Bên Kia Vạch Sáu Mét
10 phút đọc

Chương 10

Chương 10

Sáng hôm sau, Hồng Hà gửi ba trang phản đối. Không có câu nào buộc tội Tia Chớp gian lận. Khoa chỉ yêu cầu xác định nguồn thời gian chính thức, kiểm tra đoạn tín hiệu cuối và xem xét khả năng tổ chức lại những giây còn tranh chấp.

Chi đọc bản phản đối ở quán cà phê đối diện nhà thi đấu. Quán không bật nhạc, chỉ có tiếng máy xay đá và những chiếc thìa chạm vào thành cốc. Mạnh ngồi đối diện, đặt tay lên tập giấy.

“Chúng ta có thể nói rằng đồng hồ của Hạnh là nguồn chính,” ông nói.

“Có thể.”

“Vậy là đủ để giữ kết quả?”

“Không nếu phụ lục trước trận không ghi rõ thứ tự ưu tiên.”

Mạnh im lặng. Phụ lục họ tự đề xuất mới chỉ dùng cho chung kết. Ở bán kết, mọi người nghĩ đồng hồ bấm tay và bảng điện tử sẽ cùng chạy. Họ đã không quy định chuyện gì xảy ra khi hai nguồn tách nhau.

Luân tới muộn, mang theo máy tính. Cậu đặt nó lên bàn, mở một bảng thời gian. Hạnh đến sau, tóc vẫn ướt vì mưa.

“Tôi đã gửi bản ghi cho ban tổ chức,” Hạnh nói. “Họ muốn chúng ta họp lúc mười giờ.”

Luân xoay màn hình. “Có ba mốc có thể xác định. Còi dừng ở giây thứ tám, bảng hiện bảy. Sau đó bóng được tiếp tục. Còi hết trận nằm sau âm thanh bóng chạm lưới, nhưng khoảng cách chưa đủ để xác định bóng rời tay.”

“Vậy chúng ta không có bằng chứng thắng tuyệt đối,” Chi nói.

“Có bằng chứng bảng không đáng tin.”

“Hai câu khác nhau.”

Luân thở dài. “Chị luôn làm câu chuyện khó hơn.”

“Vì câu chuyện đã khó. Nói dễ đi không làm nó đúng.”

Cuộc họp diễn ra trong phòng trọng tài. Bà Bích chủ trì, bên cạnh là trọng tài chính, một kỹ thuật viên bảng và đại diện hai đội. Khoa mang bản phản đối. Mạnh mang biên bản trận. Chi được ngồi phía sau Hạnh.

Kỹ thuật viên trình bày rằng bảng điện tử có thể bị trễ tín hiệu khi nút điều khiển nhận liên tiếp nhiều lệnh. Ông không tìm thấy dấu hiệu bảng tự nhảy lên sáu giây. Có khả năng người điều khiển bấm nhầm nút khôi phục thời gian, nhưng không thể xác nhận vì bộ điều khiển không lưu thao tác.

“Vậy có thể là lỗi con người?” Hồng Hà hỏi.

“Có thể.”

“Có thể là lỗi thiết bị?”

“Cũng có thể.”

Khoa nhìn bà Bích. “Chúng ta không thể dùng hai chữ ‘có thể’ để chọn người vào chung kết.”

Bà Bích gật. “Đó là lý do cần phương án xử lý.”

Tia Chớp được hỏi trước. Mạnh đứng lên. “Đội chúng tôi chấp nhận mọi quyết định phù hợp với quy định, kể cả đấu lại toàn bộ trận.”

Một người trong ban tổ chức hỏi: “Đội có hiểu đấu lại có thể khiến các em mất cơ hội vào chung kết không?”

“Có.”

“Kinh phí, lịch học, lịch làm thêm của cầu thủ?”

Vi giơ tay. “Chúng tôi sẽ thu xếp. Nhưng nếu kết quả không xác định được, đội không nên được đi tiếp chỉ vì chúng tôi là đội chủ nhà.”

