Bị Mê Hoặc Bởi Người Nông Dân Gà Trống Nuôi Con
8 phút đọc

Chương 5

Chương 5 — Bị Mê Hoặc Bởi Người Nông Dân Gà Trống Nuôi Con

Cập nhật 06/09/2026 8 phút đọc

Những ngày đầu tiên ở trang trại trôi qua với Khánh Vy như một chuỗi bài học liên tục. Cô, người từng điều hành những cuộc họp hội đồng quản trị với hàng chục con số phức tạp, giờ đây phải học cách phân biệt loại rau nào cần tưới nước nhiều hơn, cách nhận biết sâu bệnh qua vết cắn trên lá, cách vận hành hệ thống nhà màng mà Vĩnh Khang tự tay lắp đặt.

Điều khiến cô ngạc nhiên nhất không phải là công việc đồng áng, mà là cách Vĩnh Khang đối xử với cô. Anh không bao giờ áp đặt, không bao giờ coi cô là người phải phục tùng theo lẽ thường của một người vợ trong hôn nhân sắp đặt. Mỗi sáng, anh dậy sớm chuẩn bị bữa sáng cho cả nhà trước khi ra đồng, để lại cho cô một khoảng thời gian riêng tư thích nghi dần với nhịp sống mới mà không bị thúc ép.

"Cô không cần phải ra đồng cùng tôi nếu không muốn." Anh nói vào buổi sáng thứ tư, khi thấy cô đứng tần ngần ở cửa nhà kho nông cụ. "Tôi hiểu cô quen với công việc văn phòng hơn. Cô có thể ở trong nhà, đọc sách, hoặc làm bất cứ điều gì cô thích."

"Không, tôi muốn học." Khánh Vy đáp, giọng cương quyết. "Nếu tôi đã là một phần của cuộc sống này, tôi không muốn chỉ đứng bên lề quan sát."

Vĩnh Khang nhìn cô một lúc, như đang cân nhắc điều gì đó, rồi gật đầu, đưa cho cô một đôi ủng cao su và một chiếc mũ rộng vành. "Vậy thì đi theo tôi. Nhưng cẩn thận, đất ở khu nhà màng phía sau còn trơn vì mới tưới sáng nay."

Họ đi bên nhau qua những luống rau xanh mướt, Vĩnh Khang chỉ cho cô cách kiểm tra độ ẩm đất bằng đầu ngón tay, cách nhận diện những dấu hiệu sớm của bệnh nấm trên lá cà chua, cách vận hành hệ thống cảm biến độ ẩm tự chế mà anh lắp đặt bằng linh kiện điện tử mua rẻ từ chợ đồ cũ.

"Cái này anh tự làm à?" Khánh Vy hỏi, ngạc nhiên khi nhìn thấy bảng điều khiển nhỏ với những con số hiển thị chính xác đến bất ngờ, không thua kém gì những hệ thống công nghệ cao cô từng thấy trong các báo cáo đầu tư của tập đoàn.

"Ừ, tự mày mò thôi." Anh đáp, giọng khiêm tốn nhưng ánh mắt lóe lên một tia tự hào kín đáo. "Mua hệ thống thương mại thì đắt quá, tôi không đủ vốn, nên phải tự tìm cách."

Khánh Vy im lặng quan sát bảng điều khiển, nhận ra có gì đó không đơn giản trong cách nó được thiết kế — sự tối ưu hóa mạch điện, cách bố trí cảm biến hợp lý, thuật toán hiển thị dữ liệu rõ ràng, dễ đọc. Đây không phải là sản phẩm của một người nông dân bình thường chỉ biết cày cấy theo kinh nghiệm cha truyền con nối. Nhưng cô chưa kịp hỏi thêm, vì Vĩnh Khang đã chuyển sang chỉ cho cô cách thu hoạch rau đúng cách để không làm dập lá.

