Chương 14
Chương 14
Trận đá lại đã đưa Tia Chớp vào chung kết, nhưng nó cũng để lại một việc chưa xong: Chi không còn được ngồi bàn trong trận quyết định. Ban tổ chức muốn cô hỗ trợ kỹ thuật vì cô biết toàn bộ hồ sơ, còn Hạnh được chỉ định bấm giờ. Hạnh mới làm vài trận cấp tỉnh, nhưng đã xử lý sự cố ở trận đá lại mà không cần Chi chạm vào biên bản.
Hạnh hỏi Chi có nên nhận không.
“Đây là cơ hội của em,” Chi nói.
“Nhưng nếu bảng đứng?”
“Em làm theo quy trình.”
“Nếu em sai?”
“Em báo.”
“Nếu người ta bảo em làm đội chủ nhà mất cúp?”
Chi nhìn cô. “Em không chịu trách nhiệm cho lời người khác nói. Em chịu trách nhiệm cho điều em ghi.”
Hạnh gật, nhưng vẫn cầm bút rất chặt.
Trận đá lại diễn ra trong điều kiện sân đã sửa tạm. Hai đội được kiểm tra chung, bảng chạy tám lần, nguồn độc lập được đặt cạnh bàn. Một người quan sát sàn đứng ở đường nối. Không ai gọi nhà thi đấu hoàn hảo. Họ gọi nó là đủ điều kiện có giám sát.
Tia Chớp chơi từ đầu với sức ép. Hồng Hà dẫn trước, Tia Chớp gỡ. Trâm bước vào khoảng giữa, đôi chân không chạm vạch. Vy chỉ huy hàng thủ. Vi chạy cánh sau một ngày nghỉ, không còn ngáp trên xe.
Phút 20, Hạnh phát hiện bảng hiển thị chậm hơn đồng hồ tay 0,4 giây. Cô không dừng ngay vì bóng đang trong tình huống tấn công. Khi bóng ra biên, cô báo trọng tài, Luân ghi, đồng hồ cơ được kiểm tra. Trận tiếp tục với nguồn thời gian đã xác nhận.
Chi đứng bên ngoài bàn, không sửa câu Hạnh viết. Cô chỉ hỏi: “Em đã ghi người xác nhận chưa?”
Hạnh đáp: “Có.”
“Vậy đủ.”
Khoa của Hồng Hà đọc biên bản ở giờ nghỉ, hỏi vì sao chênh lệch không làm trận dừng lâu hơn. Hạnh chỉ vào phụ lục. “Vì bóng chưa chết. Khi bóng chết, chúng tôi đối chiếu. Dừng giữa một pha chỉ khi có nguy cơ.” Khoa gật, rồi nói đó là câu cô sẽ dùng để dạy người mới.
Trận kết thúc 23-22 cho Tia Chớp. Hạnh đưa biên bản cho hai đội đọc, không để Chi kiểm tra trước. Khoa ký, rồi hỏi vì sao thời gian cuối có chênh lệch. Hạnh chỉ vào phụ lục.
“Bảng hiển thị chậm. Đồng hồ tay và đồng hồ cơ được dùng đối chiếu. Thời gian chính thức theo quy trình là 00:08 ở pha cuối.”
Khoa đọc, gật. “Được.”
Chi thấy Hạnh trưởng thành trong một trận đấu. Không phải vì không sai, mà vì biết giữ lỗi ở chỗ mọi người có thể nhìn.
Tia Chớp chờ lễ trao giải. Trâm được trao danh hiệu cầu thủ tiến bộ, nhưng cô không muốn nhận một mình. Cô gọi Vy, Vi và Diệp lên cùng. Ban tổ chức nói giải thưởng cá nhân chỉ có một tên. Trâm nhận, rồi đưa phần hoa cho ba người.
“Em không thể ghi tên tất cả trên giấy,” cô nói. “Nhưng em không muốn mọi người nghĩ em đi qua vạch đó một mình.”
Mạnh cười, lần đầu trong nhiều ngày không nhìn bảng điểm. Luân kiểm tra dữ liệu cuối, Diệp khóa nguồn, Hạnh cất biên bản.
Chi đi vào sân sau lễ. Khán đài vắng, ánh đèn giảm. Cô đứng trước khung thành, thấy Vy đang tháo lưới kiểm tra dây. Hai người không nói về việc ai chơi tốt hơn.
“Chị xem Hạnh làm thế nào?” Vy hỏi.
“Tốt.”
