Chương 9
Chương 9
Ở trận bán kết, bảng điện tử đứng ở 00:06 đúng lúc không ai còn đủ bình tĩnh để gọi đó là một lỗi nhỏ.
Tia Chớp gặp Hồng Hà trong một nhà thi đấu cũ hơn Tân Lập, nền gỗ đã được lau nhưng vẫn giữ mùi ẩm của những trận đấu trước. Khán giả ngồi sát đường biên. Trên tường, một chiếc quạt lớn quay chậm, mỗi vòng phát ra tiếng cọ khô khốc. Hồng Hà có Nguyễn Mai Khoa làm đội trưởng, một hậu vệ thuận tay trái và có thói quen nói với trọng tài bằng giọng lễ phép đến mức rất khó biết cô đang hỏi hay đang phản đối.
Trước giờ bóng lăn, Chi không ngồi bàn thư ký. Cô đứng phía sau khán đài, quan sát hai nguồn đồng hồ được ban tổ chức bố trí. Hạnh được phân bấm giờ chính. Luân phụ trách bảng điện tử. Một nhân viên địa phương ngồi giữa hai người, ghi biên bản bằng bút bi xanh.
“Ba người cho một chiếc đồng hồ,” Vi nói khi đi ngang.
“Không,” Chi đáp. “Ba người cho thời gian của cả trận.”
Vi cười, rồi chạy vào khởi động.
Hồng Hà mở tỷ số. Tia Chớp gỡ bằng một pha đột phá của Ngân. Hai đội không cách nhau quá hai bàn trong suốt hiệp một. Trâm bị Khoa kèm sát, nhưng Khoa không dùng lực quá mức. Mỗi lần Trâm chuẩn bị quay người, Khoa chạm vai, đủ để nhắc rằng mình đang ở đó.
“Bạn cứ chạm hoài,” Trâm nói.
“Tôi là hậu vệ.”
“Bạn có thể đứng yên một chút không?”
“Không. Đứng yên là nhường bạn.”
Trâm bực, nhưng bực theo cách còn có thể chơi tiếp. Cô không giật tay, không đẩy lại. Vi nhìn thấy, chuyền bóng vào đúng lúc Khoa phải quay đầu. Trâm nhận, xoay và ghi điểm. Tia Chớp dẫn 7-6.
Mạnh liên tục thay người ở cánh. Ông không muốn Vi bị bắt bài, cũng không muốn cô kiệt sức vì đã làm ca đêm trước trận. Vi nói mình ổn, nhưng Chi để ý cách cô xoa ngón cái sau mỗi lần chạy về. Cô ghi chú để báo cho Mạnh ở giờ nghỉ.
Hiệp một kết thúc 12-11 cho Tia Chớp. Trong phòng nghỉ, Khoa tình cờ gặp Chi ngoài hành lang.
“Cô là người kiểm tra đồng hồ trận trước?” Khoa hỏi.
“Tôi chỉ hỗ trợ đội.”
“Đội nào cũng nói thế khi có người nhìn vào đồng hồ của họ.”
“Vậy cô cứ nhìn cả ba nguồn.”
Khoa nghiêng đầu. “Nếu ba nguồn không giống nhau?”
“Ghi lại lúc nào bắt đầu lệch. Đừng đợi đến cuối.”
Khoa mỉm cười. “Tôi thích câu trả lời đó.”
Hiệp hai căng hơn. Hồng Hà đổi sang phòng thủ sâu, nhường cú ném xa nhưng khóa mọi đường chuyền vào pivot. Trâm bị đẩy ra khỏi vị trí hai lần, lần thứ hai chân cô trượt gần vạch sáu mét. Trọng tài thổi còi, cho Tia Chớp được ném phạt.
“Em có bước qua không?” Trâm hỏi Chi sau khi về ghế.
“Chị không thấy rõ.”
Trâm ngẩng lên.
