Chương 20
Chương 20 — Bị Mê Hoặc Bởi Người Nông Dân Gà Trống Nuôi Con
"Vu khống." Tưởng Bách Uy lặp lại, giọng ông ta gằn từng chữ, tay siết chặt vạt áo comple. "Cô không có bất kỳ bằng chứng xác thực nào, chỉ có suy diễn vô căn cứ."
"Vậy để tôi trình bày rõ ràng." Khánh Vy mở tập hồ sơ, rút ra từng trang tài liệu. "Đây là sao kê giao dịch ngân hàng, cho thấy trong ba tháng qua, có năm khoản chuyển tiền từ một tài khoản liên quan trực tiếp đến Tập đoàn Đại Thịnh Nông Nghiệp, chuyển vào tài khoản của ông Tô Khải Văn — chồng của em gái tôi, Chu Nhã Đình. Mỗi lần chuyển tiền đều diễn ra trong vòng bốn mươi tám giờ sau khi liên minh nông hộ chúng tôi gặp phải một sự cố bất thường."
Cô đưa văn bản cho ban tổ chức và các phóng viên đang có mặt. Tiếng máy ảnh chớp liên tục.
"Đây chỉ là trùng hợp." Tưởng Bách Uy đáp, nhưng giọng ông ta đã bắt đầu mất đi sự chắc chắn ban đầu.
"Trùng hợp?" Vĩnh Khang lên tiếng, giọng anh cứng rắn. "Vậy hãy giải thích cho tôi nghe, tại sao ngay sau khi tôi chia sẻ một thông tin sai lệch, hoàn toàn bịa đặt, với em gái vợ tôi qua điện thoại riêng tư, chính thông tin bịa đặt đó lại xuất hiện trong cuộc trao đổi giữa trợ lý của ông với một đối tác của chúng tôi chỉ ba ngày sau?"
Cả hội trường lặng đi. Đây là chi tiết mà chỉ có Khánh Vy, Vĩnh Khang và Vương Vũ Đăng biết — cái bẫy thông tin giả họ đã cài đặt từ nhiều tuần trước.
Vương Vũ Đăng, ngồi ở hàng ghế phía sau, đứng dậy, tay cầm một tập tài liệu khác. "Tôi là luật sư đại diện cho liên minh nông hộ Bình Xuyên. Toàn bộ tài liệu chúng tôi trình bày hôm nay đều đã qua công chứng, được thu thập hợp pháp và có thể đối chiếu độc lập bởi bất kỳ cơ quan điều tra nào."
Tưởng Bách Uy quay đầu nhìn quanh, tìm kiếm một lối thoát trong ánh mắt của những trợ lý thân tín. Nhưng không ai trong số họ dám nhìn thẳng vào ông ta nữa.
Ngay lúc đó, một người đàn ông mặc vest đứng dậy từ hàng ghế phía sau, bước lên phía trước. Đó là Kiều Đắc Nhân.
"Thưa ông chủ tịch, tôi xin lỗi." Anh nói, giọng run nhưng kiên quyết. "Tôi không thể tiếp tục im lặng thêm nữa."
Tưởng Bách Uy quay phắt lại, gương mặt ông ta biến sắc, không còn chút bình tĩnh nào. "Nhân, anh đang làm gì vậy?"
"Tôi có toàn bộ email, tin nhắn chỉ đạo của ông trong suốt hai tháng qua." Kiều Đắc Nhân nói, tay anh run rẩy đưa ra một chiếc USB. "Bao gồm chỉ đạo cắt nguồn cung vật tư nông nghiệp, chỉ đạo gây áp lực ngân hàng, và cả chỉ đạo... theo dõi gia đình anh Vĩnh Khang. Tôi đã lưu lại tất cả, vì tôi biết những gì mình đang thực hiện theo lệnh ông không đúng đắn. Tôi không muốn tiếp tục là công cụ cho những việc như vậy nữa."
Tiếng xôn xao vang lên khắp hội trường. Máy quay của các đài truyền hình chĩa thẳng vào Tưởng Bách Uy, ghi lại từng biểu cảm hoảng loạn đang dần lộ ra trên gương mặt ông ta.
