Bên Kia Vạch Sáu Mét
9 phút đọc

Chương 7

Chương 7

Giấy xác nhận nằm trong ngăn kéo của Nguyễn Mạnh, giữa hóa đơn mua bóng và danh sách phụ huynh. Trên đầu trang có dấu của nhà thi đấu: “Đủ điều kiện tổ chức thi đấu cấp tỉnh, có giám sát.” Dòng dưới yêu cầu người phụ trách cam kết mặt sân, khung thành, đèn, bảng điểm và lối thoát đã được kiểm tra.

Mạnh đã ký từ ba tuần trước.

Chi nhìn tờ giấy, rồi nhìn ông.

“Anh ký khi chưa có hộp pin dự phòng.”

“Bảng vẫn có nguồn chính.”

“Và đường nối sàn?”

“Được đánh dấu.”

“Không phải được sửa.”

Mạnh lấy lại giấy. “Nếu tôi không ký, giải không được tổ chức ở đây.”

“Vậy sao không ghi có điều kiện?”

“Vì ban tổ chức sẽ dời địa điểm.”

“Đó là quyết định của họ.”

“Và có thể chấm dứt lớp bóng ném nữ của tỉnh.”

Chi không ngờ mình tức giận đến mức tay lạnh. “Anh bảo vệ đội bằng cách ký thay cho những điều chưa có?”

“Tôi bảo vệ một cơ hội.”

“Cơ hội có thể làm Trâm ngã.”

“Tôi đã yêu cầu đánh dấu.”

“Người chơi không phải lúc nào cũng nhìn được dấu khi đang bị kéo.”

Mạnh quay đi. Ông đã nói nhiều câu trong sự nghiệp rằng vận động viên phải tập trung vào sân, không được đổ lỗi cho mặt sàn. Bây giờ Chi buộc ông nhìn lại ranh giới giữa kỷ luật và việc người lớn chuyển rủi ro xuống chân cầu thủ.

Vy bước vào, nghe được phần cuối. “Anh ký?”

Mạnh gật.

“Chị Diệp có ký không?”

“Cô ấy ký phần quản lý.”

Diệp vừa đến, cầm hồ sơ. “Tôi ký vì văn bản không cho ô ghi ‘chưa đủ’. Tôi đã gửi phụ lục.”

Vy hỏi: “Phụ lục có ai đọc không?”

“Tôi không biết.”

“Vậy giấy xác nhận đang nói gì?”

Diệp trả lời: “Nó nói nhà thi đấu chịu trách nhiệm theo một mẫu quá nhỏ.”

Chi cầm điện thoại, chụp tờ xác nhận. Mạnh đưa tay định ngăn, nhưng dừng lại.

“Em sẽ không đăng,” Chi nói. “Em gửi nhóm đội và ban tổ chức.”

“Nếu họ bảo em làm giải rối?”

“Thì họ phải nói cụ thể điều nào sai.”

Mạnh thở dài. Ông yêu cầu cả đội họp trước khi ban tổ chức họp. Không phải để bàn chiến thuật, mà để nói thành tiếng điều mỗi người chấp nhận và không chấp nhận.

Trâm nói cô chấp nhận chơi trên sân đã đánh dấu nếu có người quan sát, thời gian khởi động đủ và quyền dừng khi bề mặt ướt. Vi nói cô chấp nhận trận dời nhưng cần biết hỗ trợ tiền xe và đổi ca. Vy nói cô chấp nhận bất kỳ kết quả nào nếu đồng hồ được kiểm tra trước.

Một cầu thủ dự bị nói cô sợ nếu đội làm lớn chuyện, tỉnh sẽ bảo phụ nữ chơi thể thao quá phiền. Căn phòng im. Mạnh nói đó không phải lý do để chơi trên điều kiện kém.

Chi hỏi: “Nếu đội thua vì dời sân thì sao?”

Vy đáp: “Chúng ta thua một trận, không phải thua quyền được chơi.”

Vi nhìn cô. “Nhưng em vẫn muốn thắng.”

“Tôi cũng vậy.”

“Vậy hai chuyện có cùng lúc được không?”

Chi nói: “Đó là điều chúng ta đang cố làm.”

Ban tổ chức họp buổi chiều. Một đại diện liên đoàn nói đường nối đã được đánh dấu, bảng điểm có thể dùng đồng hồ dự phòng, và việc dời trận sẽ ảnh hưởng truyền hình. Khoa của Hồng Hà hỏi nếu bảng sai, ai quyết định thời gian cuối.

Đại diện trả lời trọng tài chính.

Khoa hỏi: “Trọng tài chính có thấy log nguồn không?”

Người kia nói sẽ xem biên bản.

“Tôi hỏi quy trình trước trận.”