“Đó là câu trả lời đúng,” Chi nói. “Người không thấy rõ không nên nói thay trọng tài.”
Trâm nuốt câu định hỏi. Cô quay sang xem lại đoạn video trong điện thoại của Mạnh, nhưng góc quay chỉ thấy vai người. Tia Chớp không ghi bàn ở pha đó.
Phút mười bảy, tỷ số là 19-18 cho Hồng Hà. Hạnh nhìn đồng hồ bấm tay, bảng điện tử và đồng hồ treo tường. Đồng hồ treo tường chậm hơn gần một phút, nhưng nó không nằm trong nguồn chính. Luân kiểm tra bảng, báo không có cảnh báo.
“Đừng nhìn màn hình quá lâu,” Chi nhắc.
“Em đang nhìn đường tín hiệu.”
“Đường tín hiệu cũng có thể làm mình quên trận đấu.”
Luân chuyển mắt về sân. Khoa vừa chặn được Ngân, rồi lập tức lao lên phản công. Vy cản cú ném đầu tiên, nhưng bóng bật ra. Vi giành được, chuyền cho Trâm. Trâm ghi bàn bằng một cú ném thấp. 20-19.
Bốn phút cuối, hai đội đổi bàn liên tục. 21-21. 22-22. Hạ Châu của Hồng Hà được hưởng hai phút vì kéo áo Vi. Tia Chớp tận dụng lợi thế, Ngân ném vào góc gần. 23-22.
Khoa không vội. Cô gom đội lại, nói gì đó rất ngắn. Hồng Hà kéo được hàng chắn ra ngoài, tạo khoảng cho một cú ném bảy mét. Vy chạm tay vào bóng nhưng không đẩy được hết lực. 23-23.
Thời gian trên bảng còn 00:14.
Mạnh xin hội ý. Ông bảo Tia Chớp không cần tìm một cú ném đẹp. “Giữ bóng, đừng để họ có phản công.”
Hạnh nhắc lại thời gian: “Mười bốn giây theo đồng hồ chính.”
Luân gật. Chi đứng sau lưng cậu, nhìn bàn tay đặt trên bộ điều khiển.
Trận tiếp tục. Tia Chớp chuyền bóng qua bốn người. Hồng Hà phạm lỗi chiến thuật ở giây thứ sáu, tiếng còi dừng trận. Hạnh dừng đồng hồ ở 00:08. Luân bấm bảng, màn hình hiện 00:07.
“Lệch một,” cậu nói.
Trọng tài chưa nghe thấy. Bóng được trao cho Tia Chớp. Vi nhận, bị áp sát. Cô chuyền sang Trâm, Trâm nhả ngay cho Ngân. Ngân ném khi còn ba giây theo đồng hồ Hạnh. Bóng chạm cột, bật vào lưới.
24-23.
Khán đài bùng nổ. Tiếng còi hết trận vang lên gần như cùng lúc.
Hạnh giữ nút bấm. Bảng điện tử nhảy từ 00:02 xuống 00:06, rồi đứng im. Một số người trên khán đài tưởng bảng vừa hiển thị thời gian còn lại. Một số người Hồng Hà la lên rằng bàn thắng đến sau tiếng còi. Khoa chạy về phía bàn.
“Theo đồng hồ nào?” cô hỏi.
Không ai trả lời ngay.
Trọng tài chỉ vào giữa sân, công nhận bàn thắng. Hạ Châu của Hồng Hà cãi rằng bảng đã đứng ở sáu giây rồi nhảy ngược. Vi nói bóng rời tay trước tiếng còi. Ngân đứng cạnh khung thành, không biết nên ăn mừng hay lùi lại.
Chi không chen vào. Cô nhìn Hạnh. Hạnh đặt đồng hồ bấm tay xuống bàn, con số dừng ở 00:02. Luân nhìn bảng như nhìn một cánh cửa vừa khóa.
