trãi bước ra khỏi Nhà Văn hóa Thanh niên Thành phố với tấm giấy mời vào vòng chung kết cấp thành phố cầm chặt trong tay Tường Vy, như thể chỉ cần lơi lỏng một chút, tờ giấy ấy sẽ bay mất. Hai tháng rưỡi ấy trôi qua nhanh đến mức Gia Bảo đôi khi giật mình nhận ra mình đã bước sang một học kỳ mới, đã đi qua Tết, đã chứng kiến hàng cây phượng trước sân trường bắt đầu nhú những chồi lá non báo hiệu một mùa hè sắp đến gần — mùa hè cuối cùng của thời học sinh, mùa hè của những kỳ thi quan trọng nhất đời người mà bất cứ ai học lớp Mười Hai cũng phải đối diện.
Nhưng giữa tất cả những bộn bề ấy, lịch tập của CLB vẫn đều đặn diễn ra ba buổi một tuần, rồi tăng dần lên bốn buổi khi ngày thi chung kết đến gần. Điều khác biệt lớn nhất so với những tháng ngày trước vòng bán kết, cái điều mà chính Gia Bảo cũng phải thừa nhận mỗi khi bước vào phòng nhạc, là không khí đã đổi thay hoàn toàn. Không còn những buổi tập căng thẳng đến nghẹt thở, không còn ánh mắt dò xét lo lắng mỗi khi có ai đó hát sai nhịp, không còn cảm giác cả nhóm đang gồng mình chống đỡ một điều gì đó có thể sụp đổ bất cứ lúc nào. Thay vào đó là một sự tự tin điềm tĩnh, thứ chỉ có thể có được sau khi người ta đã cùng nhau đi qua một trận bão và nhận ra mình vẫn còn đứng vững.
Ngọc Diễm giờ đây thường đùa rằng cả nhóm đã "thuộc lòng đến từng hơi thở" hai bài thi của mình — "Khúc Hát Tuổi Học Trò" quen thuộc đã đồng hành cùng họ từ vòng sơ khảo, và "Bản Nhạc Bỏ Dở", bản nhạc gốc mà Tường Vy đã viết dở suốt bao năm trước khi Gia Bảo xuất hiện để cùng cô hoàn thành nốt đoạn còn thiếu. Minh Thư, cô bé soprano lớp Mười giờ đã tự tin hẳn so với ngày đầu rụt rè xin gia nhập, phụ trách bè cao trong đoạn điệp khúc với một sự chắc chắn khiến cô Hạnh không ít lần gật gù hài lòng. Anh Kiệt, sau những sóng gió hiểu lầm hồi đầu năm, giờ đã trở thành một trong những trụ cột vững vàng nhất của nhóm, ngón tay lướt trên phím piano đệm những đoạn khó nhất của bản nhạc mà không cần nhìn bản phổ nữa.
Còn Gia Bảo, cậu vẫn còn hồi hộp — điều đó không có gì lạ, và cậu đã học được từ Tường Vy rằng hồi hộp trước một cuộc thi lớn không phải là dấu hiệu của yếu đuối, mà là bằng chứng cho thấy mình thực sự quan tâm đến điều mình đang làm — nhưng nỗi hồi hộp ấy giờ đây mang một hình dạng khác hẳn so với ba năm trước, khác hẳn cả so với những ngày trước vòng sơ khảo. Nó không còn là nỗi sợ hãi tê liệt khiến cậu chỉ muốn trốn chạy, mà là một luồng năng lượng nóng ran chảy trong huyết quản, thứ cảm giác mà cậu bắt đầu nhận ra, có lẽ, chính là niềm hào hứng.
Chiều thứ Sáu, một tuần trước ngày thi chung kết, cả nhóm tập buổi cuối cùng trước khi bước vào giai đoạn nghỉ ngơi giữ sức. Ánh nắng cuối ngày hắt qua ô cửa sổ phòng nhạc, nhuộm cả căn phòng trong một màu vàng cam ấm áp, giống hệt như buổi chiều đầu tiên Gia Bảo đứng ở cuối phòng, len lén ngân nga theo giai điệu mà cậu không hề biết sẽ dẫn cuộc đời mình đi xa đến đâu. Cô Hạnh đứng lên, vỗ tay ra hiệu cả nhóm dừng lại sau khi họ hát trọn vẹn "Bản Nhạc Bỏ Dở" một lượt không vấp một nhịp nào.
