Bên Kia Vạch Sáu Mét
9 phút đọc

Chương 5

Chương 5

Vũ Khánh Vy không ăn mừng trong phòng thay đồ. Cô ngồi trên băng ghế, tháo băng cổ tay và nhìn những hạt bụi gỗ bám trên tất. Trận bán kết đã kết thúc, nhưng tay cô vẫn giữ tư thế đẩy quả bóng cuối ra khỏi góc thấp.

“Chị không vui à?” Trâm hỏi.

“Vui.”

“Không giống.”

Vy nhìn cô. “Em muốn chị nhảy à?”

Trâm cười, nhưng nụ cười tắt khi Chi bước vào. Cựu thủ môn đứng ngoài cửa, tay cầm tập biên bản, không cầm bóng như những năm trước.

“Ban tổ chức sẽ họp sáng mai,” Chi nói. “Kết quả tạm thời là 24-23. Họ cần kiểm tra log.”

Vi đặt chai nước xuống. “Kiểm tra bao lâu?”

“Chưa biết.”

“Trận chung kết có bị dời không?”

“Chưa biết.”

Vy cười nhạt. “Chị học được câu này ở bàn thư ký à?”

Chi nhìn cô. “Tôi học từ cách thời gian đứng yên.”

“Không. Chị học cách đứng ngoài rồi nói mọi thứ cần được kiểm tra.”

Mạnh bước vào, nhưng Vy giơ tay ngăn ông. Cô muốn nói với Chi trước.

“Chị đã rời đội bảy năm,” Vy nói. “Chị không thể quay lại bằng một tập biên bản rồi bảo chúng tôi chờ.”

“Tôi không bảo đội chờ. Tôi bảo kết quả cần được ghi đúng.”

“Chị có biết lúc chị ngồi bàn, tôi nhìn thấy gì không? Tôi thấy người từng đứng trong khung thành giờ nhìn đội từ sau một chiếc đồng hồ.”

Chi siết tập giấy. “Tôi từng đứng trong khung thành. Tôi biết đội thắng thế nào.”

“Chị biết đội mất gì khi chị đi.”

Không ai nói. Vi nhìn xuống giày. Trâm không hiểu hết nhưng cảm thấy không nên động vào bóng.

Chi đặt biên bản lên bàn. “Tôi đi vì đầu gối không cho tôi tiếp tục.”

“Không chỉ vì đầu gối.”

“Đúng.”

Vy chờ.

“Tôi đi vì mỗi lần nhìn đường nối sàn, tôi nghĩ người khác sẽ ngã. Tôi đi vì nếu ở lại, tôi phải thừa nhận tôi không còn là người cứu bóng. Tôi đi vì tôi sợ mọi người nhớ tôi như một cái chân bị thương.”

Vy không dịu xuống. “Chị có nghĩ người ở lại không sợ à?”

“Có.”

“Tôi sợ mỗi lần lao ra. Nhưng tôi vẫn ở đây. Không phải để chứng minh mạnh hơn chị. Vì đội cần một thủ môn.”

Chi nhìn chiếc áo đỏ của Vy. “Tôi biết.”

“Chị không biết. Nếu biết, chị đã không nhìn tôi như người thay thế mỗi khi chỉnh bài.”

Mạnh lên tiếng. “Đủ rồi.”

Vy quay sang ông. “Không đủ. Từ ngày chị ấy về bàn, mọi người nói Chi hiểu luật, Chi biết đường nối, Chi ghi tốt. Còn tôi chỉ là người đứng trong khung thành cũ của chị ấy.”

Chi muốn phản bác, nhưng không có câu nào đúng. Cô đã vô thức so sánh những cú lao của Vy với cách mình từng bắt bóng. Đó là một dạng thiên vị không có trên biên bản.

“Vy,” Chi nói, “tôi không có quyền sửa em thành tôi.”

“Vậy đừng làm.”

“Tôi sẽ không.”

Vy cất băng cổ tay. “Ngày mai tập thủ môn với tôi.”

Chi tưởng mình nghe nhầm. “Tôi không còn thi đấu.”

“Tập không có nghĩa quay lại.”

Sáng hôm sau, Chi đứng trong khung thành. Cô không mặc áo thủ môn, chỉ mặc áo tập cũ. Vy ném những quả bóng không quá mạnh, bắt Chi di chuyển theo góc. Đầu gối trái của Chi cứng sau hai lần đổi hướng. Cô không giấu.

“Đừng né,” Vy nói.

“Tôi không né.”

“Chị đang bước nhỏ để khỏi phải tin chân mình.”

Chi nhìn đường vạch sáu mét. “Em nói như huấn luyện viên.”