“Em có log không?” Chi hỏi.
“Có. Nhưng lệnh dừng cuối không ghi.”
Khoa nghe thấy. “Vậy chúng ta không biết bàn ghi trước hay sau thời gian?”
Hạnh đáp: “Theo đồng hồ của tôi, bóng rời tay khi trận còn chạy.”
“Còn bảng?”
“Bảng đang sai.”
Khoa nhìn trọng tài. “Tôi đề nghị ghi phản đối.”
“Được ghi,” trọng tài nói.
Niềm vui của Tia Chớp bị giữ lại trong một căn phòng không ai muốn bước vào. Họ thắng theo một nguồn, nhưng nguồn hiển thị trước mắt mọi người lại nói điều khác. Ban tổ chức tạm thời công bố tỷ số 24-23, chưa trao quyền vào chung kết cho đến khi kiểm tra kỹ thuật.
Trên xe về, không ai hát. Vi cầm chiếc áo khoác, ngón tay lần theo đường may. Trâm ngồi cạnh cửa sổ, nhìn những vệt đèn kéo dài trên kính. Vy ngồi phía trước, đầu tựa vào ghế.
“Nếu phải chơi lại thì sao?” Vi hỏi.
Mạnh trả lời từ hàng ghế cuối: “Thì chơi lại.”
“Nếu kết quả cũ được giữ?”
“Thì chấp nhận.”
Trâm quay lại. “Cả hai đều đúng ạ?”
Mạnh nhìn các cầu thủ. “Đúng. Điều quan trọng là mình không chọn kết quả chỉ vì nó có lợi.”
Chi ngồi cạnh Luân. Cậu mở lại bản ghi âm. Tiếng giày, tiếng bóng, tiếng khán đài. Ở cuối, tiếng còi và tiếng la chồng lên nhau. Luân tua lại nhiều lần, mỗi lần ghi một mốc khác.
“Em không muốn quyết định bằng tai của mình,” cậu nói.
“Vậy đừng quyết định tối nay.”
“Nhưng ngày mai họ sẽ hỏi.”
“Ngày mai em đưa ra dữ liệu. Không đưa ra mong muốn.”
Luân gật, tiếp tục nghe. Chi nhìn ra cửa sổ. Nhà thi đấu lùi dần trong mưa, bảng điện tử tắt đi phía sau họ. Một con số nhỏ đã đủ kéo cả đội vào vùng không ai biết mình đang đứng ở đâu.
Xe dừng ở sân trường lúc gần nửa đêm. Mọi người xuống từng người một, mang theo túi đồ và vẻ mặt chưa kịp trở lại bình thường. Vi là người cuối cùng rời ghế vì phải gọi cho chủ lò bánh. Cô nói nhỏ, xin đổi ca ngày mai. Đầu dây bên kia hỏi tại sao một trận đấu đã kết thúc lại cần thêm một ngày nghỉ.
“Vì có thể chưa kết thúc trên giấy,” Vi đáp.
Cô tắt máy, nhìn Chi. “Em không biết người ta sẽ nghĩ gì nếu mình đấu lại.”
“Họ sẽ nghĩ nhiều thứ.”
“Chị không định an ủi à?”
“Chị có thể nói em không cần chịu trách nhiệm cho suy nghĩ của tất cả mọi người.”
“Nghe vẫn không an ủi.”
“Nhưng đúng.”
Vi phì cười, rồi kéo túi lên vai. “Đúng là chị.”
Ở phòng họp nhỏ của đội, Mạnh yêu cầu mọi người không đăng bài hay trả lời phỏng vấn trong đêm. Không phải để giấu kết quả, mà để tránh một trận tranh cãi mới được quyết định bằng những câu ngắn trên điện thoại. Ông bảo Luân sao chép dữ liệu thành ba bản. Hạnh giao biên bản gốc cho ban tổ chức, giữ một bản có chữ ký. Chi ghi lại lời từng người khi ký xác nhận.