"Được rồi," cô nói, ánh mắt lướt qua từng gương mặt học trò, giọng chứa đầy sự tự hào mà cô không buồn che giấu. "Cô nghĩ các em đã sẵn sàng. Từ giờ đến hôm thi, việc quan trọng nhất không phải là tập thêm, mà là ngủ đủ giấc, ăn uống đàng hoàng, và giữ cho đầu óc thoải mái. Các em đã làm việc chăm chỉ suốt gần một năm trời rồi, hãy tin vào chính mình."
Gia Bảo gật đầu cùng cả nhóm, nhưng ánh mắt cậu vô thức dừng lại trên tấm bảng đen ở góc phòng, nơi trong lúc giải lao giữa các buổi tập, cậu vẫn có thói quen cầm viên phấn trắng vẽ nguệch ngoạc vài nốt nhạc nhỏ ở góc dưới cùng, một thói quen bắt đầu từ hồi cậu còn tập riêng với Tường Vy, mỗi khi suy nghĩ mông lung hay cố gắng tìm đúng giai điệu trong đầu. Giờ đây, góc bảng ấy đã kín đặc những nốt nhạc nhỏ xíu chồng lên nhau qua bao tháng ngày, một biên niên sử thầm lặng của cả một hành trình mà chỉ riêng cậu mới đọc hiểu được.
"Cậu lại nhìn mấy nốt nhạc đó nữa à?" Tường Vy hỏi, bước đến đứng cạnh cậu khi cả nhóm đã bắt đầu thu dọn nhạc cụ. Cô đưa mắt nhìn theo hướng cậu đang nhìn, khóe môi cong lên thành một nụ cười nhẹ. "Cậu biết không, lúc đầu tớ cứ tưởng cậu vẽ bậy vì chán, mãi sau này mới hiểu đó là cách cậu nghĩ."
"Là thói quen thôi," Gia Bảo đáp, hơi ngượng nghịu, nhưng rồi cậu cũng bật cười. "Từ hồi mình mới tập riêng với cậu ấy. Lúc đó mình sợ nói ra suy nghĩ của mình thành lời, nên cứ vẽ mấy cái nốt nhạc linh tinh để có gì đó làm, để tay khỏi run."
"Giờ tay cậu còn run không?" Tường Vy hỏi, giọng nhẹ nhàng nhưng ánh mắt cô nhìn thẳng vào cậu, đầy quan tâm thật lòng chứ không phải một câu hỏi xã giao.
Gia Bảo im lặng một lúc, nhìn xuống đôi bàn tay mình, rồi nhìn lên ánh đèn trên trần phòng nhạc đang bật sáng để bù cho ánh chiều đang tắt dần ngoài cửa sổ. Ánh đèn ấy tỏa xuống một quầng sáng vàng ấm, không hề chói gắt, không hề đáng sợ như thứ ánh sáng cậu từng run rẩy đứng dưới nó ba năm về trước. Cậu đã đứng dưới biết bao lần ánh đèn sân khấu như thế này trong suốt gần một năm qua — ánh đèn của buổi tập, ánh đèn của vòng sơ khảo, ánh đèn của vòng bán kết — và mỗi lần như vậy, một phần nhỏ trong cậu lại học được cách tin rằng ánh sáng ấy không phải để phơi bày, mà để nâng đỡ, để chiếu rọi cho những điều đẹp đẽ được nhìn thấy.
"Còn run," cậu thành thật trả lời. "Nhưng giờ mình biết run không có nghĩa là mình sẽ gục ngã nữa. Mình chỉ... run vì mình muốn làm thật tốt thôi."
