Bị Mê Hoặc Bởi Người Nông Dân Gà Trống Nuôi Con
9 phút đọc

Chương 2

Chương 2 — Bị Mê Hoặc Bởi Người Nông Dân Gà Trống Nuôi Con

Cập nhật 06/09/2026 9 phút đọc

Phòng làm việc của luật sư gia tộc nằm ở tầng hai biệt thự, cách âm tốt, chỉ có tiếng đồng hồ quả lắc gõ đều đặn trên tường. Khánh Vy ngồi đối diện bàn gỗ gụ, tay đặt lên tập hồ sơ dày, lòng vẫn còn hoang mang về buổi gặp mặt sáng nay.

"Cô cả xem qua rồi ký vào đây." Luật sư Đàm, người đã phục vụ gia tộc họ Chu hơn hai mươi năm, đẩy tập hồ sơ về phía cô, giọng đều đều như đã lặp lại thủ tục này hàng trăm lần. "Đây chỉ là văn bản ghi nhận kết quả buổi gặp mặt sơ bộ, xác nhận ứng viên mà bà nội và gia tộc đã thống nhất lựa chọn cho cô, mang tính ràng buộc đạo đức trước khi tiến hành hôn lễ chính thức."

Khánh Vy cầm tập hồ sơ, lướt mắt qua trang đầu. Tên cô được in rõ ràng: Chu Khánh Vy. Nhưng cô không kịp đọc kỹ nội dung bên trong, vì bà nội đã lên tiếng từ chiếc ghế bành kê sát cửa sổ.

"Con không cần đọc kỹ làm gì, cháu ạ. Đây chỉ là thủ tục. Ta đã xem qua rồi, mọi thứ đều ổn thỏa. Ký đi, chúng ta còn phải chuẩn bị tiệc tối."

Giọng bà nội mang một sức nặng vô hình mà Khánh Vy đã quen phục tùng từ nhỏ. Cô liếc nhìn cha mình đứng phía sau bà nội, ông Trọng Nghiệp gật đầu khe khẽ, ánh mắt vẫn tránh né như buổi sáng. Có một khoảnh khắc rất ngắn Khánh Vy cảm thấy có gì đó không ổn, nhưng áp lực từ ánh mắt cả gia tộc đang dồn về phía mình khiến cô gạt bỏ linh cảm đó, đặt bút ký vào dòng cuối cùng của văn bản.

Chỉ đến khi cô đặt bút xuống, luật sư Đàm mới lật sang trang phụ lục, nơi ghi rõ tên ứng viên được chọn.

"Đinh Vĩnh Khang."

Ba chữ ấy đập vào mắt Khánh Vy như một nhát búa. Cô ngẩng phắt đầu lên, nhìn bà nội, nhìn cha, rồi nhìn tập hồ sơ lần nữa, cố tìm ra một sự nhầm lẫn nào đó.

"Bà nội, đây là... đây là nhầm lẫn gì đó phải không ạ? Con tưởng con đang ký hồ sơ hôn ước với anh Khải Văn."

Bà nội không trả lời ngay. Bà rót một chén trà, chậm rãi đưa lên miệng, để cho sự im lặng kéo dài đủ lâu khiến Khánh Vy cảm thấy lạnh sống lưng.

"Không có nhầm lẫn nào cả." Cuối cùng bà lên tiếng, giọng điềm nhiên đến tàn nhẫn. "Ta đã cân nhắc rất kỹ. Nhã Đình phù hợp với gia tộc họ Tô hơn — tính cách nó hoạt bát, giỏi giao tiếp, sẽ giúp ích cho quan hệ làm ăn của tập đoàn với bên đó. Còn con, con là đứa điềm tĩnh, chín chắn, có khả năng quản lý, ta tin con đủ bản lĩnh để... ổn định một gia đình còn nhiều khó khăn."

"Ổn định một gia đình còn nhiều khó khăn?" Khánh Vy lặp lại, giọng run lên vì phẫn nộ. "Bà nội đang nói con sẽ cưới một người nông dân góa vợ có con riêng, trong khi để Nhã Đình cưới người giàu có nhất danh sách?"

"Con đừng nói vậy." Bà nội đặt mạnh chén trà xuống bàn. "Đinh Vĩnh Khang có đất đai, có học vấn tử tế, là người đàng hoàng. Con sẽ không phải chịu thiệt thòi gì cả. Hôn nhân này còn có lợi cho tập đoàn — vùng đất Tân Hòa đang nằm trong kế hoạch mở rộng của chúng ta, có người trong nhà nắm giữ đất đai ở đó sẽ thuận lợi hơn nhiều."