“Em nói như người đã đứng sau chị.”

Vy ném. Chi đẩy bóng bằng hai tay, chậm hơn trước nhưng đúng hướng. Bóng lăn ra biên.

“Lại,” Vy nói.

Sau hai mươi phút, Chi thở gấp. Trâm đứng ngoài nhìn. Cô hỏi có phải thủ môn luôn phải bước qua vạch không.

Vy trả lời: “Không. Chúng ta bảo vệ khu vực của mình, nhưng đôi khi phải lao ra ngoài để cắt bóng. Quan trọng là biết lúc nào quay về.”

Chi nghe câu ấy như dành cho mình.

Ở bàn thư ký, Luân và Diệp phân tích log. Bảng điện tử nhận lệnh dừng ở 00:06 nhưng nguồn điện dao động trong khoảng 0,8 giây. Đồng hồ tay của Chi đã bắt đầu hơi sớm ở hiệp hai. Đồng hồ cơ chậm đều. Không nguồn nào đủ để chỉ ra sáu giây bị mất hay chỉ bị hiển thị sai.

“Em có thể dựng lại không?” Chi hỏi.

Luân nói: “Có thể dựng các khả năng, không thể chọn một nếu thiếu tín hiệu từ bảng nguồn.”

“Vậy gửi cả.”

Diệp nhìn cô. “Ban tổ chức muốn một kết luận ngắn.”

“Họ có thể nhận một kết luận ngắn rằng chưa thể xác định.”

Buổi họp của đội diễn ra chiều đó. Mạnh đọc thông báo: trận chung kết tạm hoãn; Tia Chớp được giữ kết quả bán kết cho đến khi có quyết định. Nếu ban tổ chức xác nhận 24-23, đội vào chung kết. Nếu không, trận sẽ đá lại ở một sân khác.

Vi hỏi nếu đá lại có tính ca làm không. Mạnh nói sẽ xin hỗ trợ. Vi nói hỗ trợ chưa chắc đến trước tiền thuê nhà.

Trâm hỏi nếu thua đá lại thì sao. Không ai nói “thì cố lên”. Vy nói: “Thì chúng ta biết mình thua trong một trận có thời gian rõ.”

Mạnh nhìn cô, rồi nhìn Chi. “Tôi muốn đội chuẩn bị cả hai khả năng.”

Chi đưa lên bảng ba dòng: giữ kết quả, đá lại, hoặc trận bị hủy vì không đủ dữ liệu. Không dòng nào có dấu sao.

“Đội có thể không thích tôi,” cô nói, “nhưng tôi không thể ký rằng tôi biết điều chưa biết.”

Vi hỏi: “Nếu chữ ký của chị làm đội mất chung kết?”

Chi trả lời: “Thì đó là trách nhiệm của chữ ký, không phải lỗi của người đặt câu hỏi.”

Vy nhìn Chi một lúc, rồi đứng lên. “Ngày mai đội bỏ phiếu. Không phải để quyết định có thích Chi không. Để quyết định đội muốn được nhớ vì điều gì.”

Đêm ấy, Chi về nhà với chiếc đầu gối đau âm ỉ. Cô mở hộp chứa giày cũ, thấy một vệt bụi gỗ vẫn nằm trong rãnh đế. Cô từng nghĩ mình rời sân để quên nó. Hóa ra bụi chỉ chờ một trận đấu khác để trở lại.

Trong điện thoại, Luân gửi một dòng: “Em chưa tìm thấy sáu giây. Nhưng em tìm thấy lúc chúng ta thôi kiểm tra.”

Chi đọc xong, không trả lời ngay. Cô nhìn đồng hồ trên tường. Kim giây đi qua sáu, không dừng, không xin ai công nhận.

Sau buổi họp, Vy tìm thấy Chi ở phòng vật lý trị liệu. Chi đang dùng dây đàn hồi tập gập đầu gối, mỗi lần kéo đều đếm nhỏ. Một, hai, ba, bốn. Đến sáu, cô dừng lại, thả dây, rồi bắt đầu lại.

“Chị đếm sáu làm gì?” Vy hỏi.

“Không làm gì.”

“Chị vừa dừng ở sáu.”

“Vì chân mỏi.”

Vy ngồi xuống ghế đối diện. “Chị có thể nói chân mỏi mà không biến nó thành một dấu hiệu.”

Chi tháo dây. “Em tới để nói về bảng điện tử hay đầu gối?”

“Cả hai đều là thứ chị nhìn quá lâu.”

Chi không đáp. Vy đặt lên bàn một tập hồ sơ. “Đây là danh sách phân công. Ban tổ chức muốn chị ngồi ở bàn trong trận bán kết. Hạnh làm phụ. Luân lo bảng.”

