Chương 10
Chương 10 — Bị Mê Hoặc Bởi Người Nông Dân Gà Trống Nuôi Con
Ba tháng sau lễ đính hôn hoành tráng, cuộc sống hôn nhân của Chu Nhã Đình bắt đầu bộc lộ những vết nứt đầu tiên. Ban đầu chỉ là những cuộc gọi điện thoại bí mật mà Tô Khải Văn luôn tránh nghe trước mặt cô, những lần anh viện cớ bận công việc để về nhà muộn, những khoản chi tiêu lớn mà anh không bao giờ giải thích rõ ràng.
Nhã Đình từng gạt bỏ mọi nghi ngờ, tự thuyết phục bản thân rằng đó chỉ là áp lực công việc thông thường của một người đàn ông thành đạt. Cô không muốn thừa nhận rằng, ngay từ những tuần đầu chung sống, đã có những dấu hiệu bất thường mà cô cố tình phớt lờ vì không muốn đối mặt với khả năng mình đã chọn sai người.
Mọi chuyện vỡ lở vào một buổi tối, khi Nhã Đình vô tình nghe được cuộc điện thoại của chồng qua loa ngoài để quên trong phòng tắm.
"Anh Văn, ngân hàng đã gửi thông báo cuối cùng rồi, nếu ba tháng nữa anh không thanh toán khoản nợ hai trăm tỷ, họ sẽ khởi kiện và niêm phong tài sản thế chấp." Giọng một người đàn ông vang lên đầy lo lắng. "Dự án bất động sản kia coi như phá sản rồi, anh tính sao đây?"
"Tôi đang tìm cách xoay vốn từ bên vợ tôi." Giọng Khải Văn đáp lại, không còn chút ngọt ngào nào như khi anh nói chuyện với Nhã Đình. "Chỉ cần thuyết phục được ông già vợ cho vay một khoản, mọi chuyện sẽ ổn thôi."
Nhã Đình đứng chết lặng ngoài cửa phòng tắm, tay run rẩy đặt lên ngực. Cô không thể tin vào những gì mình vừa nghe được. Người đàn ông mà cô tin tưởng, người mà cô đã đánh đổi cả tình chị em để giành lấy, hóa ra đang gánh khoản nợ khổng lồ và cưới cô chỉ vì cần tiền từ gia tộc họ Chu.
Cô lao vào phòng tắm, đối chất trực tiếp. "Anh đang nợ nần bao nhiêu? Nói thật cho tôi biết!"
Khải Văn sững người khi thấy vợ đứng đó, gương mặt anh thoáng qua một tia hoảng loạn trước khi lấy lại vẻ điềm tĩnh giả tạo quen thuộc. "Em nghe lộn rồi, đó chỉ là chuyện làm ăn bình thường của công ty thôi, không có gì nghiêm trọng."
"Đừng nói dối tôi nữa!" Nhã Đình gào lên, nước mắt bắt đầu trào ra. "Tôi nghe rõ ràng anh nói hai trăm tỷ, nói về việc lợi dụng tôi để vay tiền từ ba tôi! Anh cưới tôi chỉ vì tiền phải không?"
Khải Văn im lặng một lúc lâu, rồi thở dài, vứt bỏ luôn lớp mặt nạ giả tạo. "Được rồi, tôi nói thật. Công ty tôi đang gặp khó khăn tài chính nghiêm trọng, đúng là tôi cần vốn. Nhưng em cũng đâu phải kết hôn với tôi vì tình yêu thuần túy, cả hai chúng ta đều có tính toán riêng khi bước vào cuộc hôn nhân này mà. Em muốn địa vị, danh tiếng, còn tôi cần vốn. Chúng ta công bằng thôi."
Câu nói lạnh lùng của Khải Văn như một gáo nước đá tạt thẳng vào mặt Nhã Đình. Cô nhận ra, trong khi cô mải mê tận hưởng ánh hào quang giả tạo của cuộc hôn nhân này, cô đã hoàn toàn bỏ qua việc tìm hiểu về bản chất thật sự của người đàn ông mình cưới.
