Chương 7
Chương 7 — Bị Mê Hoặc Bởi Người Nông Dân Gà Trống Nuôi Con
Trong khi Khánh Vy đang dần thích nghi với cuộc sống ở thôn Bình Xuyên, tại Sài Gòn, Chu Nhã Đình đang tận hưởng những ngày tháng được cô xem là đỉnh cao của cuộc đời mình. Lễ đính hôn giữa cô và Tô Khải Văn được tổ chức tại khách sạn năm sao sang trọng nhất thành phố, với sự góp mặt của giới thượng lưu kinh doanh và truyền thông được mời đến đưa tin.
Ống kính máy ảnh nhấp nháy liên hồi, ghi lại từng khoảnh khắc được dàn dựng cẩn thận của cặp đôi được xem là môn đăng hộ đối bậc nhất giới thượng lưu năm ấy.
"Em thật may mắn khi có được một người chị biết hy sinh vì gia tộc như vậy." Tô Khải Văn nói, tay khoác qua eo Nhã Đình khi cả hai đứng chụp ảnh trước ống kính phóng viên, nụ cười rạng rỡ không tì vết. "Nghe nói chị Khánh Vy đã đồng ý cưới một người nông dân để nhường suất tốt nhất cho em."
Nhã Đình cười duyên, không đính chính. "Chị ấy vốn tốt bụng mà. Chị luôn nghĩ cho gia tộc trước tiên."
Cô tận hưởng từng ánh mắt ngưỡng mộ, từng lời khen ngợi về sắc đẹp và may mắn của mình. Trong đầu cô, hình ảnh người chị gái đang phải sống trong một căn nhà cấp bốn giữa đồng ruộng, làm bạn với bùn đất và một đứa trẻ không phải con ruột, mang lại một cảm giác thỏa mãn khó tả — cảm giác cuối cùng cô cũng đã vượt qua được cái bóng quá lớn của người chị luôn được xem là chuẩn mực trong mắt cả gia tộc.
Bà nội Chu Lệ Phương ngồi ở bàn danh dự, nhìn cảnh tượng trước mắt với vẻ hài lòng. Đối với bà, đây là bằng chứng cho thấy quyết định của mình là đúng đắn — Nhã Đình phù hợp hơn với thế giới thượng lưu, còn Khánh Vy, với tính cách điềm tĩnh và khả năng quản lý, sẽ giúp ổn định vùng đất Tân Hòa mà tập đoàn đang nhắm tới.
Nhiều vị khách mời, vốn là những đối tác làm ăn lâu năm của gia tộc họ Chu, tấm tắc khen ngợi vẻ đẹp lộng lẫy của cô dâu tương lai, không quên nhắc đến sự "hy sinh cao cả" của người chị gái vắng mặt. Nhã Đình đón nhận những lời khen ấy như một phần tất yếu của vinh quang mình đang có, không một chút áy náy len vào tâm trí, dù cô biết rõ hơn ai hết sự thật đằng sau câu chuyện được thêu dệt.
"Cháu thật có phúc khi có được một người chị như vậy." Một người phụ nữ lớn tuổi, bạn thân của bà Lệ Phương, nói với Nhã Đình khi đến chúc mừng. "Không phải ai cũng sẵn lòng nhường nhịn em gái đến mức đó."
"Vâng, cháu luôn biết ơn chị hai vì điều đó." Nhã Đình đáp, giọng ngọt ngào không chút gợn sóng, trong khi trong lòng cô thầm cười nhạo sự cả tin của những người xung quanh.
*
Sau buổi tiệc, khi khách khứa đã ra về gần hết, Tô Khải Văn kéo Nhã Đình ra một góc vắng, giọng thì thầm đầy toan tính.
"Em này, sau đám cưới, em nói với ba em giúp anh vay một khoản vốn từ tập đoàn Chu Thị được không? Anh đang có một dự án bất động sản rất tiềm năng, chỉ cần thêm chút vốn là có thể hoàn thành."
