Bên Kia Vạch Sáu Mét
10 phút đọc

Chương 2

Chương 2

Ngô Diệp mang một cuộn băng giấy màu vàng đến nhà thi đấu trước cả đội. Cô không dùng nó để trang trí. Cô dán thành những dấu nhỏ dọc đường nối sàn, mỗi dấu cách nhau đúng một mét, rồi đứng xa nhìn xem đoạn nào làm ánh đèn vỡ thành một đường gãy.

“Chị đang đánh dấu chỗ hỏng à?” Luân hỏi.

“Đánh dấu chỗ phải nhìn.”

“Khác gì nhau?”

“Chỗ hỏng là kết luận. Chỗ phải nhìn là trách nhiệm.”

Diệp cúi xuống, đặt một thước nhựa lên mối nối gần khu sáu mét. Mép gỗ nhô lên khoảng ba milimet. Con số nhỏ đến mức một người đứng trên khán đài không thấy, nhưng đủ để mũi giày vấp khi cầu thủ đang xoay người.

Chi đi cùng cô. “Sàn này được kiểm tra lần cuối khi nào?”

“Hai tháng trước.”

“Biên bản ghi gì?”

“Độ phẳng trong giới hạn.”

“Có đo đúng đường này không?”

Diệp không trả lời. Cô mở hồ sơ, chỉ vào sơ đồ. Điểm đo gần nhất cách đường nối một mét rưỡi. Người kiểm tra không đi theo các hướng di chuyển của bóng ném. Họ đo theo lưới vuông tiêu chuẩn.

“Lưới vuông không biết cầu thủ xoay ở đâu,” Diệp nói.

Đội đến lúc 7 giờ. Vi mang theo hai túi bánh nhỏ từ lò, đặt một túi lên bàn thư ký. Trâm đến sau cùng, đi chậm vì đôi giày mới cứng. Vy kéo cô vào khởi động, còn Mạnh đứng cạnh Diệp nhìn các dấu vàng.

“Nếu thay tấm gỗ này, mất bao lâu?” Mạnh hỏi.

“Thay đúng một tấm, bốn tiếng. Nhưng phải để keo khô, đánh lại lớp phủ, kiểm tra trượt. Không thể chơi ngay.”

“Bán kết ngày mai.”

“Tôi biết.”

Mạnh nhìn lịch thi đấu dán trên tường. “Đổi sân?”

“Sân dự phòng nhỏ hơn và không có khán đài. Liên đoàn chưa phê duyệt.”

“Đóng nhà thi đấu?”

Diệp nhìn ông. “Tôi có thể đề nghị. Nhưng nếu đóng, trận bị dời hoặc Tia Chớp mất quyền chủ nhà.”

Mạnh bước vào sân, dùng mũi giày chạm nhẹ mối nối. “Nếu không đóng, có người ngã.”

“Nếu đóng, có người mất cả mùa.”

Chi nghe hai câu ấy, nhận ra không có đáp án nào vô tội. Cô lấy điện thoại, chụp đường nối theo góc thấp, đặt cạnh thước. Diệp hỏi có được chụp không.

“Tôi đang lập hồ sơ an toàn.”

“Đừng gửi ra ngoài trước khi tôi xác nhận.”

“Tôi sẽ gửi cho nhóm đội và ban tổ chức, không đăng công khai.”

Diệp gật. “Ghi cả chỗ chưa đo.”

Mạnh gọi cả đội tập trung. Ông không nói “sàn an toàn” cũng không nói “sàn nguy hiểm”. Ông chỉ chỉ cho họ đường nối, yêu cầu mỗi người đi qua ba lần bằng giày thi đấu, rồi đổi hướng ở tốc độ thấp.

Vi là người đầu tiên phát hiện mối nối không chỉ nhô mà còn trơn hơn khi ẩm. Cô dùng lòng bàn chân dừng lại, kéo nhẹ mũi giày.

“Đoạn này trượt.”

