Bên Kia Vạch Sáu Mét
10 phút đọc

Chương 11

Chương 11

Ba ngày giữa hai trận đấu không giống nghỉ ngơi. Nó giống một đoạn dây được căng lại sau khi vừa đứt một sợi. Người ta vẫn tập, vẫn đi làm, vẫn ăn, nhưng mọi việc có thêm một tiếng động nhỏ nằm phía dưới.

Vi làm ca tối ở lò bánh rồi ngủ trên chuyến xe buýt đầu ngày. Cô dán lịch trận đấu lại lên tủ lạnh, cạnh hóa đơn điện. Trâm tới sân sớm hơn một giờ, tập đặt chân ngoài vạch sáu mét trong khi không có bóng. Ngân bắt cô lặp đi lặp lại động tác quay người cho đến khi Trâm bực.

“Chị muốn em bước qua mới chịu à?” Trâm hỏi.

“Tôi muốn em biết chân mình đang ở đâu khi không nhìn xuống.”

“Nếu em cứ nhìn chân thì không nhìn được bóng.”

“Vậy tập tới lúc cơ thể nhớ.”

Vy không tham gia buổi tập đầu. Đầu gối cô sưng nhẹ sau bán kết. Cô đến, ngồi trên băng ghế, chỉ đạo hàng thủ bằng giọng đều. Có lúc cô đứng dậy theo phản xạ, rồi lại ngồi xuống trước khi Mạnh phải nhắc.

“Tôi không cần chị làm hình mẫu chịu đau,” Mạnh nói.

“Tôi chỉ đứng lên.”

“Đứng lên cũng là một lựa chọn.”

Vy nhìn ông. “Ông đang học nói chuyện như Chi.”

“Tôi học từ việc bị Chi hỏi quá nhiều.”

Chi nghe thấy, nhưng không chen vào. Cô ngồi ở bàn ngoài sân, kiểm tra bộ phụ lục mới. Ban tổ chức đã thêm một dòng: khi các nguồn thời gian sai lệch, người bấm giờ chính đọc mốc cuối cùng đã xác nhận; trọng tài quyết định dừng hay tiếp tục tùy nguy cơ, không chờ bảng điện tử tự sửa.

Hạnh tới gặp cô sau buổi tập. Cô mang theo một chiếc đồng hồ bấm tay mới.

“Tôi đã thử với đồng hồ cơ ở nhà,” Hạnh nói. “Hai cái cùng chạy thì lệch ba phần mười giây sau một giờ.”

“Đó là mức có thể chấp nhận nếu quy tắc quy định cách xử lý.”

“Tôi sợ mình sẽ nói sai.”

“Chị sẽ nói sai ở đâu đó.”

Hạnh nhíu mày.

“Ai cũng vậy,” Chi nói tiếp. “Mục tiêu không phải là không sai. Mục tiêu là để người khác phát hiện được sai ở đâu và sửa trước khi nó thành kết quả.”

Hạnh ngồi xuống. “Nếu bảng hiển thị sai ngay giữa một pha phản công?”

“Chị không thể vừa chạy vừa sửa bảng. Chị bám đồng hồ chính, báo ở lần bóng chết.”

“Nếu một đội phản đối?”

“Mời họ đọc mốc đã ghi.”

“Nếu họ vẫn không chấp nhận?”

“Ghi phản đối. Không tranh cãi thay trọng tài.”

Hạnh nhắc lại từng câu, như học một bài diễn văn không được phép diễn.

Luân thì có cách đối phó khác. Cậu tháo bộ điều khiển bảng ra, đánh dấu từng dây bằng màu. Cậu lập một bảng kiểm tra gồm tám bước: bật nguồn, chạy thử 30 phút, dừng bằng nút, khởi động lại, kiểm tra hiển thị sáu giây, kiểm tra chuông, kiểm tra nguồn dự phòng, ghi người xác nhận. Diệp nhìn danh sách rồi nói nếu làm đủ mỗi trận sẽ mất hai mươi phút.