“Chị có khó chịu không?”
“Có một chút.”
“Vì chị muốn tự làm?”
“Vì tôi nhận ra đội có thể làm mà không cần tôi.”
Vy gật. “Đó là điều chị muốn mà.”
Chi nhìn lên khung thành. “Đúng. Nhưng muốn một đội độc lập không có nghĩa mình không buồn khi họ độc lập.”
Vy tháo chiếc băng đỏ khỏi cổ tay. “Buồn được. Đừng biến nỗi buồn thành lý do quay lại làm thay.”
Chi nhận băng, rồi trả lại. “Em giữ.”
“Tôi tưởng chị muốn một vật kỷ niệm.”
“Tôi có quá nhiều rồi.”
Ở hành lang, Vi đang gọi điện cho lò bánh, xin thêm một ngày nghỉ để đi học thủ tục học bổng. Mạnh ngồi bên cô, đọc tiêu chí. Trâm dọn bóng cùng đội trẻ. Luân ghi âm tiếng bảng điện tử sau khi tắt, đề phòng log bị mất. Diệp viết báo cáo đề nghị thay toàn bộ sàn nhưng ghi rõ nguồn kinh phí chưa có.
Thành công của trận đá lại không phải Tia Chớp vào chung kết bằng một pha thắng đẹp. Nó là việc họ học cách không nhờ Chi sửa biên bản, không nhờ Hạnh giấu chênh lệch, không nhờ Vi giấu mệt và không nhờ Trâm giả vờ không sợ.
Ban tổ chức công bố đối thủ chung kết là Sao Mai Đắk Nia, đội đã thắng trận còn lại bằng một bàn cách biệt. Họ không có mối thù với Tia Chớp, chỉ có một mùa giải dài và một hàng thủ được tổ chức tốt. Khoa gửi lời chúc, rồi xin bản phụ lục điều kiện sân để đội khách chuẩn bị.
Chi không giữ lời chúc lại như một kỷ niệm. Cô chuyển nó cho Diệp cùng câu hỏi: “Trận chung kết có thể công khai toàn bộ phụ lục cho cả hai đội trước khi đến không?”
Diệp trả lời: “Có. Lần này không ai phải đoán mình đang bước vào điều kiện nào.”
Bên kia vạch sáu mét, khung thành vẫn trống. Chi đứng ngoài, nghe tiếng Vy gọi Trâm ở sân trẻ. Cô không bước vào bắt bóng. Cô chỉ nhìn cho đến khi Trâm nhận bóng, nhảy đúng lúc và tiếp đất ở nơi đã chọn.
Sáng hôm sau, Mạnh gửi vào nhóm đội một lịch mới. Không có dòng nào ghi Chi phụ trách bàn. Hạnh được phân chính thức cho trận chung kết. Luân phụ trách hệ thống thời gian cùng kỹ thuật viên của ban tổ chức. Chi được ghi ở mục “hỗ trợ hồ sơ và điều kiện”, một dòng dài hơn nhưng không nằm ở vị trí điều khiển.
Chi đọc lịch ba lần. Cô đã nghĩ mình sẽ thấy nhẹ. Thay vào đó, trong ngực có một khoảng trống nhỏ, giống khi nghe tiếng còi mà không biết mình có được vào sân hay không.
Diệp gọi cô tới nhà thi đấu. Bà dẫn cô đi quanh nền đã sửa tạm, đưa một cây bút đánh dấu cho cô. “Cô muốn tôi dán thêm băng ở góc trái không?”
“Khu đó chỉ dính hơn, chưa nguy hiểm.”
“Vậy ghi vàng, không đỏ.”
Chi cầm bút, đánh dấu một chấm nhỏ. Hành động không quan trọng, nhưng nó nhắc cô rằng vai trò mới không phải một căn phòng để cô ngồi chờ. Cô vẫn có thể nhìn, hỏi, ghi và báo. Chỉ không được tự mình nắm toàn bộ quyết định.
Mạnh tới sau, mang theo danh sách cầu thủ Sao Mai Đắk Nia. Đội khách có hàng thủ cao, thủ môn phản xạ tốt và thói quen đổi người rất nhanh. Họ không liên quan đến sự cố bán kết. Họ chỉ xuất hiện đúng lúc Tia Chớp tưởng mình đã có thể thở.
“Chung kết sẽ khó hơn,” Mạnh nói.
“Vì họ mạnh hơn Hồng Hà?”
“Vì chúng ta không thể dùng câu chuyện sáu giây để thay cho chiến thuật.”