Khoa nhìn Vi, rồi nói: “Hồng Hà cũng chấp nhận đấu lại. Nhưng cần ghi rõ trận đấu lại bắt đầu từ tỷ số 0-0, không phải tiếp tục tám giây cuối. Một phần thời gian đã không thể xác nhận, và nếu chỉ chơi lại tám giây thì rủi ro vẫn giữ nguyên.”

Trọng tài hỏi: “Cô có phản đối quyết định công nhận bàn của Tia Chớp ở trận cũ không?”

Khoa đáp: “Tôi phản đối điều kiện để quyết định ấy được đưa ra. Tôi không đủ dữ liệu để nói bàn hợp lệ hay không.”

Chi ngẩng lên. Câu trả lời của Khoa không giúp Tia Chớp, nhưng nó giúp cuộc họp không trượt vào chuyện ai nói câu nào lớn hơn.

Bà Bích cho nghỉ mười phút. Ngoài hành lang, Vi dựa vào cửa sổ gọi cho lò bánh. Cô xin đổi ca, nghe đầu dây bên kia nói lâu, rồi chỉ đáp “em hiểu”. Trâm ngồi trên bậc thềm, nhắn cho mẹ rằng trận sẽ diễn ra lại. Vy cầm một chai nước chưa mở, xoay nắp liên tục.

“Chị không phải báo cho mọi người là mình ổn,” Chi nói.

Vy nhìn cô. “Tôi chưa nói gì.”

“Chị đang xoay nắp như lúc chuẩn bị vào khung thành.”

Vy dừng tay. “Tôi ghét việc cả mùa giải bị quyết định bởi một màn hình.”

“Không phải màn hình quyết định. Cách chúng ta xử lý nó quyết định.”

“Nếu trận đấu lại thua thì sao?”

“Thì Hồng Hà đi tiếp.”

“Chị nói dễ.”

“Không dễ. Chỉ là không có câu khác trung thực hơn.”

Vy tựa lưng vào tường. “Chị có biết điều đáng sợ nhất không? Tôi đã cản được cú ném. Tôi nhớ bóng rời tay, nhớ mình nhìn thấy nó. Nhưng nếu một con số nói khác, mọi người sẽ hỏi trí nhớ của tôi có đáng tin không.”

Chi không bảo Vy phải quên. “Trí nhớ của chị là một lời khai. Nó không phải toàn bộ biên bản.”

“Vậy chị tin tôi không?”

“Tôi tin chị đã thấy điều chị nói. Tôi không biến niềm tin thành bằng chứng thay chị.”

Vy nhìn Chi một lúc rồi gật. “Khó chịu thật.”

“Ừ.”

Ban tổ chức quay lại với hai phương án: giữ kết quả tạm thời và cho Hồng Hà quyền khiếu nại, hoặc tổ chức lại toàn bộ trận trong bốn ngày. Nếu đấu lại, phải dùng hai đồng hồ độc lập, kiểm tra bảng trước trận, ghi hình bàn thư ký và công khai phụ lục điều kiện. Hạnh được đề xuất làm bấm giờ chính; cô lập tức nhìn Chi.

“Tôi không muốn chị sửa hộ,” Hạnh nói.

“Chị không sửa.”

“Tôi biết. Nhưng nếu chị ngồi ngay sau lưng, tôi sẽ vẫn đợi chị gật.”

Chi cân nhắc. “Vậy chị ngồi phía bên kia bàn. Hạnh bấm giờ. Luân kiểm tra bảng. Tôi chỉ được hỏi khi biên bản đã ghi.”

Hạnh cười. “Nghe như hình phạt.”

“Là bài tập.”

Bà Bích quyết định đấu lại toàn bộ trận vào thứ tư, tại Tân Lập, với điều kiện hai đội xác nhận bằng văn bản. Kết quả bán kết cũ được lưu như hồ sơ sự cố, không dùng để tính vào giải. Đội thắng trận đấu lại sẽ vào chung kết.