Tùng không có trong đội; Chi sửa lời theo cách của mình. “Ghi điều kiện: sau khi lau sàn, bề mặt chưa khô đều.”

Trâm thử xoay. Cô dừng cách vạch sáu mét nửa bước, không đâm vào đường nối.

“Nếu thi đấu thật, em không được chạy chậm thế này,” Mạnh nói.

Vy quay sang. “Vậy cho em biết mặt sân sẽ thế nào trước khi bảo em chạy nhanh.”

Mạnh nhìn Vy, rồi gật. “Đúng.”

Diệp gọi nhân viên lau sàn, yêu cầu ghi thời gian lau, dung dịch và thời gian khô. Nhân viên bảo trước đây chỉ cần lau cho bóng không nảy sai. Diệp nói từ nay phải ghi cả độ trượt ở khu vực vận động.

Buổi tập bắt đầu bằng bài không bóng. Các cầu thủ chạy, dừng, đổi hướng, để một người đứng ngoài ghi vị trí bàn chân. Trâm bị nhắc ba lần vì nhìn bóng mà quên vạch. Vi chỉ cho cô cách cảm nhận khoảng cách qua tiếng giày của đồng đội.

“Khi em không nhìn được, nghe tiếng chân chị,” Vi nói. “Nếu chị dừng, em còn nửa nhịp.”

Trâm hỏi: “Còn nếu chị trượt?”

“Thì cả đội dừng.”

Mạnh nghe thấy. Ông không cắt lời.

Đến bài đối kháng, một cầu thủ dự bị đổi hướng sát đường nối. Giày cô trượt, đầu gối khuỵu xuống. Không ngã hẳn, nhưng bóng văng. Mạnh thổi còi, Diệp chạy tới. Cô hỏi đau ở đâu, không hỏi có thể đứng lên không. Cầu thủ nói cổ chân không sao, chỉ hoảng.

Diệp mở sổ sự cố. “Tên, giờ, vị trí, hướng chuyển động, tình trạng bề mặt.”

Mạnh hỏi có cần ghi một lần trượt nhỏ không.

Chi đáp: “Nếu không ghi, ngày mai mọi người sẽ tưởng chưa ai trượt.”

Đội y tế kiểm tra, cho cầu thủ nghỉ. Không ai bị thương nặng. Chính điều đó làm ban tổ chức có thể dễ dàng nói vấn đề không đáng kể. Diệp chụp bề mặt ngay sau khi trượt, đặt thẻ đo ma sát bên cạnh.

“Tôi sẽ gửi báo cáo trong ngày,” cô nói.

Mạnh hỏi: “Nếu họ không đồng ý dời?”

“Tôi sẽ đề nghị chơi có điều kiện, nhưng điều kiện phải được ký.”

Chi nhìn cô. “Chị có quyền dừng trận nếu điều kiện không còn không?”

Diệp đáp: “Nếu có nguy cơ rõ, tôi có quyền yêu cầu trọng tài dừng. Nhưng quyết định thi đấu hay không thuộc ban tổ chức và đội.”

“Vậy trách nhiệm chia ra thế nào?”

“Không ai được đẩy hết sang người lau sàn.”

Buổi chiều, ban tổ chức trả lời rằng sàn đạt tiêu chuẩn tạm thời, đề nghị đội tự khởi động kỹ. Mạnh đọc tin, không nói. Vy hỏi có phải họ vẫn thi đấu không.

“Chúng ta sẽ họp đội,” ông nói.

Chi được mời vào nhưng không ngồi ghế huấn luyện. Cô trình bày ảnh, số đo và điều kiện. Không ai nói mình chắc chắn bị thương. Trâm hỏi nếu cô sợ quá thì có nên ngồi ngoài. Mạnh hỏi cô muốn gì.

“Em muốn được chơi trên sân mà ai cũng biết có chỗ nào cần tránh,” Trâm nói. “Không phải sân được gọi an toàn vì chưa có người ngã nặng.”