“Tôi biết.”

“Chị trả lời họ chưa?”

“Chưa.”

“Vì muốn vào sân?”

“Vì nếu tôi ngồi bàn, mọi người sẽ nghĩ tôi được đặt ở đó vì không còn chơi được.”

Vy nhìn thẳng vào cô. “Chị được đặt ở đó vì chị biết trận đấu cần gì.”

“Em nói vậy vì em thương hại?”

“Tôi nói vì tôi từng cần chị nói to hơn mà chị không nói.”

Không khí trong phòng đổi khác. Chi nhớ trận mình bị thương. Sau pha trượt, cô đã ngồi ngoài, nghe đồng đội hỏi trọng tài, nghe Mạnh bảo tập trung vào phần còn lại. Cô đã nghĩ mình chỉ cần chịu đau thêm một chút. Khi xe đưa cô đi khám, mọi người đều bận với trận đấu. Không ai cố ý bỏ cô lại, nhưng sự im lặng có thể bỏ một người lại mà không cần ác ý.

“Tôi không biết mình phải nói gì lúc đó,” Chi nói.

“Chị có thể nói nền trơn. Chị có thể nói cần dừng. Chị có thể nói không biết.”

“Tôi nghĩ nếu nói, mọi người sẽ mất nhịp.”

“Mọi người đã mất chị.”

Chi nhắm mắt. Câu đó không phải lời buộc tội, nhưng đau hơn một lời buộc tội.

Vy đứng lên, đi tới tủ dụng cụ lấy một quả bóng. Cô đặt bóng trước Chi. “Ném cho tôi.”

“Ở đây không có khung thành.”

“Tôi sẽ làm khung thành.”

Vy lùi lại, dang tay. Chi cầm bóng, đầu gối khó chịu nhưng không đau. Cô ném nhẹ. Vy đỡ. Lần thứ hai, Chi giả ném sang phải rồi đẩy bóng sang trái. Vy bắt được bằng một tay.

“Chị vẫn đọc được vai tôi,” Vy nói.

“Vì em nhấc vai phải trước.”

“Tôi cố ý.”

“Vậy em phải làm tốt hơn.”

Vy cười. “Đấy. Chị vẫn là chị khi không đứng trong khung thành.”

Họ tập mười quả. Chi tự dừng ở quả thứ mười một. Cô đặt bóng xuống, không chờ Vy hỏi. Vy gật, như thể việc dừng đúng lúc cũng là một pha cứu bóng.

Tối đó, Chi nhận lời ngồi bàn. Cô nhắn cho Diệp rằng cần bản sơ đồ điện và lịch kiểm tra sân trước trận. Diệp trả lời bằng một ảnh chụp xấp giấy dày, kèm câu: “Cô làm tôi phải dùng thêm ghim.”

Chi chuyển thông tin cho Mạnh. Ông chỉ đáp: “Cảm ơn.”

Cô chờ một câu gì khác, chẳng hạn như lời xác nhận rằng mình vẫn thuộc về đội. Không có. Cô nhận ra mình đã quá quen với việc cần người khác gọi tên vị trí của mình.

Sáng hôm sau, cô tới sân sớm. Hạnh đã ở bàn, thử bấm giờ theo tiếng còi ghi sẵn. Luân ngồi cạnh bảng. Cả hai dừng lại khi thấy Chi.

“Chị ngồi ghế nào?” Hạnh hỏi.

“Ghế sau bàn, không chạm vào đồng hồ của em.”

“Nếu em hỏi?”

“Chị trả lời phần quy trình, không bấm thay.”

Luân chỉ vào một cột trong sổ. “Em muốn ghi cả thời gian bảng phản hồi.”

“Ghi đi.”

Hạnh nhìn Chi. “Chị thật sự không can thiệp?”

“Nếu chị can thiệp, trận đấu sẽ vẫn đúng theo cách của chị. Mục tiêu là trận đúng theo cách mọi người có thể kiểm tra.”

Hạnh gật, nhưng tay vẫn giữ bút chặt.

Vy đi ngang đường biên, nghe câu cuối. Cô không dừng. Chỉ giơ tay ra hiệu một lần, như lời nhắc rằng có những việc không cần nói thêm.

Chi ngồi xuống ghế sau bàn. Vị trí này thấp hơn cô tưởng, tầm nhìn bị che bởi vai người ghi biên bản. Cô không nhìn thấy toàn bộ sân. Cô phải tin vào người đang ở những góc mình không thấy.

Đó là bài tập khó nhất.

Đã sao chép liên kết chương