Khoa của Hồng Hà gửi tin nhắn sau đó: “Tôi không muốn đội tôi bị gọi là gây rối. Chúng tôi chỉ không chắc.”
Chi chuyển cho Mạnh. Ông đáp: “Không chắc là lý do đủ để hỏi.”
Vy đọc tin nhắn, hỏi: “Nếu họ hỏi mãi thì sao?”
“Trả lời bằng hồ sơ.”
“Nếu hồ sơ không đủ?”
“Thêm hồ sơ.”
Đêm kéo dài bởi những việc không ai thấy trên sân. Luân đo lại độ trễ của bảng với một bộ dây mới. Hạnh đối chiếu âm thanh còi với mốc đồng hồ. Chi gọi Diệp hỏi liệu sàn nhà thi đấu có bản vẽ kỹ thuật không. Diệp nói sẽ tìm trong kho.
Trâm không về ngay. Cô ngồi trên bậc thềm, tháo giày và nhìn lòng bàn chân đỏ lên. Trong pha cuối, cô không có mặt ở cú ném quyết định, nhưng vẫn thấy mình bị kéo vào cuộc tranh cãi. Một người trong khán giả đã la rằng Trâm đứng trong vùng ở một tình huống trước đó. Cô không chắc mình có bước qua hay chưa.
“Em muốn xem lại,” cô nói.
Chi ngồi xuống cạnh. Họ xem đoạn video điện thoại. Hình ảnh bị che một phần bởi đầu người, nhưng thấy được gót chân Trâm dừng ngoài vạch. Mũi chân có thể đã chạm vào đường, không đủ rõ.
“Nếu chị phải đoán?” Trâm hỏi.
“Chị không đoán.”
“Nhưng em muốn biết.”
“Vậy em có quyền yêu cầu người có góc nhìn tốt hơn kiểm tra. Câu trả lời ‘chưa xác định’ không phải là bỏ mặc em.”
Trâm nhìn lại màn hình. “Em ghét câu đó.”
“Ai cũng ghét. Nhưng nó thành thật hơn câu trả lời sai.”
Hôm sau, ban tổ chức gửi thông báo tạm thời: Tia Chớp được ghi nhận thắng 24-23, nhưng quyền vào chung kết bị treo. Cuộc kiểm tra kỹ thuật diễn ra lúc mười giờ. Hồng Hà được quyền gửi phản đối. Cả hai đội phải nộp danh sách người có mặt ở bàn và bản ghi cá nhân nếu có.
Tin nhắn đến dồn dập. Có người bảo Hồng Hà đang cố kiếm cớ. Có người bảo Tia Chớp phải tự rút. Mạnh nhắc cả đội không chia sẻ những bài viết ấy. Khoa cũng làm điều tương tự với đội mình.
Chi thấy sự công bằng không chỉ là khoảnh khắc đứng trên sân. Nó còn là việc không để người ngoài biến hai đội thành hai nhãn dễ ném vào nhau.
Trước khi rời phòng, Hạnh hỏi Chi: “Nếu ban tổ chức công nhận bàn thì chị có vui không?”
“Có.”
“Nếu họ cho đấu lại?”
“Tôi sẽ buồn một chút rồi tập.”
“Còn nếu hủy cả trận?”
“Tôi sẽ hỏi lý do và đọc biên bản.”
Hạnh nhìn cô, bật cười mệt mỏi. “Chị có câu trả lời cho mọi khả năng.”
“Không. Tôi chỉ không muốn cảm xúc trả lời trước dữ liệu.”
Ngoài sân, đèn đã tắt. Bảng điện tử không hiển thị gì. Nhưng trong cuốn sổ của Luân, sáu giây cuối có nhiều dòng hơn cả một hiệp đấu. Một con số nhỏ đã buộc mọi người ngồi lại, không để ai một mình sở hữu cách kể về trận đấu.