“Vậy đưa hai mươi phút vào lịch,” Luân đáp.

“Ban tổ chức sẽ bảo không có thời gian.”

“Chúng ta vừa mất một trận vì không có thời gian.”

Diệp nhìn cậu. “Cậu tiến bộ rồi.”

“Tiến bộ kiểu nào?”

“Biết cãi bằng con số.”

Chi bắt đầu quay lại khung thành trong các bài tập nhẹ, không phải để giành vị trí. Vy cho phép cô ném vài quả, rồi đổi sang việc đứng làm cọc. Hai người không dùng từ “trở lại”.

Ở lần đầu, Chi đứng ngoài vạch sáu mét, cầm bóng. Vy cúi thấp người. Chi nhảy, ném vào góc trái. Vy đỡ được.

“Chị đã nhìn vai em,” Vy nói.

“Chị từng là thủ môn.”

“Vậy nhìn chân đi. Vai chỉ đánh lạc hướng.”

Chi ném lại. Vy đỡ bằng vai.

“Chị không thể làm mọi thứ bằng kinh nghiệm cũ,” Vy nói.

“Em cũng không thể làm mọi thứ bằng phản xạ mới.”

“Thế nên tôi mới bảo chị ném.”

Họ tập tới khi đầu gối Chi nóng lên. Cô tự dừng trước khi đau. Vy không khen, chỉ đưa khăn.

Trong phòng thay đồ, Trâm hỏi vì sao Chi không vào sân chính thức.

“Vì cơ thể chị không chọn thế,” Chi đáp.

“Cơ thể có quyền chọn à?”

“Có. Nó đưa dữ liệu. Mình quyết định có nghe không.”

Trâm ngẫm. “Nếu nghe thì em phải nghỉ nhiều hơn.”

“Có thể.”

“Và nếu nghỉ nhiều, người khác sẽ vào thay.”

“Đúng.”

“Vậy sợ bị thay thế là dữ liệu hay là nỗi sợ?”

Chi nhìn Trâm. “Cả hai có thể cùng đi với nhau. Nhưng đừng để nỗi sợ giả làm dữ liệu.”

Trâm không hiểu hết, nhưng cô ghi câu đó vào cuốn sổ học luật. Mỗi khi bị kẹp, cô sẽ đọc lại.

Hồng Hà cũng tập. Khoa gửi tin nhắn cho Vy xin bản phụ lục điều kiện sân. Vy chuyển cho Chi, Chi chuyển cho Diệp, Diệp gửi bản đã ký. Hai đội có cùng một tài liệu, không ai bị buộc phải đoán ban tổ chức muốn gì.

Khoa nhắn thêm: “Nếu muốn, chúng ta có thể cùng kiểm tra bàn trước trận.”

Vy trả lời: “Được. Nhưng mỗi đội tự chịu trách nhiệm người của mình.”

Khoa: “Tôi đồng ý.”

Họ không trở thành bạn thân. Chỉ trở thành hai đội trưởng không giấu nhau điều kiện để thắng.

Tối trước trận đấu lại, Mạnh gọi toàn đội họp. Ông không đưa ra chiến thuật mới. Ông đặt lên bàn một tờ giấy có hai cột: điều mình muốn và điều mình chấp nhận.

Vi viết: muốn được vào chung kết; chấp nhận nếu Hồng Hà chơi tốt hơn.

Ngân viết: muốn ghi bàn; chấp nhận nếu đường chuyền đúng quan trọng hơn cú ném.

Trâm viết rất lâu. Cuối cùng cô ghi: muốn không bước qua vạch; chấp nhận bị đẩy và gọi người có trách nhiệm.

Vy viết: muốn bảo vệ khung thành; chấp nhận rời sân nếu vai không ổn.

Chi không chơi, nên cô không viết vào cột của vận động viên. Cô ghi: muốn mọi người biết thời gian; chấp nhận mình không phải người nói đầu tiên.