Nhã Đình khẽ nhíu mày, nhưng nhanh chóng lấy lại vẻ mặt tươi cười quen thuộc. "Được thôi, để em thu xếp. Nhưng anh phải hứa với em, sau này khi thành công, anh sẽ đối xử tốt với em, đừng như mấy ông chồng khác coi thường vợ."
"Em yên tâm." Khải Văn hôn nhẹ lên trán cô, nụ cười vẫn ngọt ngào như thường lệ. "Anh sẽ cho em cuộc sống mà em xứng đáng có được."
Nhã Đình không nhận ra ánh mắt Khải Văn thoáng qua một tia toan tính lạnh lùng ngay sau câu nói ngọt ngào ấy — thứ ánh mắt của một người đang tính toán làm sao để moi được nhiều lợi ích nhất từ cuộc hôn nhân này, chứ không phải ánh mắt của một người đang yêu.
Đêm đó, trở về phòng riêng, Nhã Đình đứng trước gương, ngắm nghía chiếc nhẫn đính hôn lấp lánh dưới ánh đèn, lòng tràn ngập cảm giác chiến thắng. Cô nghĩ về những năm tháng tuổi thơ, khi mẹ cô — người vợ hai bị xem là kém danh giá hơn trong mắt gia tộc họ Chu — luôn phải nhún nhường trước hình bóng người vợ cả đã khuất, và Khánh Vy, đứa con của người vợ cả ấy, luôn được ưu ái hơn trong mọi quyết định của gia đình. Cô đã lớn lên với một niềm tin âm ỉ rằng, để được công nhận, cô phải giành lấy bằng được những gì tốt đẹp nhất, bất kể phải trả giá bằng cách nào.
"Cuối cùng thì mình cũng đã thắng." Cô thì thầm với hình ảnh phản chiếu trong gương, không hề nhận ra ranh giới mong manh giữa chiến thắng thực sự và một ảo tưởng được xây dựng trên nền tảng dối trá.
*
Vài ngày sau, khi đang ngồi trong phòng làm việc riêng tại biệt thự nhà họ Chu, Nhã Đình nhận được điện thoại từ một người bạn làm trong ngành tài chính, cảnh báo cô nên tìm hiểu kỹ về tình hình tài chính thực sự của Tập đoàn Tô Thị trước khi cưới. Nhưng cô gạt bỏ lời cảnh báo ấy ngay lập tức, cho rằng đó chỉ là sự ghen tị của người khác trước hạnh phúc của mình.
"Mọi người chỉ ghen tị thôi." Cô lẩm bẩm một mình, soi gương ngắm nhìn chiếc nhẫn đính hôn kim cương lấp lánh trên tay. "Chị Khánh Vy giờ chắc đang phải học cách bón phân, còn mình thì sắp trở thành mợ của một trong những gia tộc giàu có nhất thành phố. Ai mới là người thắng cuộc thực sự?"
Cô mở điện thoại, lướt qua vài tấm ảnh cô chụp lén được từ một người quen sống gần thôn Bình Xuyên — hình ảnh Khánh Vy mặc đồ lao động giản dị, tay lấm lem đất, đứng giữa luống rau cùng Vĩnh Khang. Nhã Đình nhìn tấm ảnh, môi cong lên một nụ cười khinh miệt.
"Chị nhìn xem, chị đã sa sút đến mức nào rồi." Cô thì thầm, dù không ai nghe thấy. "Còn em, em sẽ sống cuộc đời mà chị chưa bao giờ dám mơ tới."
Nhưng sâu trong lòng, có một cảm giác bất an nhỏ nhoi mà Nhã Đình cố tình phớt lờ — cảm giác rằng mọi thứ diễn ra quá suôn sẻ, quá dễ dàng, như thể cô đang xây một lâu đài trên cát mà không hề hay biết.
