Chương 12
Chương 12
Cuộc bỏ phiếu của Tia Chớp diễn ra trong một phòng học mượn của trường thể thao, nơi chiếc quạt trần chỉ quay được ba cánh. Mạnh không gọi đó là bỏ phiếu. Ông gọi là “nghe đủ ý kiến trước khi ký”, nhưng trên bàn vẫn có một hộp giấy và những mảnh giấy nhỏ.
Hạnh không có trong đội hình cầu thủ nên ngồi ngoài. Chi được mời nhưng Vy yêu cầu cô không chủ trì. Chi đồng ý, đặt bút xuống trước mặt.
“Câu hỏi là gì?” Ngân hỏi.
Vy viết lên bảng: “Chúng ta có đề nghị đấu lại toàn bộ trận bán kết không?”
Vi nhìn bảng. “Ban tổ chức đã quyết định rồi mà.”
“Quyết định tổ chức, không quyết định chúng ta có ký với tinh thần nào,” Vy đáp. “Tôi muốn biết nếu có người không đồng ý.”
Mạnh nói: “Đây không phải biểu quyết để ép người thiểu số. Ai có lý do khác thì nói.”
Ngân lên tiếng đầu tiên. “Tôi muốn đi tiếp. Nhưng nếu kết quả cũ giữ cho mình đi tiếp, tôi sẽ luôn nhớ mình đã ghi bàn mà không biết còn bao nhiêu giây. Tôi bỏ phiếu đấu lại.”
Vi nhìn điện thoại. Lò bánh đã đồng ý cho cô đổi ca, nhưng không chắc sẽ cho đổi thêm nếu trận kéo dài. “Tôi bỏ phiếu đấu lại. Em không muốn trận của mình kết thúc ở một con số không ai giải thích được. Nhưng em cần biết nếu đấu lại, có hỗ trợ tiền xe cho người phải nghỉ làm không.”
Mạnh ghi chú. “Tôi sẽ yêu cầu ban tổ chức hỗ trợ. Nếu không có, đội chia.”
Trâm cầm mảnh giấy nhưng chưa viết. “Nếu trận đấu lại thua thì danh hiệu cá nhân của mình có mất không?”
“Danh hiệu gì?” Vy hỏi.
“Hôm qua người ta nói em là cầu thủ tiến bộ.”
“Chưa có danh hiệu nào được trao chính thức,” Mạnh nói. “Nhưng việc em tiến bộ không phụ thuộc trận đấu lại.”
Trâm nhìn sang Chi. “Nếu mọi người nói trận cũ không tính, những gì em làm hôm đó có mất không?”
Chi trả lời rất chậm: “Kết quả có thể không được dùng để tính giải. Nhưng cơ thể em vẫn nhớ em đã đứng ở đâu, đội vẫn biết em đã làm gì, và em có quyền kể lại trận đó như một phần mình đã chơi. Một biên bản không xóa được kinh nghiệm.”
Trâm cúi xuống viết.
Vy nói phần của mình cuối cùng. “Tôi sợ đấu lại. Tôi mệt, đầu gối chưa hết đau, và Hồng Hà sẽ biết chúng ta đã dùng bài gì. Nhưng tôi sợ hơn việc bước vào chung kết với chiếc cúp được dựng trên điều kiện mà đội bạn không chấp nhận. Tôi muốn đấu lại.”
Chi không định nói, nhưng Vi quay sang. “Còn chị?”
“Tôi không có phiếu cầu thủ.”
“Chị có trách nhiệm với đội.”
Chi nhìn tờ giấy. “Tôi muốn đấu lại, nhưng không phải vì tôi nghĩ kết quả cũ sai. Tôi muốn đấu lại vì không thể chứng minh nó đúng đủ.”
Hạnh lấy hộp giấy, chuyền từng người. Năm mảnh giấy được gấp lại. Mạnh không bỏ phiếu, nói huấn luyện viên không nên quyết định thay cầu thủ. Trâm là người bỏ phiếu sau cùng. Cô đứng trước hộp, rồi quay lại hỏi:
“Nếu tất cả đấu lại, mình có được yêu cầu sân an toàn hơn không?”