Đến trưa, mồ hôi thấm ướt lưng áo, đôi tay trắng trẻo quen gõ bàn phím của Khánh Vy giờ đây lấm lem bùn đất, vài vết trầy nhỏ do va vào cành cây khi cúi xuống hái rau. Nhưng lạ thay, cô không cảm thấy khó chịu như cô từng tưởng tượng. Có một sự thỏa mãn giản đơn khi nhìn thấy thành quả lao động của mình — một giỏ rau tươi xanh vừa được hái, còn đọng những giọt nước sương sớm — thứ cảm giác hoàn toàn khác với niềm vui khi ký kết được một hợp đồng đầu tư trị giá hàng trăm tỷ đồng.

"Cô làm tốt lắm, cho người mới lần đầu ra đồng." Vĩnh Khang nhận xét, khóe miệng anh cong lên một nụ cười hiếm hoi. "Đa phần người thành phố đến đây chỉ được nửa buổi là đòi về, than đau lưng, sợ bẩn tay."

"Tôi không phải loại người dễ bỏ cuộc." Khánh Vy đáp, phủi nhẹ bụi đất trên tay, giọng cô có chút tự hào. "Dù là công việc gì, tôi cũng muốn làm cho ra hồn."

*

Buổi trưa, khi cả hai trở về nhà nghỉ ngơi, Khánh Vy nhận thấy sự tôn trọng của Vĩnh Khang thể hiện ở cả những chi tiết nhỏ nhặt nhất. Anh luôn gõ cửa trước khi vào phòng cô, kể cả khi chỉ để đưa đồ giặt đã gấp gọn. Anh không bao giờ hỏi về chuyện riêng tư của cô trừ khi cô chủ động chia sẻ. Anh cũng không tỏ ra khó chịu khi cô cần thời gian riêng để gọi điện về công ty giải quyết vài công việc còn dang dở.

"Cô vẫn giữ liên lạc với công ty à?" Anh hỏi một lần, khi tình cờ nghe thấy cô đang trao đổi qua điện thoại về một dự án đầu tư.

"Bà nội cho phép tôi tiếp tục làm việc bán thời gian, miễn là không ảnh hưởng đến việc... ổn định cuộc sống hôn nhân." Khánh Vy đáp, giọng có chút mỉa mai nhẹ khi nhắc đến cụm từ mà bà nội dùng. "Tôi nghĩ bà chỉ muốn giữ tôi trong tầm kiểm soát, phòng khi cần dùng đến quan hệ của tôi với các đối tác."

"Cô có thấy mệt mỏi không, khi phải sống trong một gia đình luôn tính toán mọi thứ như vậy?" Vĩnh Khang hỏi, giọng chân thành, không phải tò mò xét nét.

Khánh Vy im lặng một lúc, rồi thở dài nhẹ. "Có. Nhưng tôi quen rồi. Từ nhỏ tôi đã học cách chấp nhận rằng tình cảm gia đình luôn đi kèm với tính toán lợi ích. Tôi từng nghĩ đó là chuyện bình thường, cho đến khi..." Cô ngừng lại, không nói hết câu.

"Cho đến khi cô nhận ra chính mình cũng bị đem ra tính toán như một quân cờ." Vĩnh Khang nói tiếp thay cô, giọng nhẹ nhàng nhưng thấu hiểu.

Khánh Vy ngạc nhiên nhìn anh. Đây là lần đầu tiên kể từ khi cưới, cô cảm thấy có ai đó thực sự hiểu được nỗi đau âm ỉ trong lòng mình mà không cần cô phải giải thích dài dòng.

"Anh cũng từng cảm thấy như vậy sao?" Cô hỏi.

Vĩnh Khang gật đầu, ánh mắt anh xa xăm nhìn ra phía cánh đồng. "Không hoàn toàn giống, nhưng tôi hiểu cảm giác bị đánh giá thấp, bị coi là không xứng đáng chỉ vì hoàn cảnh của mình. Từ ngày tôi quyết định rời viện nghiên cứu về đây làm nông, không ít người bạn cũ nhìn tôi bằng ánh mắt thương hại, cho rằng tôi đã lãng phí tài năng của mình. Nhưng tôi chưa bao giờ hối hận về quyết định đó."

Câu nói của anh khiến Khánh Vy tò mò hơn về quá khứ của người đàn ông này, nhưng cô không hỏi thêm, cảm nhận được rằng đây chưa phải thời điểm anh sẵn sàng chia sẻ hết. Cô chỉ mỉm cười nhẹ, đáp lại bằng sự tôn trọng tương tự mà anh đã dành cho cô.