Tường Vy nhìn cậu một lúc lâu, rồi khẽ nắm lấy tay cậu, đan những ngón tay vào nhau một cách tự nhiên như thể đó là điều họ đã làm hàng trăm lần trước đó — và thực ra thì đúng là như vậy, kể từ buổi tối họ chính thức nói với nhau về tình cảm của mình, ngay trước vòng bán kết, đã có biết bao buổi chiều họ nắm tay nhau đi bộ về, biết bao lần cô đợi cậu ở cổng lớp 12A4 sau giờ tan học, biết bao tin nhắn chúc ngủ ngon gửi đi mỗi tối trước khi đi ngủ.
"Vậy thì mình cùng run với nhau," cô nói, giọng dịu dàng. "Tuần sau, đứng trên sân khấu ấy, cậu không đơn độc đâu, Gia Bảo à. Mình sẽ đứng ngay cạnh cậu, hát cùng cậu, giống như mọi lần."
"Mình biết," Gia Bảo đáp, siết nhẹ tay cô. "Đó là điều khiến mình yên tâm nhất."
Cả hai đứng đó một lúc, trong căn phòng nhạc đang dần vắng người khi các thành viên khác lần lượt ra về, ánh đèn vàng ấm phủ xuống cả hai như một tấm chăn mỏng. Ngoài cửa sổ, bầu trời tháng Ba đang chuyển sang màu tím nhạt của hoàng hôn, và đâu đó xa xa, tiếng ve đầu mùa đã bắt đầu rả rích, báo hiệu một mùa hè khác đang đến gần, mùa hè cuối cùng của họ dưới mái trường Nguyễn Trãi.
Tối hôm đó, khi Gia Bảo về đến nhà, cậu bất ngờ thấy mẹ đang ngồi ở phòng khách, không xem ti vi như thường lệ, mà chỉ ngồi yên lặng, hai tay đặt trên đùi, ánh mắt nhìn ra khoảng sân nhỏ trước nhà nơi mấy chậu hoa giấy đang nở rộ. Cô Thanh quay lại khi nghe tiếng cửa mở, gương mặt bà thoáng chút bối rối như thể bị bắt gặp đang suy nghĩ điều gì đó riêng tư.
"Con về rồi à," bà nói, giọng nhẹ nhàng. "Ăn cơm chưa? Mẹ để phần con trong lồng bàn rồi đấy."
"Dạ, con ăn rồi mẹ, tụi con ăn tạm gì đó sau buổi tập," Gia Bảo đáp, đặt ba lô xuống ghế, rồi ngồi xuống cạnh mẹ trên chiếc ghế sofa cũ, một thói quen mới mà cậu bắt đầu từ vài tháng nay, kể từ sau cuộc trò chuyện thành thật giữa hai mẹ con hồi tháng trước, khi cậu đã nói với bà rằng né tránh nỗi sợ mãi mãi không phải là cách để chữa lành nó.
"Tuần sau là chung kết rồi phải không?" cô Thanh hỏi, dù bà đã biết rõ câu trả lời, đã đánh dấu ngày ấy trên tờ lịch treo tường trong bếp bằng một khoanh tròn đỏ từ cả tháng trước.
"Dạ, thứ Bảy tuần sau," Gia Bảo đáp, quan sát nét mặt mẹ cẩn thận. Cậu nhận ra một chút gì đó căng thẳng thoáng qua trong ánh mắt bà, nhưng khác với ba năm trước, khác cả với những tháng ngày căng thẳng hồi giữa năm học, lần này bà không né tránh ánh mắt cậu.
"Mẹ đã suy nghĩ rất nhiều," cô Thanh nói, giọng bà chậm rãi, như đang cân nhắc từng từ một cách cẩn thận. "Từ cái đêm con nói chuyện với mẹ ấy, về việc né tránh không phải là cách để mình khỏi sợ. Mẹ đã nghĩ mãi về điều đó, Gia Bảo à. Mẹ nhận ra mẹ đã sợ hãi suốt ba năm trời, sợ đến mức mẹ tưởng nếu mẹ giữ con tránh xa sân khấu, tránh xa âm nhạc, thì mẹ có thể bảo vệ con khỏi bị tổn thương thêm một lần nào nữa. Nhưng mẹ đã sai."