Khi ký xác nhận, Khoa hỏi Mạnh: “Ông có lo đội mình mất lợi thế vì chúng tôi đã biết cách chơi của nhau không?”

Mạnh đáp: “Có. Nhưng một trận không rõ thời gian cũng không phải lợi thế.”

Chi thấy hai người ký. Nét chữ Khoa thẳng, nét Mạnh đậm, cả hai đều có một khoảng dừng trước khi đặt bút xuống.

Trên đường ra về, Luân nói với Chi: “Em sẽ làm một giao thức mới.”

“Tên gì?”

“Ba đồng hồ và một người nói.”

“Không. Chỉ một người nói khi đã có số liệu. Nhiều đồng hồ không có nghĩa nhiều người cùng la.”

Luân ghi lại. “Ba nguồn, một người xác nhận.”

“Tốt hơn.”

Chi quay nhìn nhà thi đấu. Bốn ngày không đủ sửa nền, nhưng đủ để họ sửa cách bước vào trận. Không ai biết trận đấu lại sẽ trả cho họ điều gì. Chỉ biết lần này, khi bảng điện tử hiển thị một con số, nó sẽ không còn được phép là người duy nhất được nghe.

Sau khi quyết định đấu lại được công bố, cả hai đội nhận một bộ hồ sơ giống nhau. Trong đó có sơ đồ bàn thư ký, tên người bấm giờ, cách ghi thời gian khi bóng chết, thông tin về nền sân và một trang trắng dành cho nhận xét trước trận. Trang trắng làm Vi khó chịu.

“Nếu không có gì để ghi thì sao?” cô hỏi.

“Ghi không có gì,” Chi đáp.

“Như vậy không trống à?”

“Trống cũng là thông tin nếu người có trách nhiệm đã nhìn.”

Vi cầm bút, viết: “Khu thay người có ghế đủ, nền không ướt.” Cô thêm tên mình bên dưới. Trâm ghi “mối nối A-3 đã được kiểm tra, còn màu khác.” Khoa của Hồng Hà ghi “đồng hồ cơ nhìn thấy từ khu kỹ thuật.” Hai đội dùng cùng một ngôn ngữ, dù chưa dùng chung mục tiêu.

Ban tổ chức tổ chức một buổi chạy thử không có khán giả. Hai đội vào sân, chỉ chuyền bóng nhẹ. Bảng điện tử được đặt về 30:00. Hạnh đứng bấm giờ chính, Luân điều khiển, một kỹ thuật viên khác đứng quan sát. Chi ngồi ngoài cùng Diệp.

“Nếu bảng sai ngay bây giờ thì có nên hủy trận?” Diệp hỏi.

“Không nhất thiết. Nhưng phải biết sai ở đâu trước khi bắt đầu.”

Họ chạy thử tám lần. Sáu lần trùng. Hai lần bảng chậm chưa tới một giây. Luân mở nắp bộ điều khiển, phát hiện một tiếp điểm bị lỏng. Kỹ thuật viên siết lại, chạy thử tiếp. Không ai nói “đã ổn” cho tới khi có đủ mười lần trùng.

Khoa xem danh sách kiểm tra. “Tại sao phải mười lần?”

“Một lần đúng chỉ chứng minh một lần đúng,” Luân nói.

“Cậu tự nghĩ ra à?”

“Không. Tôi bị bảng dạy.”

Khoa cười, rồi ghi lại con số mười vào sổ của đội.

Trong lúc chờ sửa bảng, Mạnh cho cầu thủ tập không bóng. Trâm phải đón đường chuyền tưởng tượng, giữ vị trí ngoài vạch, xoay người và báo hướng chuyền. Bài không có tiếng khán giả, nhưng cô vẫn bị căng. Khoa đứng đối diện, không chạm.

