Chương 23
Chương 23 — Bị Mê Hoặc Bởi Người Nông Dân Gà Trống Nuôi Con
Mùa xuân đã trở lại trên khắp các cánh đồng Bình Xuyên, mang theo hơi ấm và những chồi non mới. Một năm sau ngày cưới định mệnh, bà Chu Lệ Phương đích thân triệu tập toàn thể gia tộc họ Chu về biệt thự chính, một cuộc họp mà bà tuyên bố là "quan trọng nhất trong nhiều năm qua". Không ai trong gia tộc biết rõ mục đích thực sự của cuộc họp, chỉ có ông Chu Trọng Nghiệp, người đã được bà thông báo trước, ngồi im lặng với vẻ mặt đầy cảm xúc khó tả, thỉnh thoảng liếc nhìn về phía cửa ra vào như đang chờ đợi ai đó.
Khánh Vy nhận được lời mời trân trọng, không phải mệnh lệnh như trước đây, kèm theo lời nhắn riêng của bà nội: "Cháu hãy đưa cả Vĩnh Khang và Tiểu Yến về cùng, đây là chuyện của cả gia đình." Cô đọc đi đọc lại dòng tin nhắn, không khỏi ngạc nhiên trước sự thay đổi trong giọng điệu của bà nội so với trước đây.
Khi cả gia đình nhỏ bước vào phòng khách lớn quen thuộc — nơi một năm trước từng diễn ra buổi họp mặt định mệnh xếp hạng những người đàn ông theo giá trị vật chất — Khánh Vy nhận thấy không khí đã hoàn toàn khác, ấm áp và chân thành hơn nhiều so với ký ức cô còn giữ lại. Không còn bảng xếp hạng, không còn những tấm thiệp ghi lý lịch tài sản, chỉ có một bàn tiệc gia đình ấm cúng được bày biện giản dị.
Bà Lệ Phương đứng dậy khi mọi người đã yên vị, tay bà run nhẹ khi cầm lấy chiếc micro nhỏ mà thư ký chuẩn bị sẵn. Đây là lần đầu tiên trong đời, cả gia tộc chứng kiến bà tỏ ra thiếu tự tin đến vậy.
"Hôm nay, ta muốn nói với tất cả mọi người, đặc biệt là với Khánh Vy, một điều mà lẽ ra ta nên nói từ lâu." Bà bắt đầu, giọng bà nghẹn lại. "Một năm trước, ta đã phạm phải một sai lầm nghiêm trọng nhất trong cuộc đời mình."
Cả phòng khách im lặng tuyệt đối. Ông Trọng Nghiệp cúi đầu, không dám nhìn thẳng vào con gái.
"Ta đã để cho tính toán lợi ích gia tộc lấn át hoàn toàn tình thương và sự công bằng dành cho cháu, đứa cháu gái mà lẽ ra ta phải bảo vệ hơn bất kỳ ai khác." Bà tiếp tục, ánh mắt bà nhìn thẳng vào Khánh Vy, không né tránh như những lần trước. "Ta đã đồng lõa với sự ích kỷ của Nhã Đình, tráo đổi hôn ước của cháu mà không hề nghĩ đến hậu quả cháu phải gánh chịu. Ta đã coi cháu như một quân cờ để phục vụ cho kế hoạch mở rộng đất đai của tập đoàn, mà không hề quan tâm đến hạnh phúc thật sự của cháu."
Khánh Vy ngồi lặng người, không ngờ bà nội lại thẳng thắn thừa nhận sai lầm trước toàn thể gia tộc như vậy. Cô nắm chặt tay Vĩnh Khang đang ngồi cạnh, cảm nhận được sự ấm áp và vững chãi từ anh.