Đến lúc này Khánh Vy mới hiểu ra toàn bộ sự thật. Cô không phải được chọn vì phù hợp, mà bị đẩy vào cuộc hôn nhân này như một quân cờ phục vụ cho tính toán đất đai của gia tộc. Cô quay sang tìm ánh mắt cha mình, hy vọng ông sẽ lên tiếng bênh vực, nhưng ông Trọng Nghiệp chỉ cúi đầu, giọng nhỏ đến mức gần như thì thầm.

"Con nghe lời bà nội đi, Khánh Vy. Chuyện đã quyết rồi."

Khánh Vy nhìn cha mình một lúc lâu, cố tìm trong ánh mắt ông một dấu vết của sự day dứt, một lời giải thích nào đó xứng đáng hơn câu nói cụt lủn ấy. Nhưng ông chỉ im lặng, hai tay đan vào nhau sau lưng, dáng đứng của một người đã quen với việc nhường nhịn mẹ mình từ khi còn trẻ.

"Ba cũng đồng ý với chuyện này sao?" Cô hỏi, giọng cô không còn giữ được vẻ bình tĩnh thường ngày. "Ba biết rõ con đã kỳ vọng gì vào cuộc gặp mặt hôm nay, biết rõ con đã chuẩn bị tinh thần thế nào để bước vào một cuộc hôn nhân sắp đặt, vậy mà ba để mọi chuyện diễn ra như vậy sao?"

"Ba... ba cũng chỉ mới biết chuyện tráo đổi này sáng nay thôi." Ông Trọng Nghiệp đáp, giọng ông run nhẹ, lần đầu tiên để lộ ra một chút bối rối trước mặt con gái. "Bà nội đã quyết, ba không có quyền phản đối trong gia tộc này, con biết rõ mà."

Câu trả lời ấy, dù có phần thành thật, lại càng khiến Khánh Vy đau lòng hơn. Cô nhận ra, ngay cả cha ruột của mình, người lẽ ra phải là chỗ dựa vững chắc nhất, cũng chỉ là một mắt xích yếu ớt khác trong bộ máy quyền lực của bà nội, không đủ can đảm để đứng ra bảo vệ con gái mình trước một quyết định bất công đến vậy.

Luật sư Đàm, đứng giữa hai bên, cúi đầu thu dọn giấy tờ, cố giữ vẻ mặt trung lập nghề nghiệp, nhưng ánh mắt ông thoáng qua một chút áy náy khi liếc nhìn Khánh Vy. Ông đã chứng kiến không ít những cuộc hôn nhân sắp đặt trong gia tộc này suốt hai mươi năm qua, nhưng hiếm khi nào ông cảm thấy bất nhẫn như lúc này.

*

Ngoài hành lang, Nhã Đình đứng nép sau cánh cửa khép hờ, lắng nghe toàn bộ cuộc trò chuyện với một nụ cười mà cô cố giấu sau tay áo. Cô đã lo lắng suốt hai tuần qua, sợ kế hoạch đổi tráo hồ sơ vào phút chót sẽ bị phát hiện, sợ chị gái sẽ đọc kỹ văn bản trước khi ký. May mắn thay, sự tin tưởng tuyệt đối của Khánh Vy vào bà nội đã trở thành điểm yếu chí mạng.

Kế hoạch của cô và bà nội đơn giản đến bất ngờ: lợi dụng việc Khánh Vy luôn tin tưởng bà nội tuyệt đối, không bao giờ nghi ngờ những gì người lớn trong nhà quyết định, họ đã tráo đổi trang phụ lục ghi tên ứng viên ngay trước buổi ký kết, đưa tên "Đinh Vĩnh Khang" — ứng viên mà không ai muốn — vào hồ sơ của Khánh Vy, trong khi hồ sơ thật với tên Tô Khải Văn được chuyển sang cho Nhã Đình.

Bà nội có động cơ riêng: nhánh đất của gia đình Đinh Vĩnh Khang tại Tân Hòa nằm trong vùng quy hoạch mà tập đoàn đang nhắm tới, và một cuộc hôn nhân sẽ giúp việc thương lượng đất đai dễ dàng hơn nhiều so với đàm phán thông thường. Với bà, đây là một nước cờ kinh doanh khôn ngoan, không phải một sự trừng phạt. Nhưng động cơ của Nhã Đình lại đơn giản và ích kỷ hơn nhiều: cô muốn Tô Khải Văn, người đàn ông giàu có, điển trai, có vị thế xã hội — và cô không muốn chị gái mình, người luôn được xem là chuẩn mực trong mắt mọi người, tiếp tục đứng trên cô thêm một lần nào nữa.