Mạnh đọc tờ giấy, rồi gấp lại. “Đây là kế hoạch tốt nhất chúng ta có. Không phải vì nó hứa thắng, mà vì nó cho chúng ta biết mình làm gì khi không thắng.”

Trước khi về, Vi đưa Chi một chiếc bánh nhỏ.

“Bánh thừa của ca tối,” Vi nói.

“Em tự làm à?”

“Em nướng. Bị cháy một góc.”

Chi cắn thử. “Không tệ.”

“Chị đừng khen như trọng tài.”

“Vậy ngon.”

Vi cười, rồi hỏi: “Chị có nghĩ trận đấu lại sẽ khác không?”

“Chắc chắn khác.”

“Vì mình biết họ?”

“Vì mình biết chính mình hơn một chút.”

Trên đường ra về, mưa rơi dày. Chi quay lại nhà thi đấu lấy quên chiếc ô. Từ cửa, cô thấy Luân vẫn đang chạy thử bảng điện tử. Màn hình đếm từ 30:00 về 00:00, dừng, bật lại. Bên cạnh, đồng hồ cơ cũng chạy. Luân ghi từng kết quả.

Chi không bước vào. Cô đứng nhìn qua lớp kính, đợi tới khi hai con số trở về cùng một điểm.

Ngày mai, họ sẽ chơi lại một trận đã từng kết thúc. Điều không thể chơi lại là cách họ đã im lặng trước lỗi đầu tiên. Lần này, họ sẽ mang cả sự im lặng ấy vào sân, đặt nó lên bàn và gọi tên.

Tối trước trận đấu lại, Vi đứng trong lò bánh nhìn những khay bánh phồng lên dưới hơi nóng. Chủ lò đưa cho cô lịch ca mới, đã gạch bớt một buổi. Không ai nói đó là ủng hộ hay thương hại. Ông chỉ bảo nếu cô đã đăng ký thi đấu thì phải được biết mình có thể nghỉ khi trận thay đổi.

“Em sẽ trả lại giờ làm,” Vi nói.

“Trả bằng cách làm đủ việc ở những ca khác. Đừng trả bằng việc ngủ đứng.”

Vi cất tờ lịch. Cô nhìn bàn tay mình, những vết chai ở ngón trỏ và ngón cái. Người ta thường chụp ảnh vận động viên bằng áo thi đấu, nhưng cô biết bàn tay này cũng mang theo lịch tập, lịch làm và những lần chạy xe dưới mưa.

Ở Tân Lập, Trâm tập cùng nhóm trẻ. Chi đặt hai vạch phụ bằng băng giấy để cô bé học cách nhảy ném. Một em nhỏ cứ giẫm vào vùng sáu mét rồi quay lại cười.

“Con tưởng đường này để chạy qua,” em nói.

“Đường này để biết con đang ở đâu,” Chi đáp.

“Cô biết à?”

“Cô từng không biết.”

Trâm nghe thấy, bước tới sửa tư thế cho em nhỏ. Cô không nói “đừng sợ”. Cô bảo: “Con nhìn người chuyền, nghe tiếng còi, và giữ một chân ở ngoài. Nếu không chắc, dừng lại.”

Chi nhận ra Trâm đã bắt đầu dạy điều mình vừa học. Sự trưởng thành đôi khi không phải việc người ta tự tin hơn, mà là việc họ có thể trao cho người khác một cách kiểm tra.

Hạnh cùng Luân ngồi ở bàn, tập đọc biên bản. Hạnh cố tình nói mốc lớn tiếng hơn cần thiết. Luân ghi. Cả hai thống nhất dùng một ký hiệu cho “đã xác nhận” và một ký hiệu cho “chưa xác nhận”. Họ không dùng dấu chấm hỏi vì dấu đó dễ bị bỏ qua giữa nhiều dòng.