*
"Còn về việc phá hoại hệ thống điện tại trang trại của chúng tôi." Khánh Vy tiếp tục, giọng cô không hề dao động. "Chúng tôi có ghi hình từ camera an ninh lắp đặt sau sự cố đầu tiên, cho thấy một chiếc xe mang biển số đăng ký thuộc sở hữu của Tập đoàn Đại Thịnh Nông Nghiệp xuất hiện gần khu vực trạm biến áp vào đúng đêm xảy ra sự cố."
Cô đưa ra một đoạn video ngắn, trình chiếu trên màn hình lớn được ban tổ chức chuẩn bị cho phần công bố kết quả đấu giá. Hình ảnh chiếc xe quen thuộc hiện rõ trên màn hình, biển số trùng khớp với tài liệu đăng ký xe của tập đoàn mà nhà báo Đặng Như Quỳnh đã xác minh trước đó.
Đặng Như Quỳnh, ngồi ở hàng ghế phóng viên, đứng dậy, giọng cô vang lên rõ ràng. "Tôi là phóng viên chuyên trách kinh tế nông nghiệp. Tôi đã điều tra độc lập trong hai tháng qua về Tập đoàn Đại Thịnh Nông Nghiệp, và phát hiện đây không phải lần đầu tiên họ sử dụng chiến thuật này. Tại ba tỉnh khác, họ đã áp dụng mô hình tương tự — ép giá, chia rẽ nội bộ, gây áp lực tài chính lên các nông hộ nhỏ lẻ để thâu tóm đất đai với giá rẻ mạt. Bài phóng sự đầy đủ sẽ được công bố trong hôm nay."
Tưởng Bách Uy đứng lặng người, lần đầu tiên kể từ khi bước vào hội trường, ông ta không còn tìm được lời nào để đáp trả. Xung quanh ông, những đại diện nông hộ đang thì thầm bàn tán, ánh mắt họ giờ đây tràn đầy phẫn nộ thay vì sự e dè ban đầu.
Ông Lý Văn Bền đứng dậy, giọng ông vang lên đanh thép dù đã ở tuổi bảy mươi. "Ông Uy, tôi đã sống trên mảnh đất này cả đời. Tôi từng tin có lẽ tập đoàn lớn như ông sẽ mang lại điều tốt đẹp hơn cho vùng quê nghèo này. Nhưng hôm nay tôi mới hiểu, ông chưa từng coi chúng tôi là con người, chỉ là những con số trên bàn tính của ông mà thôi."
Tiếng vỗ tay tán đồng vang lên rải rác khắp đám đông nông dân, rồi lan rộng thành một tràng vỗ tay đồng loạt. Tưởng Bách Uy đứng đó, lần đầu tiên cảm nhận được sức nặng của sự chỉ trích từ chính những con người ông từng xem thường.
*
"Tại sao ông làm vậy?" Khánh Vy hỏi thẳng, bước đến gần hơn, ánh mắt cô nhìn thẳng vào Tưởng Bách Uy. "Ông có đủ tiềm lực để phát triển kinh doanh một cách chính đáng, tại sao phải chọn con đường ép buộc, phá hoại cuộc sống của những người nông dân vô tội?"
Tưởng Bách Uy nhìn cô một lúc lâu, rồi bật cười khan, một tiếng cười cay đắng. "Cô nghĩ tôi là kẻ ác đơn thuần sao? Tôi chỉ tin rằng nông nghiệp manh mún, nhỏ lẻ như thế này không có tương lai. Chúng tôi có công nghệ, có vốn, có khả năng đưa nông sản Việt Nam ra thị trường quốc tế ở quy mô lớn. Những nông hộ như các người sớm muộn cũng sẽ bị đào thải bởi thị trường, tôi chỉ đang đẩy nhanh quá trình đó thôi."