Không ai trả lời ngay. Luân đưa ra đề xuất: thử bảng dưới tải giả lập, ghi giờ bắt đầu và kết thúc, niêm phong dữ liệu, đồng thời đặt đồng hồ tay ở bàn. Ban tổ chức không thể phản đối vì đó là việc kỹ thuật bình thường.

Chi thêm đề xuất người quan sát sàn phải có mặt ở cả hai đội, không phải nhân viên nhà thi đấu một mình.

Diệp nói nếu thi đấu có điều kiện thì cần đóng khu đường nối bằng băng chống trượt và giới hạn khởi động. Ban tổ chức hỏi ai trả tiền. Diệp đáp nhà thi đấu có thể trả băng, liên đoàn trả kiểm tra, đội không nên trả bằng cách chịu rủi ro.

Cuối buổi, trận vẫn được giữ tại Tân Lập, nhưng ban tổ chức chấp thuận một phụ lục: kiểm tra sàn hai giờ trước, thử bảng ba lần, dùng hai đồng hồ, ghi sự cố trong biên bản và có quyền dừng nếu điều kiện thay đổi. Không phải tất cả điều Chi muốn, nhưng nhiều hơn tờ giấy ban đầu.

Mạnh gọi Chi ra hành lang.

“Em nghĩ anh đã sai.”

“Có.”

“Anh không định tự bào chữa à?”

“Anh ký vì muốn giữ giải. Nhưng anh đã dùng mục tiêu đó để không đọc hết rủi ro. Em nói đúng.”

Chi bất ngờ trước sự thẳng thắn. Mạnh đưa cô bản giấy, gạch dòng “có giám sát”.

“Từ giờ, anh muốn đội được biết giám sát là ai, làm gì, báo cho ai.”

“Anh có sợ mất chức không?”

“Có. Nhưng mất chức không đau bằng nhìn Trâm ngã rồi nhớ mình từng ký.”

Trong phòng thay đồ, Vy bảo mọi người không được nói “sàn ổn” nữa. Họ nói “sàn đã kiểm tra lúc 7 giờ 10, điều kiện khô, đường nối có băng”. Nếu trời mưa, câu phải đổi.

Vi viết những câu ấy lên băng dính. Trâm dán quanh tủ bóng. Không ai cười vì chúng nghe quá kỹ. Những người từng bị bảo phải tập trung vào phần của mình bây giờ đang học cách để phần của người khác không biến mất.

Đêm, Chi gửi phụ lục cho Khoa. Khoa trả lời: “Tôi sẽ ký cùng. Đội khách cũng cần được bảo vệ.”

Chi cất điện thoại. Cô không thấy nhẹ nhõm. Trận bán kết vẫn chưa có kết quả chính thức. Nhưng lần đầu, tờ giấy xác nhận không còn là một cánh cửa khép. Nó trở thành danh sách những câu hỏi sẽ được hỏi trước khi tiếng còi vang lên.

Đêm đó, Mạnh không về ngay. Ông ngồi trong phòng huấn luyện viên, mở lại biểu mẫu an toàn đã ký. Chữ ký của ông nằm ở cuối trang, đậm và hơi xiên. Bên trên là dòng “đủ điều kiện tổ chức với giám sát”. Ông nhớ lúc ký: ban tổ chức đưa giấy, đội đang chờ xe, Vi gọi hỏi giờ làm, Trâm tìm băng cổ chân. Ông đã đọc qua, hiểu đại ý, rồi ký vì nghĩ phần kiểm tra nền thuộc về người quản lý sân.

Diệp bước vào mang theo hai cốc trà.

“Tôi đoán ông chưa đi.”

“Tôi đang đọc chữ ký của mình.”

“Nó vẫn là chữ ký ấy.”

“Tôi biết.”

Diệp đặt cốc xuống. “Tôi cũng ký biên bản sân. Không phải mình ông.”

“Tôi là người ký thay đội. Tôi đã có thể hỏi.”

“Tôi cũng đã có thể từ chối đưa sân vào giải.”

Hai người ngồi đối diện, không ai cố làm nhẹ trách nhiệm của mình bằng cách chia nó thành những mảnh đủ nhỏ. Mạnh lật sang trang sau. Ở đó có một ô về nguồn điện và đồng hồ. Ô đã được đánh dấu “kiểm tra”.

“Ai kiểm tra?” ông hỏi.

“Nhân viên trực ca.”

“Có tên không?”

“Không.”

Mạnh nhắm mắt. “Vậy chúng ta đã dùng một từ không có người đứng sau.”

Chi đứng ngoài cửa, nghe thấy nhưng không bước vào ngay. Diệp nhìn cô, ra hiệu vào. Chi đặt bản phụ lục lên bàn.

“Cháu muốn thêm danh sách người kiểm tra,” cô nói. “Không phải để tìm người phạt. Để khi có sai lệch, biết gọi ai.”