"Nhưng điều khiến ta ân hận nhất," bà Lệ Phương nói tiếp, giọng bà giờ đã lấy lại phần nào sự vững vàng, "không phải là việc ta đã sai, mà là việc ta đã sai trong suốt bao nhiêu năm mà không hề nhận ra. Ta luôn tin rằng hôn nhân sắp đặt dựa trên tính toán lợi ích là cách duy nhất để bảo vệ một gia tộc. Nhưng nhìn vào những gì cháu và Vĩnh Khang đã xây dựng được — không chỉ là một cuộc hôn nhân hạnh phúc, mà còn là cả một cộng đồng vững mạnh, một tấm gương về sự tử tế và tri thức chiến thắng thủ đoạn — ta nhận ra mình đã sai lầm suốt cả cuộc đời."
Bà chậm rãi đứng dậy khỏi ghế, bước đến gần Khánh Vy, đôi tay già nua run rẩy nắm lấy tay cháu gái. "Ta xin lỗi cháu, Khánh Vy. Cuộc hôn nhân mà ta từng nghĩ là sự thiệt thòi lớn nhất ta gán cho cháu, hóa ra lại là phúc phận lớn nhất đời cháu, và ta xấu hổ vì mình đã không đủ sáng suốt để nhìn ra điều đó từ đầu."
Khánh Vy cảm thấy nước mắt dâng lên, không phải vì đau khổ như một năm trước, mà vì một cảm giác được thấu hiểu, được công nhận sau một hành trình dài đầy gian nan. "Con cảm ơn bà nội đã nói ra điều này." Cô đáp, giọng cô nghẹn ngào. "Con không oán trách bà nữa, vì cuối cùng, con đã tìm thấy hạnh phúc thật sự của đời mình, ở nơi con ít ngờ tới nhất."
Những người họ hàng khác trong gia tộc, vốn quen chứng kiến bà Lệ Phương luôn giữ vẻ uy nghiêm, cứng rắn trong mọi quyết định, không khỏi xúc động trước khoảnh khắc hiếm hoi này. Một vài người lớn tuổi trong họ khẽ lau nước mắt, nhận ra đây có lẽ là bài học quý giá nhất mà cả gia tộc từng được chứng kiến — bài học về sự dũng cảm nhận sai và sửa sai, dù ở bất kỳ tuổi tác hay địa vị nào.
*
Sau một khoảng lặng đầy xúc động, bà Lệ Phương quay sang nhìn Vĩnh Khang, ánh mắt bà giờ đây chứa đựng sự tôn trọng thực sự thay vì thái độ coi thường như buổi gặp mặt năm nào. "Vĩnh Khang, ta cũng xin lỗi cháu. Năm đó, ta đã coi thường cháu chỉ vì hoàn cảnh bên ngoài, mà không hề biết đến những phẩm chất quý giá cháu thực sự sở hữu. Cháu đã chứng minh cho cả gia tộc này thấy, giá trị của một con người không nằm ở tài sản hay danh vị, mà nằm ở tri thức, sự chân thành, và ý chí kiên định."
"Con cảm ơn bà đã nói ra điều này." Vĩnh Khang đáp, cúi đầu lễ phép, giọng anh điềm tĩnh nhưng không kém phần chân thành. "Nhưng con nghĩ, điều quan trọng nhất không phải là những gì đã xảy ra trong quá khứ, mà là cách chúng ta cùng nhau xây dựng tương lai từ đây. Con mong gia tộc mình có thể xem con và Tiểu Yến như một phần thực sự của gia đình, không phải vì lợi ích, mà vì tình cảm chân thành."
Cả phòng khách vỗ tay tán đồng, nhiều người họ hàng đứng dậy đến bắt tay, chúc mừng Vĩnh Khang, ánh mắt họ giờ đây tràn đầy sự tôn trọng thay vì thái độ dò xét, coi thường như buổi gặp mặt định mệnh năm nào.
Bà Lệ Phương gật đầu, cúi xuống ôm lấy Tiểu Yến đang đứng nép bên cha, ánh mắt bà dịu dàng hiếm thấy. "Từ hôm nay, con là cháu gái của bà, Tiểu Yến ạ. Bà mong con sẽ tha thứ cho những sai lầm mà người lớn trong nhà đã gây ra."