"Không." Vĩnh Khang đáp, giọng anh vang lên đầy quyết tâm. "Ông không đẩy nhanh quá trình phát triển. Ông đang tước đoạt quyền lựa chọn của người khác bằng vũ lực và thủ đoạn. Chúng tôi đã chứng minh được rằng nông hộ nhỏ lẻ, khi đoàn kết và ứng dụng khoa học kỹ thuật đúng cách, hoàn toàn có thể tự đứng vững, tự phát triển bền vững mà không cần phải bán mình cho bất kỳ ai. Đó là lý tưởng mà tôi và vợ tôi đã theo đuổi từ ngày đầu, và hôm nay, chúng tôi có đủ bằng chứng để cho ông thấy lý tưởng đó không hề sai."
Cả hội trường im phăng phắc, chờ đợi câu trả lời của Tưởng Bách Uy. Ông ta nhìn Vĩnh Khang thật lâu, ánh mắt ông ta có gì đó phức tạp, giữa sự khinh miệt cố hữu và một tia nể phục miễn cưỡng. "Một kỹ sư tốt nghiệp thủ khoa lại chấp nhận chôn vùi đời mình sau lũy tre làng. Tôi từng nghĩ anh ngu ngốc. Có lẽ tôi đã sai."
"Ông không sai khi nghĩ tôi từ bỏ vinh quang cá nhân." Vĩnh Khang đáp. "Ông chỉ sai khi nghĩ điều đó khiến tôi yếu đuối hơn."
*
Chủ tọa buổi đấu giá, sau khi hội ý nhanh với đại diện cơ quan chức năng có mặt, tuyên bố tạm dừng phiên đấu giá để chuyển toàn bộ hồ sơ, bằng chứng cho cơ quan điều tra xem xét. Hai cán bộ công an kinh tế, vốn đã có mặt sẵn theo đề nghị phối hợp từ trước của Vương Vũ Đăng, tiến đến gần khu vực sân khấu. Tưởng Bách Uy bị mời rời khỏi hội trường để làm việc với lực lượng chức năng ngay sau đó, gương mặt ông ta lần đầu tiên mất hết vẻ tự tin kiêu ngạo vốn có.
Nhã Đình đứng chết lặng giữa hội trường, xung quanh là những ánh mắt phán xét từ cả nông dân lẫn phóng viên, không còn ai nhìn cô bằng sự ngưỡng mộ như trước nữa. Cô nhìn về phía chị gái, môi run run. "Chị..."
"Chị không muốn nghe lời xin lỗi ngay bây giờ." Khánh Vy nói, giọng cô mệt mỏi nhưng không còn giận dữ, chỉ còn lại một nỗi buồn sâu sắc. "Em cần phải chịu trách nhiệm cho những gì mình đã làm trước, Nhã Đình ạ. Chị hy vọng, một ngày nào đó, em sẽ hiểu ra cái giá thật sự của những gì em đã đánh đổi."
Cô quay lưng bước đi, tay nắm chặt tay Vĩnh Khang, hướng về phía đám đông nông dân đang vỡ òa trong niềm vui chiến thắng. Ông Lý Văn Bền chạy đến, ôm chầm lấy cả hai vợ chồng, giọng ông run lên vì xúc động. "Hai cháu đã cứu cả vùng đất này. Bà con sẽ không bao giờ quên ơn này."
Xung quanh, tiếng reo hò, tiếng vỗ tay, tiếng khóc vì xúc động hòa lẫn vào nhau, tạo nên một bầu không khí vỡ òa mà Khánh Vy chưa từng trải qua trong suốt những năm tháng làm việc tại các phòng họp sang trọng của tập đoàn gia tộc mình. Cô nhận ra, chiến thắng lớn nhất không phải là đánh bại một đối thủ hùng mạnh, mà là bảo vệ được niềm tin của hàng chục con người đã đặt cả sinh kế của mình vào tay cô.
Cuộc chiến bảo vệ mảnh đất và sinh kế của cả một cộng đồng cuối cùng đã có kết quả, không phải nhờ may mắn, mà nhờ sự chuẩn bị kỹ lưỡng, bằng chứng xác thực, và trên hết là sự đoàn kết không gì lay chuyển được của những con người bình dị nhưng kiên cường.