"Vậy những lời anh nói với tôi trước đám cưới, về việc muốn cho tôi cuộc sống tôi xứng đáng có được, tất cả chỉ là dối trá sao?" Cô hỏi, giọng run rẩy, nước mắt lăn dài không kìm được.
"Không hẳn là dối trá hoàn toàn." Khải Văn đáp, giọng anh giờ đây lạnh lùng đến đáng sợ, không còn chút dấu vết của người đàn ông ngọt ngào cô từng say mê. "Chỉ là mỗi người đều có động cơ riêng khi bước vào một cuộc hôn nhân, em à. Em nghĩ em yêu tôi vì con người tôi, nhưng thực chất em yêu vì tôi mang lại cho em thứ địa vị mà em luôn khao khát có được, hơn cả chị gái em. Tôi chỉ đang thành thật hơn em một chút thôi."
Nhã Đình lùi lại một bước, cảm giác như toàn bộ nền tảng cô xây dựng cho cuộc sống mới của mình đang sụp đổ ngay trước mắt. Cô muốn phản bác, muốn khẳng định rằng tình cảm cô dành cho Khải Văn là thật, nhưng sâu trong lòng, cô biết anh không hoàn toàn sai.
*
Những ngày sau đó, Nhã Đình phát hiện thêm nhiều sự thật đau lòng khác. Tập đoàn Tô Thị không chỉ nợ nần chồng chất vì các dự án bất động sản thua lỗ, mà còn đang đối mặt với nguy cơ bị các chủ nợ khởi kiện, tài sản có nguy cơ bị phong tỏa bất cứ lúc nào. Vẻ ngoài hào nhoáng, giàu có mà cả gia tộc họ Chu từng ngưỡng mộ chỉ là một lớp vỏ bọc được duy trì bằng những khoản vay chồng chất.
"Ba, con cần ba giúp con." Nhã Đình tìm đến ông Trọng Nghiệp, giọng đầy hoảng loạn. "Chồng con đang nợ nần rất nhiều, ba cho con vay một khoản để giúp anh ấy trả nợ được không?"
Ông Trọng Nghiệp nhìn con gái út, trong lòng dấy lên một cảm giác phức tạp giữa thương xót và thất vọng. "Con đã biết tình hình tài chính thực sự của nhà chồng trước khi cưới chưa? Ba đã có báo cáo thẩm định từ trước lễ đính hôn, nhưng con lúc đó không muốn nghe bất cứ điều gì bất lợi về Khải Văn."
Nhã Đình sững sờ. "Ba đã biết trước mà không nói cho con?"
"Ba đã định nói, nhưng con lúc đó quá say mê, quá tự tin vào lựa chọn của mình." Ông đáp, giọng có chút mệt mỏi. "Ba không muốn can thiệp, sợ con nghĩ ba thiên vị chị Khánh Vy. Nhưng giờ nhìn lại, có lẽ ba đã sai khi im lặng quá nhiều lần trong gia đình này."
Câu nói của ông chạm đến một sự thật đau đớn mà cả gia tộc họ Chu đang dần phải đối mặt — sự im lặng và thỏa hiệp của những người có quyền lên tiếng đã tạo điều kiện cho những âm mưu và toan tính cá nhân lộng hành, gây ra hậu quả nghiêm trọng cho cả hai chị em.
"Vậy tại sao ba không ngăn cản con ngay từ đầu, khi con quyết định tráo đổi hôn ước với chị hai?" Nhã Đình bất ngờ hỏi, giọng cô pha lẫn sự oán trách vô lý, như thể đang tìm cách đổ lỗi cho người khác thay vì nhìn nhận sai lầm của chính mình.
Ông Trọng Nghiệp sững người trước câu hỏi ấy, cảm giác tội lỗi dâng lên nghẹn ngào trong cổ họng. "Ba... ba đã sai khi không đủ can đảm ngăn cản chuyện đó. Nhưng con cũng phải hiểu, con đã chủ động tham gia vào âm mưu ấy, không ai ép buộc con cả. Ba không thể gánh hết trách nhiệm thay cho những lựa chọn con tự đưa ra."