“Có,” Chi đáp. “Và phải ghi bằng văn bản.”
Trâm bỏ phiếu.
Năm phiếu cùng một lựa chọn.
Không ai reo. Vi thở ra, Ngân đập nhẹ vào bàn. Vy lấy bản xác nhận của ban tổ chức, đọc từng dòng. Ở cuối có một ô “đã được thông báo điều kiện thi đấu”. Cô yêu cầu thêm một dòng: “Hai đội được quyền yêu cầu tạm dừng nếu nhận thấy nguy cơ an toàn, theo hướng dẫn của trọng tài.”
“Họ có đồng ý không?” Mạnh hỏi.
“Nếu không, tôi chưa ký.”
Bà Bích tới phòng học sau đó. Bà nghe yêu cầu, gọi điện cho quản lý sân. Diệp đang ở Tân Lập, cầm máy. Qua loa ngoài, họ nghe bà nói rằng nền không thể thay trong ba ngày, nhưng có thể mài lại vết nối, kiểm tra độ trơn, dán băng cảnh báo và bố trí người quan sát sàn. Hạnh thêm yêu cầu đồng hồ cơ. Luân thêm yêu cầu ghi lại thao tác bảng.
Ban tổ chức chấp nhận từng điểm. Không phải vì họ đột nhiên hiểu hết, mà vì hai đội cùng đứng trước một văn bản.
Khoa của Hồng Hà vào sau. Cô nhìn những dòng bổ sung, hỏi ai sẽ là người báo dừng trận. Bà Bích trả lời trọng tài, nhưng vận động viên có quyền báo và yêu cầu ghi nhận.
Khoa ký trước. “Tôi không muốn đội mình thắng vì đội bạn không biết họ có quyền nói.”
Vy ký sau. Khoa đặt bút xuống, nói: “Tôi vẫn muốn thắng.”
“Tôi cũng vậy.”
Hai đội trưởng bắt tay. Lần này cái bắt tay kéo dài hơn trận bán kết, không thân thiết nhưng đủ để xác nhận cả hai đã hiểu phần rủi ro.
Chi nhìn Hạnh. “Ngày đấu lại, em ngồi bấm giờ chính.”
Hạnh chớp mắt. “Em tưởng chị—”
“Chị không ngồi bàn.”
“Vậy chị ở đâu?”
“Phía sau, nhưng không ngay sau em.”
“Nếu em cần?”
“Em gọi theo tên quy trình, không gọi theo thói quen.”
Hạnh cười. “Chị dạy người ta khó thật.”
“Vì người ta sẽ dùng điều chị dạy trong lúc rất căng.”
Buổi chiều, họ ra sân tập một lần. Trên nền, Diệp đã mài lại đường nối. Vết vẫn còn màu khác, nhưng không còn gờ. Cô đặt thước đo, bắt từng cầu thủ đi qua bằng giày thi đấu.
Trâm bước chậm, rồi nhanh hơn. “Không trơn.”
“Khu bên phải thì sao?” Diệp hỏi.
“Hơi dính.”
Diệp đánh dấu vàng. “Vậy không dùng chữ ‘ổn’ chung chung.”
Mạnh quan sát, gật. Ông cầm bản kiểm tra và tự đọc lớn. Khi tới dòng “đủ điều kiện có giám sát”, ông dừng.
“Tôi đã ký một câu như thế mà không hỏi phần giám sát là ai,” ông nói.
Diệp đáp: “Lần này tên tôi ở đây.”
Mạnh thêm tên Hạnh, Luân và một nhân viên của Hồng Hà vào danh sách. Không ai cần một người hùng chịu trách nhiệm một mình.
Buổi tối, đội họp chiến thuật. Hồng Hà biết cách họ dùng Trâm làm điểm chắn. Tia Chớp biết Khoa sẽ theo Vi ở cánh. Mạnh chia trận thành những đoạn nhỏ. Họ thử hai phương án khi bị dẫn điểm và một phương án khi cần giữ bóng.
“Nếu còn tám giây?” Ngân hỏi.
“Không ném vội,” Mạnh nói.
“Nếu còn năm giây?”