Vy đề nghị thêm hai người quan sát đường nối trong trận, một bên mỗi đội. Mạnh đồng ý. Chi ghi vào kế hoạch.

Vi vừa buộc dây giày vừa nói: “Nếu trận bị dời, em mất ca làm đã xin đổi. Nhưng nếu có người chấn thương, em mất nhiều hơn.”

Không ai bảo cô phải hy sinh. Họ tính lại lịch, xin lò bánh đổi ca và lập danh sách dự phòng. Bóng ném trên sân cần tốc độ, nhưng để có thể chạy, một đội phải lo rất nhiều thứ chậm hơn.

Trước khi ra về, Diệp dán một tờ giấy bên cạnh đường nối: “Đã đánh dấu — chưa sửa hoàn toàn — quan sát khi thi đấu.” Câu giấy khiến nhà thi đấu trông không đẹp hơn. Nó khiến nơi này trung thực hơn.

Chi đứng một mình ở vạch sáu mét. Cô đặt mũi giày phía ngoài, nhìn vào khung thành. Bảy năm trước, cô đã tiếp đất ở nơi gần đó mà không ai được chuẩn bị để biết mặt sân đang nói gì.

Ngày mai, cô sẽ ngồi sau bàn. Nhưng từ hôm nay, đường nối sàn đã có tên trong hồ sơ.

Tên của đường nối là “mối nối A-3”, theo cách Diệp đánh dấu trên bản sơ đồ. Bà không gọi nó là vết nứt vì nền chưa nứt hẳn, cũng không gọi là chỗ hỏng vì từ ấy sẽ khiến ban tổ chức phải giải thích nhiều hơn. Chi thấy cái tên kỹ thuật vừa tiện vừa đáng ngờ. Một đường nguy hiểm khi có mã số sẽ dễ được đưa vào danh sách, nhưng cũng dễ bị biến thành một ô đã đánh dấu xong.

Buổi sáng, Diệp gọi từng người trong đội đi thử sân. Không được chạy hết tốc lực. Mỗi người phải đi qua mối nối bằng ba kiểu giày: giày thi đấu, giày tập và giày đế mềm. Trâm đi trước, bước hụt một nhịp ở góc phải rồi dừng.

“Cảm giác thế nào?” Diệp hỏi.

“Không trơn. Nhưng chân bị kéo lại.”

“Kéo bằng cách nào?”

Trâm thử lần nữa. “Như có một mép rất nhỏ.”

Diệp đánh dấu vàng.

Vi đi qua sau đó. Cô vừa thay ca ở lò bánh, mùi bột còn dính trên tay. “Em không thấy gì.”

“Chạy thử.”

Vi chạy. Đến mối nối, cô tự động rút ngắn bước. Cô không ngã, nhưng vai nghiêng đi.

“Em cũng thấy,” Vi nói.

“Chỉ là em quen sửa bước nhanh,” Diệp đáp.

Chi ghi vào bảng. “Không thấy không đồng nghĩa không có.”

Mạnh đứng gần cửa, nghe câu đó. Ông không phản đối, chỉ đi vào sân, tự bước qua đường nối bằng đôi giày cũ. Ông có dáng đi của người đã quen nền nhà thi đấu: trọng lượng dồn đều, bàn chân không nhấc cao. Đến lượt thứ ba, ông dừng.

“Nếu người chạy nhanh mà không biết chỗ này thì nguy hiểm,” ông nói.

Diệp đưa ông cây bút. “Ghi đi.”

Mạnh ký vào mục “cần giám sát”, rồi hỏi: “Ban tổ chức có thể sửa trước bán kết không?”

“Có thể mài và dán, không thể thay ván.”

“Vậy ghi rõ.”

“Ghi rõ rồi họ sẽ hỏi vì sao vẫn dùng sân.”

“Họ sẽ hỏi dù mình không ghi. Chỉ khác là lúc ấy mình không có câu trả lời.”