“Dùng chữ gì?” Luân hỏi.

“CX và CX-,” Hạnh đáp.

“Chữ viết tắt có thể gây nhầm.”

“Vậy ghi hai chữ đầy đủ trong mẫu.”

Luân sửa biểu mẫu. Họ làm lại từ đầu. Hạnh phát hiện mình từng coi tốc độ là điều quan trọng nhất. Bây giờ cô hiểu tốc độ chỉ có ích khi người khác theo kịp ý nghĩa của nó.

Mạnh đứng ngoài sân nói chuyện với Vy. Ông hỏi cô đã quyết định thi đấu chưa.

“Tôi sẽ vào hiệp một. Sau đó xem vai và đầu gối.”

“Không cần nói với tôi để được phép.”

“Tôi nói để ông biết cách chuẩn bị người thay.”

“Tốt.”

Vy quay sang Chi, hỏi: “Chị có thấy tôi yếu đi không?”

Chi đáp: “Tôi thấy chị biết dữ liệu của mình.”

“Tôi hỏi thật.”

“Tôi cũng trả lời thật.”

Mạnh đưa cho Vy danh sách ba thủ môn dự bị. Vy đọc, rồi tự chọn ai khởi động trước. Không có cảnh cô bị ép chứng minh bằng cách thi đấu đến đau. Cũng không có cảnh cô được bảo vệ đến mức mất quyền quyết định.

Hồng Hà gửi thông tin họ sẽ dùng đội hình mạnh nhất. Khoa nhắn Vy rằng cô vẫn còn đau ở cổ tay nhưng sẽ chơi. Vy trả lời chúc may mắn, không hỏi vì sao đối phương không thay người.

Trước khi rời sân, Chi mở lại đoạn ghi âm của trận cũ cho cả đội nghe. Không phải để kích động. Tiếng còi cuối, tiếng bóng chạm lưới, tiếng khán giả la. Mọi người im lặng.

“Các em nghe thấy gì?” Chi hỏi.

Vi nói tiếng bóng.

Trâm nói tiếng còi.

Vy nói tiếng người la.

Hạnh nói khoảng trống giữa tiếng còi và tiếng la.

Luân nói tiếng nút bấm.

Mạnh không nói. Ông gấp sổ.

“Ngày mai,” Chi nói, “đừng cố tạo ra một trận không có lỗi. Hãy tạo ra một trận mà lỗi được nhìn thấy.”

Trâm hỏi: “Nếu em mắc lỗi?”

“Báo.”

“Nếu Hạnh mắc lỗi?”

Hạnh trả lời: “Tôi báo.”

“Nếu bảng mắc lỗi?”

Luân nói: “Tôi ghi.”

“Nếu huấn luyện viên mắc lỗi?”

Mạnh giơ tay. “Tôi nhận.”

Cả đội cười, nhưng nụ cười không làm điều đó nhẹ đi. Họ chỉ vừa biến trách nhiệm thành một câu có thể nói thành tiếng.

Chi về nhà muộn, đặt đôi giày cũ ở cửa. Cô không còn sử dụng chúng trong thi đấu, nhưng chưa vứt. Đường đế đã mòn ở chân trái. Cô định lau rồi lại thôi. Một vật chứng không cần phải đẹp để giữ được điều nó từng nói.

Điện thoại rung. Vy gửi: “Ngày mai nếu tôi quay ra tìm chị, đừng gật.”

Chi trả lời: “Nếu em quay ra tìm chị, hãy gọi Hạnh.”

Vy: “Khó chịu thật.”

Chi: “Đúng quy trình.”

Sáng mai, họ sẽ gặp Hồng Hà một lần nữa. Có thể trận đấu lại sẽ mở ra cùng một kiểu phòng thủ, cùng một khán đài, cùng một đường vạch. Nhưng những người bước qua nó đã mang theo quá nhiều câu hỏi để còn ngây thơ như lần đầu.

Đã sao chép liên kết chương