“Ném khi có khoảng.”
“Nếu bảng báo sáu?”
Luân trả lời: “Nhìn đồng hồ chính và nghe người bấm giờ.”
Trâm giơ tay. “Nếu người bấm giờ bảo còn năm mà em nhìn thấy sáu?”
Hạnh nói: “Em hỏi lại khi bóng chết.”
“Nếu bóng đang chạy?”
“Chơi theo hiệu lệnh trọng tài. Sau đó ghi.”
Trâm gật, như vừa có thêm một sợi dây giữ mình khỏi rơi vào hỗn loạn.
Khi mọi người ra về, Chi ở lại với Vy. Hai người lau bóng, không ai nói về pha cuối bán kết.
“Chị vẫn muốn em vào khung thành trận đấu lại?” Vy hỏi.
“Chị muốn em tự quyết.”
“Nếu tôi bảo em vào?”
“Thì chị vào.”
“Nếu tôi bảo chị không được đứng gần đường biên?”
“Chị đứng xa hơn.”
Vy nhìn cô. “Chị không giận à?”
“Không. Đội cần một người bấm giờ không chờ tôi.”
“Hạnh sẽ làm được.”
“Em cũng vậy.”
Trên bảng chiến thuật, Mạnh khoanh vạch sáu mét ba lần. Chi dùng khăn lau đi, chỉ để lại một vòng tròn nhỏ quanh tên Trâm.
“Không phải vì em ấy phải ghi bàn,” cô nói.
Vy gật. “Vì em ấy phải biết mình đang đứng ở đâu.”
Ngày đấu lại đã được ký. Một trận không thể trả lại y nguyên sức khỏe, nỗi mệt hay những lựa chọn của trận cũ. Nó chỉ có thể cho hai đội một mặt sân và một thời gian mới, rồi hỏi họ sẽ làm gì với cơ hội ấy.
Sau cuộc bỏ phiếu, không khí trong đội không nhẹ hẳn. Một vài người vẫn tiếc trận thắng cũ. Ngân nhìn bảng ghi tỷ số 24-23 trong phòng tập, hỏi nếu đấu lại không ghi được nhiều bàn như thế thì có phải họ đã tự bỏ một lợi thế không.
Mạnh bảo: “Đúng.”
Ngân chờ ông nói thêm.
“Nhưng lợi thế không xác định được cũng là một loại rủi ro,” ông nói. “Đội nào muốn đi tiếp phải chấp nhận cả phần mình không thích.”
Vi đem lịch làm tới. “Em cần văn bản hỗ trợ di chuyển trước chiều nay.”
Mạnh gọi ban tổ chức ngay trước mặt mọi người. Ông không nói “các em khó khăn”, mà đọc rõ lịch ca của Vi, quãng đường của hai cầu thủ ở ngoài huyện và thời gian trận đấu. Bà Bích hứa hỗ trợ xe chung. Không đủ cho tất cả, nhưng đủ để không ai phải chọn giữa sân đấu và một ca làm chỉ vì ban tổ chức đổi lịch.
Trâm đưa Chi xem cuốn sổ. Cô đã vẽ một sân handball, đánh dấu khu sáu mét bằng màu đỏ, đường ném bảy mét bằng màu xanh và bàn thư ký bằng màu đen. Bên cạnh là những mũi tên rối.
“Em không biết vẽ sơ đồ chiến thuật,” Trâm nói.
“Em đang vẽ cách mình nhìn sân. Không cần đẹp.”
“Nếu em đứng ở đây, hậu vệ sẽ đứng ở đây, Vi chạy từ đây, còn Ngân—”
Trâm dừng lại, tự nhận ra mũi tên của mình đã biến thành một bài tấn công mới. Cô gọi Mạnh. Ông xem, chỉnh một mũi tên.
“Có thể dùng,” ông nói. “Nhưng em phải biết điểm dừng.”
“Em sẽ nhớ vạch.”
“Không chỉ vạch. Nhớ người đang đứng cạnh em.”