Những ngày sau đó, Khánh Vy dần hình thành một thói quen mới: mỗi sáng thức dậy, cô ra vườn hái vài quả cà chua chín mọng, mang vào bếp rửa sạch trước khi Vĩnh Khang chuẩn bị bữa sáng. Đó là một việc nhỏ nhặt, nhưng nó khiến cô cảm thấy mình đang đóng góp một điều gì đó thực chất, chứ không chỉ tồn tại như một vị khách trong ngôi nhà này. Cô cũng bắt đầu ghi chép lại những điều mình học được mỗi ngày vào một cuốn sổ nhỏ — cách phân biệt sâu hại, thời điểm bón phân hữu cơ, chu kỳ sinh trưởng của từng loại rau — với thói quen tỉ mỉ của một người từng làm phân tích đầu tư, chỉ khác đối tượng phân tích giờ đây là đất đai và cây cối thay vì những con số tài chính khô khan.

Một buổi chiều, khi đang ngồi ghi chép bên hiên nhà, cô ngẩng lên bắt gặp Vĩnh Khang đứng từ xa quan sát mình với ánh mắt trầm ngâm. Khi nhận ra bị phát hiện, anh khẽ mỉm cười, gật đầu chào rồi tiếp tục công việc của mình, nhưng khoảnh khắc ấy khiến Khánh Vy tự hỏi không biết người đàn ông ít nói này đang nghĩ gì về sự hiện diện của cô trong cuộc sống vốn đã quen thuộc của anh suốt ba năm qua.

*

Buổi tối hôm đó, khi Khánh Vy giúp Tiểu Yến ôn bài tập viết chữ, cô nhận ra bé gái đã bắt đầu bớt e dè hơn, thỉnh thoảng còn chủ động hỏi cô về những từ khó viết.

"Cô viết chữ đẹp ghê." Tiểu Yến nói, mắt sáng lên khi nhìn Khánh Vy viết mẫu vào vở của mình. "Ba con cũng viết đẹp, nhưng ba hay bận, không có nhiều thời gian dạy con viết."

"Vậy từ giờ cô sẽ giúp con luyện chữ mỗi tối nhé, nếu con muốn." Khánh Vy đề nghị, cố giữ giọng nhẹ nhàng không ép buộc.

Tiểu Yến gật đầu, lần đầu tiên nở một nụ cười trọn vẹn với Khánh Vy kể từ ngày cô đến. Đó là một khoảnh khắc nhỏ bé, nhưng đối với Khánh Vy, nó mang ý nghĩa lớn lao hơn bất kỳ thành công nào cô từng đạt được trong sự nghiệp đầu tư của mình — cảm giác được một đứa trẻ tin tưởng, dù chỉ là bắt đầu.

Đứng ở cửa phòng nhìn vào, Vĩnh Khang lặng lẽ quan sát cảnh tượng ấy, một cảm giác ấm áp lan tỏa trong lòng mà anh không ngờ mình lại cảm nhận được sau ba năm dài chỉ có hai cha con nương tựa vào nhau. Anh chưa dám hy vọng nhiều, nhưng ít nhất, cuộc hôn nhân bị ép buộc này đang cho thấy những dấu hiệu đầu tiên của một điều gì đó tốt đẹp hơn những gì anh từng dự đoán.

Đêm đó, sau khi Tiểu Yến đã ngủ say, anh ngồi một mình trong phòng làm việc nhỏ, lật giở lại cuốn sổ tay cũ ghi chép những kỷ niệm về vợ mình. Anh viết thêm một dòng mới, nét chữ có phần run rẩy: "Hôm nay, con gái mình cười với người khác lần đầu tiên sau ba năm. Anh nghĩ em sẽ vui nếu biết điều này, Trang à." Gấp cuốn sổ lại, anh nhìn ra khung cửa sổ tối đen, lòng vừa nhẹ nhõm vừa nặng trĩu một nỗi niềm khó gọi tên, giữa ký ức về người vợ đã khuất và một tia hy vọng mới đang le lói nhen lên trong cuộc sống hiện tại.

Đã sao chép liên kết chương