"Mẹ không sai đâu," Gia Bảo vội nói, nắm lấy tay mẹ. "Mẹ chỉ thương con thôi mà."
"Mẹ thương con, đúng vậy," bà gật đầu, mắt bắt đầu ngân ngấn nước nhưng bà vẫn cố mỉm cười. "Nhưng thương một cách sai lầm cũng có thể làm tổn thương người mình thương, con biết không? Mẹ đã nhìn thấy con vực dậy từ chuyện cũ, tự mình vực dậy, không phải nhờ mẹ giữ con tránh xa mọi thứ, mà là nhờ con dám đối diện với nó, dám bước ra sân khấu một lần nữa. Mẹ tự hào về con lắm, Gia Bảo à, tự hào hơn con có thể tưởng tượng được."
Gia Bảo cảm thấy cổ họng mình nghẹn lại, không phải vì buồn, mà vì một cảm xúc ấm áp đang dâng lên khó gọi thành tên. "Vậy... vậy mẹ sẽ đến xem chứ ạ? Chung kết ấy."
Cô Thanh im lặng một lúc, rồi bà đưa tay lên, khẽ vuốt tóc con trai như hồi cậu còn nhỏ, một cử chỉ mà bà đã không làm từ rất lâu rồi.
"Mẹ sẽ đến," bà nói, giọng chắc chắn, dù cậu vẫn nghe được một sợi run nhỏ trong đó. "Mẹ đã hứa với con rồi mà, mẹ không nuốt lời đâu. Mẹ vẫn còn hồi hộp lắm, thành thật mà nói, cả tuần nay mẹ cứ nghĩ đến ngày đó là tim lại đập nhanh hơn bình thường. Nhưng mẹ muốn ở đó, Gia Bảo à. Mẹ muốn tận mắt nhìn thấy con đứng trên sân khấu ấy, không phải để chờ đợi chuyện xấu xảy ra như ba năm trước, mà để nhìn thấy con tỏa sáng, để mẹ có thể tự hào vỗ tay cho con, đúng như một người mẹ nên làm."
"Cảm ơn mẹ," Gia Bảo nói, giọng khàn đi vì xúc động, cậu ôm lấy mẹ, cảm nhận vòng tay bà siết chặt quanh mình, ấm áp và vững chãi như những ngày thơ bé. "Con hứa con sẽ cố gắng hết sức."
"Mẹ biết con sẽ làm được," cô Thanh thì thầm bên tai cậu. "Dù kết quả thế nào đi nữa, mẹ vẫn tự hào về con, vì con đã dám bước tiếp, dám không để nỗi sợ quyết định cuộc đời mình."
Đêm đó, sau khi rời phòng khách, Gia Bảo trở về phòng riêng, ngồi xuống bên bàn học, lấy ra tờ giấy nháp và cây bút chì, rồi trong lúc ôn lại lời bài "Bản Nhạc Bỏ Dở" một lần cuối trong đầu trước khi đi ngủ, bàn tay cậu lại vô thức vẽ nên vài nốt nhạc nhỏ ở góc tờ giấy, y hệt thói quen cũ. Nhưng lần này, khi nhìn xuống những nốt nhạc ấy, cậu không còn thấy chúng như một cách để trốn tránh sự im lặng đáng sợ trong đầu mình nữa. Chúng giờ đây giống như những viên gạch nhỏ, mỗi viên một bước chân, ghép lại thành cả một con đường dài cậu đã đi qua suốt gần một năm học vừa rồi — từ một cậu học sinh không dám ngân nga thành tiếng, đến một người chuẩn bị bước ra sân khấu lớn nhất đời mình, không phải một mình, mà cùng với những người cậu yêu thương nhất.
Cậu tắt đèn bàn, nằm xuống giường, và lần đầu tiên sau rất nhiều đêm hồi hộp mất ngủ, cậu chìm vào giấc ngủ nhanh chóng, êm đềm, như thể cơ thể cậu cũng đã cảm nhận được rằng, cuối cùng, mọi thứ rồi sẽ ổn.