Lời nói thẳng thắn hiếm hoi của ông khiến Nhã Đình im bặt, không biết đáp lại thế nào. Trong sâu thẳm, cô biết ông nói đúng, nhưng lòng tự ái và sự cay đắng trước những khó khăn hiện tại khiến cô không đủ can đảm để thừa nhận điều đó.
Ông Trọng Nghiệp cuối cùng đồng ý cho con gái vay một khoản nhỏ để giải quyết tình thế cấp bách trước mắt, nhưng kiên quyết từ chối yêu cầu vay khoản lớn hơn nhân danh tập đoàn, khiến mối quan hệ giữa Nhã Đình và Khải Văn ngày càng căng thẳng.
*
Trong khi đó, tin tức về khó khăn tài chính của Tô Khải Văn dần lan truyền trong giới thượng lưu, khiến danh tiếng của Nhã Đình cũng bị ảnh hưởng theo. Những người bạn từng xu nịnh, ngưỡng mộ cô giờ đây bắt đầu xa lánh, những lời bàn tán sau lưng ngày càng nhiều.
Trong một buổi tiệc từ thiện mà cô từng háo hức chuẩn bị trang phục suốt cả tuần, Nhã Đình nhận ra không còn mấy ai chủ động đến bắt chuyện với cô như trước. Những ánh mắt thương hại pha lẫn giễu cợt kín đáo khiến cô cảm thấy nhục nhã hơn bất cứ lời chê bai trực tiếp nào. Cô rời khỏi bữa tiệc sớm hơn dự định, ngồi một mình trong xe, nước mắt lăn dài trên gương mặt trang điểm cầu kỳ, không còn chút dấu vết nào của sự tự tin rạng rỡ ngày cô công bố đính hôn.
Một buổi tối, ngồi một mình trong căn phòng sang trọng nhưng trống trải, Nhã Đình nhớ đến hình ảnh chị gái mình đang sống một cuộc đời giản dị nhưng hạnh phúc bên trang trại xanh mướt ở Bình Xuyên. Lần đầu tiên, một cảm giác ghen tị pha lẫn cay đắng dâng lên trong lòng cô — không phải vì Khánh Vy có được thứ vật chất gì hơn cô, mà vì có vẻ như chị gái cô đang tìm thấy một hạnh phúc chân thật, trong khi cô, người tưởng như đã chiến thắng, lại đang chìm trong một cuộc hôn nhân đầy dối trá và toan tính.
"Không thể nào." Cô lẩm bẩm, siết chặt tay thành nắm đấm. "Mình không thể để chị ấy hạnh phúc trong khi mình phải chịu đựng thế này. Nếu mình đã khổ sở, chị ấy cũng phải trả giá."
Hạt giống của lòng đố kỵ và sự cay đắng, vốn đã âm ỉ trong lòng Nhã Đình từ lâu, giờ đây bắt đầu nảy mầm thành một quyết tâm nguy hiểm — quyết tâm phá hoại hạnh phúc của người chị gái mà cô từng lừa gạt, bất chấp hậu quả sẽ kéo theo sau đó.
Cô mở lại những tấm ảnh chụp lén trang trại Bình Xuyên, lần này nhìn chúng với một tâm trạng hoàn toàn khác. Không còn là sự khinh miệt như trước, mà là một nỗi ganh ghét gay gắt xen lẫn cảm giác bất công tột cùng. Tại sao người chị gái mà cô từng cho là "thua cuộc" lại có thể tìm được hạnh phúc thực sự, trong khi cô, người tưởng như đã có tất cả, lại đang đứng trước bờ vực đổ vỡ cả về tài chính lẫn tình cảm?
Cô siết chặt điện thoại trong tay, một kế hoạch mơ hồ nhưng đầy ác ý bắt đầu hình thành trong đầu cô. Nếu cô không thể có được hạnh phúc, cô sẽ tìm cách đảm bảo rằng người khác — dù là chị ruột của mình — cũng không được phép giữ trọn vẹn thứ hạnh phúc ấy.