Chi nhận thấy Mạnh bắt đầu nói khác. Không còn câu “chắc không sao” dùng để đẩy việc sang ngày mai. Ông bắt đầu hỏi ai chịu trách nhiệm, biện pháp nào tạm thời, dấu hiệu nào phải dừng.

Đội thử một bài tấn công gần khu vực sáu mét. Trâm phải nhận bóng, xoay người và nhảy ném. Lần đầu, cô bước qua vạch. Lần thứ hai, cô dừng lại quá sớm khiến bóng rơi. Lần thứ ba, cô bị hậu vệ giả lập chạm vào vai, phản xạ lùi về phía mối nối.

“Dừng,” Chi nói.

Trâm cau mày. “Em không ngã.”

“Chưa ngã.”

Mạnh giơ tay cho mọi người đứng yên. Diệp lấy thước đo, kiểm tra khoảng cách từ gót giày Trâm tới vết nối. Chỉ vài phân, nhưng nếu đổi tốc độ, vài phân ấy có thể thành cả bàn chân.

“Tập lại từ điểm khác,” Mạnh nói.

“Nhưng trận thật đâu có ai cho em chọn nền.”

“Trận thật cũng không được phép buộc em bước vào chỗ nguy hiểm. Nếu bài chỉ chạy được ở một vị trí, bài đó chưa đủ tốt.”

Họ đổi hướng tấn công. Ngân kéo người phòng thủ sang trái. Vi chạy cánh phải. Trâm không cần lùi về đường nối. Cô nhận bóng ở vùng giữa, nhả ra cho Ngân. Pha tấn công không ghi điểm, nhưng không ai phải đánh đổi mắt cá chân để chứng minh bài hiệu quả.

Sau buổi tập, Chi và Diệp ở lại làm hồ sơ. Diệp mở máy tính, kéo bản kiểm tra sân cũ. Ở mục nền, người phụ trách trước đã ghi “đạt”.

“Cô muốn sửa thành gì?” Chi hỏi.

“Đạt có điều kiện.”

“Điều kiện nào?”

Diệp liệt kê: phải dán cảnh báo, có người kiểm tra sau mỗi hiệp, không dùng mối nối A-3 làm điểm tập trung, có quyền dừng trận nếu phát hiện gờ mới. Chi hỏi thêm mục “ai được quyền yêu cầu kiểm tra”.

“Vận động viên,” cô nói.

Diệp nhìn cô. “Cô sợ mình làm mọi thứ rườm rà.”

“Cháu sợ người bị đau phải xin phép mới được nói.”

Diệp thêm dòng đó. Bà ấn lưu, rồi in ra hai bản.

Một bản đưa cho Mạnh. Một bản gửi ban tổ chức.

Chi cầm bản còn lại. “Nếu họ không trả lời?”

“Ngày mai cô ngồi sau bàn. Ghi tiếp.”

“Chỉ ghi thì có thay đổi được gì không?”

Diệp nhìn vết nối trên sàn. “Một nét bút không sửa được nền. Nhưng mười nét bút ở mười trận có thể làm người ta không gọi một cái nền như thế là bình thường nữa.”

Khi đội về, Trâm quay lại tìm chiếc băng vàng. Cô xin Diệp một đoạn nhỏ để dán vào sổ tập.

“Để làm gì?”

“Để nhớ mình không cần chờ bị thương mới học cách nhìn sàn.”

Chi nhìn Trâm cắt băng, dán ngay bên cạnh lịch thi đấu. Trong sổ còn những trang ghi bài tập, số áo, tên đối thủ. Một mảnh băng không làm cô chạy tốt hơn. Nhưng nó biến một thứ vô danh thành một dấu hiệu mà cô có thể chỉ vào và nói: ở đây cần cẩn thận.

Bên ngoài, xe chở dụng cụ nổ máy. Mạnh gọi cả đội lần cuối, yêu cầu mọi người không tự tập thêm. Ngày mai họ sẽ thi đấu trên cùng một sân, nhưng không còn bước vào nó như bước vào một căn phòng vô chủ.

Đã sao chép liên kết chương