Mạnh đưa tay nhận. “Thêm cả người ký của đội.”

“Chú chắc chứ?”

“Chắc.”

“Nếu họ hỏi vì sao trước đây chú đã ký?”

“Thì trả lời vì trước đây chú đã không hỏi đủ.”

Diệp nhìn Mạnh. “Ông đang tự đẩy mình vào khó.”

“Khó hơn là để một cầu thủ khác ngã rồi mới nói sân có vấn đề.”

Sáng hôm sau, Chi cùng Mạnh và Diệp tới văn phòng ban tổ chức. Căn phòng có ba chiếc bàn, một máy in và những chồng hồ sơ theo mùa giải. Bà Bích đọc phụ lục, gạch chân các mục về người chịu trách nhiệm. Bà không từ chối, nhưng hỏi nguồn kinh phí để sửa sân.

“Nếu không có tiền thay sàn thì các vị muốn chúng tôi làm gì?” bà hỏi.

“Công khai khu vực hạn chế,” Diệp đáp. “Đổi lịch tập, bố trí người theo dõi, cho đội quyền yêu cầu dừng.”

“Đội nào cũng yêu cầu dừng thì giải kéo dài.”

“Đội nào yêu cầu vô lý có thể được ghi nhận và xem xét. Nhưng không thể bắt đội có lý do im lặng để giữ lịch.”

Mạnh thêm: “Nếu lịch quan trọng hơn an toàn, hãy ghi rõ đó là lựa chọn của ban tổ chức, không phải điều kiện tự nhiên.”

Bà Bích nhìn họ một lúc. “Các anh chị đang yêu cầu thay đổi cả cách điều hành.”

Chi nói: “Không. Chúng tôi đang yêu cầu điều hành những gì đã có.”

Ban tổ chức đồng ý thử phụ lục ở bán kết. Họ bổ sung số điện thoại trực của quản lý sân, tên kỹ thuật viên bảng và quy trình khi có chênh lệch. Không phải mọi dòng đều được viết đẹp. Một vài câu còn dài và chồng lên nhau. Nhưng ít nhất, không còn mục nào chỉ ghi “đã kiểm tra” mà không có ai để hỏi.

Trên đường về, Mạnh hỏi Chi: “Cô có thấy mình đang làm quá không?”

“Có.”

Ông bật cười. “Cô trả lời nhanh vậy?”

“Vì người làm điều gì đó mới thường xuyên tự hỏi thế.”

“Nếu tôi bảo cô dừng?”

“Cháu sẽ hỏi lý do.”

“Nếu lý do là đội cần tập?”

“Cháu sẽ tập buổi tối.”

“Nếu lý do là người khác khó chịu?”

“Cháu sẽ ghi họ khó chịu vào phần phản hồi.”

Mạnh nhìn qua cửa kính xe. “Cô giống một người không có nút tắt.”

“Cháu đang học nút tạm dừng.”

Buổi chiều, Hạnh thử làm người bấm giờ trước toàn đội. Cô bắt đầu sai ở những chỗ nhỏ: quên đọc to mốc khi bóng chết, ghi nhầm thời gian thay người, nhìn bảng thay vì nghe trọng tài. Mỗi lỗi được khoanh lại. Không ai cười, nhưng Trâm vẫn hỏi liệu có thể nghỉ ăn bánh không.

“Sau mười phút,” Hạnh nói.

“Chị vừa nói thời gian quan trọng.”

“Đúng. Mười phút cũng quan trọng.”

Luân đưa cho Hạnh một tờ hướng dẫn chỉ có sáu dòng. Cô dán nó cạnh bàn. Chi không chỉnh câu chữ. Cô chỉ nhắc Hạnh rằng hướng dẫn phải đọc được khi tay đang run.

Tối, Chi gửi bản phụ lục cho Khoa của Hồng Hà. Khoa trả lời sau một giờ: “Đội tôi đồng ý, nhưng đề nghị hai đội trưởng được đọc trước giờ đấu.”

Chi chuyển lời. Mạnh nhắn lại: “Đồng ý.”

Ở cuối ngày, Mạnh ký vào bản mới lần nữa. Lần này ông không ký vội. Ông đọc từng mục, hỏi tên từng người rồi mới đặt bút.

Chi cất điện thoại. Trận bán kết vẫn chưa có kết quả chính thức. Nhưng lần đầu, tờ giấy xác nhận không còn là một cánh cửa khép. Nó trở thành danh sách những câu hỏi sẽ được hỏi trước khi tiếng còi vang lên.

Và nếu ai đó sau này hỏi ai đã để sự cố xảy ra, họ sẽ không chỉ có một cái tên để đẩy tới. Họ sẽ có một hệ thống phải trả lời.

Đã sao chép liên kết chương