Cô gọi điện cho một người bạn thân, khoe khoang về đám cưới sắp tới và cuộc sống sung túc đang chờ đợi mình. Người bạn, dù chúc mừng, vẫn không quên nhắc khéo về những tin đồn xoay quanh tình hình kinh doanh gần đây của Tập đoàn Tô Thị. Nhã Đình gạt phắt đi, khẳng định chắc nịch rằng đó chỉ là sự đố kỵ của những kẻ không có được may mắn như cô. Cô tắt máy, ném điện thoại lên giường, tự nhủ mình không cần quan tâm đến những lời đồn đoán vô căn cứ ấy, trong khi thực chất, cô chưa từng một lần chủ động tìm hiểu kỹ lưỡng về gia cảnh thật sự của người chồng sắp cưới.
*
Cùng lúc đó, tại văn phòng tập đoàn, ông Chu Trọng Nghiệp ngồi một mình, tay cầm tách cà phê đã nguội lạnh, ánh mắt đăm chiêu nhìn ra cửa sổ. Ông vừa nhận được báo cáo sơ bộ về tình hình tài chính của Tập đoàn Tô Thị từ bộ phận thẩm định — những con số không mấy khả quan, cho thấy dấu hiệu của các khoản nợ tiềm ẩn chưa được công bố rộng rãi.
Ông định gọi con gái út đến để cảnh báo, nhưng rồi lại đặt điện thoại xuống, thở dài. Ông biết Nhã Đình sẽ không nghe, cũng như ông biết mình đã không đủ can đảm để bảo vệ Khánh Vy khỏi âm mưu của mẹ mình và con gái út trước đó. Sự nhu nhược của ông, tích tụ qua nhiều năm sống dưới cái bóng quyền lực của bà Lệ Phương, đã trở thành một thói quen khó bỏ.
"Có lẽ mình nên nói gì đó." Ông tự nhủ, nhưng rồi lại lắc đầu, cất báo cáo vào ngăn kéo, khóa lại cẩn thận. "Để xem tình hình diễn biến thế nào đã."
Sự im lặng của ông, giống như nhiều lần trước đây, sẽ trở thành một trong những nguyên nhân khiến hậu quả của âm mưu tráo đổi hôn nhân ngày càng lan rộng, kéo theo nhiều biến cố mà không ai trong gia tộc có thể lường trước được.
Ngoài kia, ánh nắng chiều dần tắt trên những tòa cao ốc của Sài Gòn, trong khi ở thôn Bình Xuyên xa xôi, Khánh Vy đang cùng Vĩnh Khang và Tiểu Yến quây quần bên mâm cơm giản dị, không hề hay biết những toan tính và rủi ro đang âm thầm hình thành, chờ đợi thời điểm bùng nổ trong tương lai không xa.
Ông Trọng Nghiệp mở ngăn kéo bàn làm việc, lấy ra một tấm ảnh cũ chụp hai chị em Khánh Vy và Nhã Đình khi còn nhỏ, đứng cạnh nhau trong sân vườn biệt thự, nụ cười hồn nhiên chưa vướng bận toan tính người lớn. Ông nhớ lại khoảng thời gian trước khi người vợ hai bước vào cuộc đời mình, khi Khánh Vy còn là đứa trẻ duy nhất ông yêu thương trọn vẹn không cần so sánh với ai. Ông tự hỏi, liệu có phải chính sự thiên vị vô thức của ông trong những năm tháng sau đó, khi cố gắng bù đắp cho Nhã Đình để giữ hòa khí với người vợ mới, đã vô tình gieo mầm cho lòng đố kỵ ngày càng lớn trong lòng cô con gái út.
Ông cất tấm ảnh lại vào ngăn kéo, cảm giác tội lỗi âm ỉ trong lòng nhưng vẫn chưa đủ mạnh mẽ để khiến ông hành động. Đó là một sai lầm mà ông sẽ còn phải trả giá đắt trong những tháng ngày sắp tới, khi mọi âm mưu được sắp đặt từ buổi họp mặt gia đình định mệnh ấy dần dần bung nở thành những hậu quả không ai có thể lường trước.