*

Trở về phòng riêng, Khánh Vy ngồi sụp xuống giường, hai tay ôm lấy mặt. Cô không khóc, nhưng có một cảm giác trống rỗng lan tỏa khắp cơ thể, như thể mặt đất dưới chân mình vừa sụp xuống. Cô đã tin tưởng bà nội cả đời, tin rằng gia tộc luôn đặt lợi ích của con cháu lên trên, dù đôi khi cách thể hiện có phần nghiêm khắc. Nhưng hôm nay, cô nhận ra mình chỉ là một con cờ trên bàn cân lợi ích, và người sẵn sàng hy sinh cô nhiều nhất lại chính là những người máu mủ ruột thịt.

Cô mở điện thoại, định gọi cho người bạn thân duy nhất mà cô tin tưởng có thể cho lời khuyên khách quan — Vương Vũ Đăng, luật sư, bạn học đại học của cô. Nhưng ngón tay cô dừng lại trên màn hình, cuối cùng không bấm gọi.

Cô biết, dù có tư vấn pháp lý đến đâu, văn bản đã ký vẫn mang tính ràng buộc danh dự với cả gia tộc. Nếu cô phá vỡ nó ngay bây giờ, không chỉ riêng cô mà cả vị thế của cha cô trong tập đoàn, danh tiếng gia tộc trước công luận đều sẽ bị ảnh hưởng nghiêm trọng. Bà nội đã tính toán rất kỹ điều này — bà biết Khánh Vy sẽ không bao giờ để danh dự gia tộc bị tổn hại vì mình.

Đêm đó, Khánh Vy đứng bên cửa sổ phòng ngủ, nhìn ánh đèn thành phố lấp lánh phía xa, nghĩ về gương mặt điềm tĩnh của người đàn ông tên Đinh Vĩnh Khang mà cô đã gặp sáng nay. Anh ta không hề biết mình đang được — hay đúng hơn là bị — chọn làm chồng của cô. Anh đến buổi gặp mặt chỉ vì tưởng đó là chuyện đất đai.

Cô tự hỏi, khi biết sự thật, người đàn ông ấy sẽ phản ứng ra sao. Liệu anh có vui mừng vì bỗng dưng "lấy được" một cô gái con nhà tài phiệt, hay anh cũng sẽ cảm thấy bị lợi dụng như cô đang cảm thấy lúc này?

Cô không biết câu trả lời. Nhưng cô biết một điều chắc chắn: từ ngày mai, cuộc đời cô sẽ rẽ sang một hướng hoàn toàn khác, một hướng mà cô chưa từng chuẩn bị tâm lý để đối mặt.

Cô bật máy tính, gõ tìm kiếm cái tên "Đinh Vĩnh Khang, xã Tân Hòa" trên mạng, hy vọng tìm được điều gì đó giúp cô hiểu thêm về người đàn ông sắp trở thành chồng mình. Nhưng kết quả tìm kiếm gần như trống rỗng, chỉ có vài dòng thông tin sơ sài về một trang trại nhỏ đăng ký kinh doanh hộ cá thể, không ảnh, không mô tả chi tiết. Không giống như những ứng viên khác trong danh sách hôm nay, những người có hồ sơ dày đặc thành tích, quan hệ, tài sản được phô bày công khai trên mọi nền tảng, người đàn ông này gần như không để lại dấu vết nào trong thế giới số.

Sự trống rỗng ấy, thay vì khiến cô thất vọng, lại gợi lên trong cô một cảm giác tò mò kỳ lạ. Một người sống lặng lẽ đến mức không màng đến việc xây dựng hình ảnh bản thân trên mạng xã hội, trong một thời đại mà ai cũng cố gắng phô diễn mọi thứ, hẳn phải có một câu chuyện riêng đáng để tìm hiểu.

Cô tắt máy tính, nằm xuống giường, kéo chăn lên đến cằm dù trời không hề lạnh. Trong đầu cô, hình ảnh gương mặt điềm tĩnh, ánh mắt không hề khúm núm của người đàn ông ấy giữa căn phòng đầy những kẻ phán xét cứ hiện lên rõ nét, xen lẫn với nỗi sợ hãi mơ hồ về những gì đang chờ đợi phía trước.

Bên ngoài cửa phòng, Nhã Đình đứng lặng một lúc, tay siết chặt lấy tay vịn cầu thang, lắng nghe tiếng thở dài khe khẽ vọng ra từ phòng chị gái. Trong lòng cô dấy lên một cảm giác lạ — không hẳn là ăn năn, mà giống như một sự thỏa mãn pha lẫn chút bất an mơ hồ, như thể cô biết mình vừa châm ngòi cho một điều gì đó lớn hơn những gì mình có thể kiểm soát.

Cô lắc đầu, xua tan cảm giác ấy, rồi bước đi, trong đầu đã nghĩ đến bộ váy cưới lộng lẫy mà cô sẽ mặc trong lễ đính hôn với Tô Khải Văn tuần tới.

Đã sao chép liên kết chương