Hạ Lam của Hồng Hà gửi đề nghị hai đội tập chung phần bàn thư ký trong buổi kiểm tra. Vy đồng ý. Buổi tập lạ lùng: hai đội thay nhau làm cầu thủ, bấm giờ, quan sát sàn và đọc biên bản. Khoa làm người chơi, Hạnh làm trọng tài bàn. Luân cố tình đặt bảng chậm.
Khi phát hiện, Khoa không dừng ngay. Cô chờ bóng ra ngoài, rồi giơ tay. “Chênh lệch hiển thị.”
Hạnh kiểm tra. “Đồng hồ chính 14:12, bảng 14:11.”
Khoa gật, ghi.
“Bạn không phản đối lớn hơn à?” Vi hỏi.
“Phản đối lớn không làm bảng chạy đúng.”
“Nhưng nếu ban tổ chức không nghe?”
“Thì tôi sẽ có biên bản để hỏi tiếp.”
Tia Chớp và Hồng Hà không trở thành cùng một đội, nhưng họ bắt đầu cùng hiểu rằng một quy trình tốt không có màu áo. Nó không khiến việc cạnh tranh biến mất. Nó khiến cạnh tranh không cần dựa vào sự mù mờ.
Hạnh viết lại bản hướng dẫn sau buổi tập. Cô bỏ các câu dài, thay bằng mệnh lệnh ngắn:
Xác nhận trước khi điều chỉnh.
Ghi sai lệch khi bóng chết.
Không dùng màn hình làm nguồn duy nhất.
Không tranh cãi thay quyết định trọng tài.
Đọc lại cho hai đội.
Chi đọc, hỏi: “Còn dòng nào về quyền yêu cầu dừng khi nền nguy hiểm?”
Hạnh thêm: “Báo nguy cơ ngay lập tức. Trọng tài quyết định dừng hoặc tiếp tục; bàn ghi nhận.”
“Tốt.”
“Chị có muốn thêm ‘đừng sợ bị mắng’ không?”
“Muốn. Nhưng phải viết thành quy trình, không viết thành lời động viên.”
Hạnh suy nghĩ rồi thêm: “Không xem việc báo nguy cơ là hành vi phi thể thao.”
Bà Bích đọc bản thử, đồng ý đưa vào phụ lục. Khoa ký xác nhận của Hồng Hà. Vy ký của Tia Chớp. Mạnh thêm chữ ký của mình ở phần huấn luyện viên.
Tối trước trận, mọi người không nói về chiếc cúp. Trâm nhắn cho mẹ báo lịch mới. Vi chuẩn bị áo thi đấu và đồng hồ báo thức. Ngân gọi em gái, nghe cô bé đọc tên từng vị trí. Luân sạc máy ghi âm. Hạnh đặt đồng hồ bấm tay cạnh giường để sáng dậy không quên.
Chi ở nhà kiểm tra lại hồ sơ. Cô tách ba tập: điều kiện sân, thời gian, quyết định kỹ thuật. Mỗi tập có một màu. Cô từng nghĩ mình làm vậy để kiểm soát mọi thứ. Giờ cô hiểu sự phân loại cũng là cách giao việc: ai cần gì thì lấy đúng phần, không phải hỏi cô cả câu chuyện.
Vy gọi vào lúc gần mười một giờ.
“Ngủ chưa?”
“Chưa.”
“Chị đang làm gì?”
“Xếp hồ sơ.”
“Mai chị ngồi ở đâu?”
“Ngoài bàn, cách Hạnh đủ xa để em ấy không nhìn thấy chị.”
Vy im lặng. “Tôi muốn chị nhìn trận.”
“Chị sẽ nhìn.”
“Nhưng không nhìn tôi như người cần được sửa.”
“Chị sẽ nhìn em như người đã đọc điều kiện.”
“Nghe khô khan quá.”
“Vậy nhìn như người đội trưởng.”
Vy cười. “Được.”
Cuộc gọi kết thúc. Chi đặt điện thoại xuống, tắt đèn. Trong bóng tối, cô nghe tiếng đồng hồ ở phòng khách. Nó chạy đều, không ai dùng nó để tính trận đấu, nhưng cô vẫn biết mình đang ở đâu trong đêm.
Tia Chớp đã trả lời bằng cách cùng nhau ký.