Tiểu Yến, dù còn hơi rụt rè trước người bà nội nghiêm khắc mà bé mới gặp vài lần, vẫn gật đầu, nở một nụ cười nhỏ. "Dạ, con cảm ơn bà."
Bà Lệ Phương lấy ra một chiếc vòng tay bạc nhỏ xinh, tự tay đeo vào cổ tay Tiểu Yến. "Đây là món quà bà muốn dành tặng cho cháu gái mới của mình. Từ nay, mỗi dịp lễ tết, con sẽ luôn có phần trong gia tộc này, không khác gì các anh chị em họ khác."
Tiểu Yến nhìn chiếc vòng tay lấp lánh trên cổ tay mình, mắt sáng lên đầy thích thú. "Con cảm ơn bà nội nhiều lắm ạ!" Bé reo lên, lần đầu tiên gọi bà Lệ Phương bằng danh xưng thân mật ấy một cách tự nhiên, không chút gượng ép.
*
Bữa tiệc gia đình diễn ra sau đó trong không khí ấm cúng, thân tình chưa từng có. Mọi người cùng nhau ôn lại những kỷ niệm cũ, cười đùa, chúc phúc cho nhau, xóa nhòa hoàn toàn ranh giới ngăn cách vốn tồn tại suốt bao năm giữa các nhánh trong gia tộc.
Cuộc họp gia tộc kết thúc trong bầu không khí ấm áp chưa từng có trong lịch sử gia đình họ Chu. Ông Trọng Nghiệp, lần đầu tiên, đứng dậy ôm lấy con gái cả, giọng ông nghẹn ngào. "Ba xin lỗi con, vì đã im lặng quá lâu, vì đã không đủ can đảm bảo vệ con khi con cần ba nhất. Ba tự hào về con, Khánh Vy ạ, về những gì con đã tự mình xây dựng nên."
Khánh Vy ôm lấy cha, những giọt nước mắt bao năm kìm nén cuối cùng cũng được giải tỏa. Cô nhận ra, hành trình đầy sóng gió mà cô đã trải qua, dù bắt đầu bằng sự lừa dối và bất công, cuối cùng đã dẫn cô đến một nơi mà cô chưa từng dám mơ tới — một gia đình thực sự trân trọng cô vì chính con người cô, không phải vì bất kỳ giá trị lợi ích nào khác.
Trước khi ra về, ông Trọng Nghiệp kéo Vĩnh Khang ra một góc riêng, giọng ông chân thành. "Con là chàng rể mà ba tự hào nhất, dù cách bắt đầu không hề suôn sẻ. Cảm ơn con đã yêu thương và bảo vệ Khánh Vy hết lòng, đã cho con bé một cuộc sống hạnh phúc thật sự."
"Con mới là người phải cảm ơn, thưa ba." Vĩnh Khang đáp, cúi đầu kính cẩn. "Vì cuối cùng, gia đình mình đã cho con một điều mà con chưa từng dám hy vọng có lại được sau khi Thùy Trang mất — một mái ấm lớn hơn, đông đủ hơn cho Tiểu Yến."
Trên đường trở về Bình Xuyên, ngoài cửa sổ xe những ánh đèn thành phố dần nhường chỗ cho bóng tối yên tĩnh của vùng quê, Tiểu Yến ngủ thiếp đi trên xe, gương mặt bé bình yên lạ thường. Khánh Vy nhìn con gái, rồi quay sang Vĩnh Khang, khẽ mỉm cười, lòng tràn ngập sự bình yên. "Cuối cùng, mọi vết thương cũng đã bắt đầu lành lại rồi, phải không anh?"
"Ừ." Vĩnh Khang đáp, siết nhẹ tay cô, ánh mắt anh dịu dàng nhìn về phía con gái đang say giấc. "Và anh tin, những gì tốt đẹp nhất vẫn còn đang chờ đợi chúng ta phía trước, cho cả gia đình nhỏ này."