Chi nhìn danh sách. “Đúng.”
“Cô có thấy buồn vì không ngồi bàn không?”
“Có.”
“Tôi hỏi để biết, không phải để sửa.”
Chi bật cười. “Vậy cảm ơn.”
“Cảm ơn vì đã trả lời.”
Hạnh bước vào, cầm hai đồng hồ. Cô hỏi Chi có thể cùng kiểm tra lần cuối không. Chi đồng ý, nhưng bảo Hạnh là người đọc danh sách. Cả hai đi dọc bàn, Hạnh nói từng mục, Chi chỉ hỏi những chỗ thiếu tên.
“Nguồn dự phòng?”
“Đã thử.”
“Người xác nhận nền?”
“Diệp và đại diện hai đội.”
“Nếu chênh lệch?”
“Tôi báo, Luân ghi, trọng tài quyết định.”
“Nếu tôi nhìn chị?”
Hạnh cười. “Tôi tự làm.”
Chi lùi ra sau bàn. Hạnh tiếp tục mà không quay lại.
Ở sân trẻ, Trâm tập với Vy. Cô bé pivot mới lại giẫm vạch. Trâm không quát. Cô chỉ lấy băng dán một đường phụ, giải thích vì sao cần biết chân mình. Chi đứng ngoài, nhận ra bài học đang đi qua mình sang người khác rồi rời đi. Nó không cần cô giữ.
Vi gọi từ hành lang, báo hồ sơ học bổng đã được nhận. Mạnh xem email cùng cô, chỉ cho cô những mục còn thiếu. Vi phải xin chữ ký chủ lò, giấy xác nhận ca làm và bảng điểm. Cô nói mọi thứ nhiều hơn tưởng.
“Không sao,” Mạnh đáp. “Mình làm từng mục.”
“Thầy học được câu này từ Chi à?”
“Tôi học từ việc những việc lớn thường chết ở một ô nhỏ.”
Luân bật bảng điện tử, chỉnh về 30:00. Hạnh bấm đồng hồ. Chi đứng xa. Khi ba nguồn cùng chạy, Hạnh không nhìn Chi. Cô nhìn đồng hồ chính, rồi nhìn trận tập.
Chi lấy điện thoại ghi lại một dòng: “Hạnh không cần mình gật.”
Vy bước ra cạnh cô. “Chị có ghi mọi thứ không?”
“Chỉ những thứ đáng nhớ.”
“Cái này đáng nhớ à?”
“Rất.”
Vy tháo băng đỏ khỏi cổ tay, đặt vào lòng bàn tay Chi. “Giữ hộ tôi đến chung kết.”
“Tại sao?”
“Vì tôi không muốn đeo nó như một lời hứa phải cứu mọi thứ. Trận sau tôi sẽ đeo băng mới.”
Chi nhìn dải vải đỏ cũ. “Em chắc chứ?”
“Chắc. Đồ cũ không có lỗi, nhưng mình không cần bắt nó làm nhiệm vụ mới.”
Chi đưa lại. “Em giữ đi.”
Vy cất vào túi áo. Hai người đứng cạnh nhau nhìn Trâm tập. Không ai nói về chuyện quay lại vị trí cũ. Không ai cần.
Cuối ngày, đội nhận bản phụ lục chung kết. Chi đọc thấy ban tổ chức đã thêm tên người quan sát sàn, thời điểm kiểm tra, nguồn thời gian và người có quyền đề nghị dừng. Không còn một dòng nào chỉ nói “đã đạt”.
Diệp nhắn: “Lần này giấy dài bảy trang.”
Chi: “Có ai đọc hết không?”
Diệp: “Hai đội trưởng đã đọc.”
Chi: “Vậy được.”
Trên sân, Sao Mai Đắk Nia gửi lời xác nhận đã nhận phụ lục. Hạ Lam hỏi tình trạng nền ở Tân Lập, rồi hỏi người bấm giờ. Vy chuyển câu hỏi cho Hạnh. Hạnh tự trả lời, nêu rõ vai trò và nguồn dự phòng.
Chi nhìn tin nhắn đến khi màn hình tắt. Cô không cần chen vào. Một người từng chờ cô nói thay giờ đã có thể tự nói đủ phần của mình.
Nỗi buồn vẫn còn, nhưng nó không còn là dấu hiệu phải quay lại làm thay. Nó chỉ là bằng chứng rằng việc buông quyền kiểm soát thật sự quan trọng với cô.