“Bạn không cần đẩy tôi để tôi sợ,” Trâm nói.

“Tôi biết.”

“Vậy sao bạn cứ nhìn?”

“Vì bạn đang nhìn vạch nhiều hơn nhìn bóng.”

Trâm thử lại. Lần này cô không cúi xuống. Cô nhận bóng giả, giữ chân, nhả sang Vi. Khoa chạy theo đường chuyền. Mạnh vỗ tay.

“Sợ không làm em yếu,” Chi nói. “Nhưng nhìn sai thứ sẽ làm em chậm.”

Trâm hỏi: “Chị từng nhìn sai chưa?”

“Rất nhiều.”

“Một lần nào đáng nhớ không?”

Chi nhìn vạch sáu mét. “Có một lần chị nhìn vào khung thành, nghĩ chỉ cần cản bóng là xong. Chị không nhìn nền.”

Trâm không hỏi thêm. Cô tập tiếp, lần này nhìn cả bóng lẫn mặt sân.

Ở phía bàn, Hạnh và Khoa tranh luận về mẫu biên bản. Hạnh muốn cột “người báo chênh lệch”, Khoa muốn thêm “đội đã được thông báo”. Ban tổ chức hỏi liệu nhiều cột có khiến ghi chậm không.

“Chậm một chút còn hơn không có dữ liệu,” Hạnh nói.

“Nhưng trận đấu không thể dừng vì mọi dòng,” kỹ thuật viên đáp.

Chi không can thiệp. Hạnh tự giải thích: “Không phải mọi dòng đều cần đọc to. Chỉ cần ghi sau khi bóng chết. Nếu không có nguy cơ, trận tiếp tục.”

Khoa gật. “Đội tôi đồng ý. Chúng tôi không muốn biến giấy thành cái cớ kéo dài.”

Chi nhận ra Hạnh đã chuyển từ việc sợ làm sai sang việc biết phân biệt điều quan trọng.

Trưa, hai đội ăn ở hai khu khác nhau, nhưng dùng chung nhà bếp. Hạ Châu của Hồng Hà vô tình lấy nhầm khay cơm của Vi. Cả hai nhìn nhau, rồi đổi lại. Vi hỏi cô có bị đau cổ tay sau trận trước không. Hạ Châu nói hơi sưng. Vi chỉ cách quấn băng. Không ai hỏi “bạn có nghĩ đội tôi thắng không”.

Khi Diệp gọi Chi ký danh sách người quan sát sàn, Chi thấy tên mình nằm ở hàng “hỗ trợ kỹ thuật”. Cô hỏi có cần ghi rõ không tham gia quyết định chuyên môn.

Diệp đưa bút. “Cô muốn ghi thì ghi.”

Chi thêm câu đó. Không phải để tránh trách nhiệm, mà để trách nhiệm của người khác không bị nhập nhằng vào vai cô.

Buổi chạy thử kết thúc bằng một cuộc họp ngắn. Bà Bích yêu cầu mỗi đội trưởng nói một điều kiện không thể thiếu.

Khoa: “Thời gian phải có nguồn độc lập.”

Vy: “Vận động viên được báo nguy cơ nền.”

Hạnh: “Người bấm giờ được quyền nói chênh lệch.”

Luân: “Bảng phải có dấu thao tác.”

Diệp: “Mọi vết sàn phải có người kiểm tra.”

Mạnh: “Đội không tự giải thích thay trọng tài.”

Chi nói cuối: “Không dùng từ ‘đạt’ nếu chưa nói đạt cho việc gì, trong bao lâu và với điều kiện nào.”

Bà Bích ghi lại. Ngày đấu lại đã được đặt vào lịch. Bốn ngày trước, họ muốn biết ai đúng trong sáu giây. Bây giờ, họ buộc phải trả lời hàng chục câu hỏi khác trước khi được quyền tìm lại kết quả.

Đã sao chép liên kết chương