Bị Mê Hoặc Bởi Người Nông Dân Gà Trống Nuôi Con
8 phút đọc

Chương 15

Chương 15 — Bị Mê Hoặc Bởi Người Nông Dân Gà Trống Nuôi Con

Cập nhật 06/09/2026 8 phút đọc

Đã hai tuần trôi qua kể từ buổi gặp gỡ đầy toan tính tại nhà hàng sang trọng với Tưởng Bách Uy. Nhã Đình ngồi trong phòng làm việc riêng, tay cầm điện thoại, ngón tay lưỡng lự trên màn hình tin nhắn đã soạn sẵn gửi cho ông ta. Bên trong hộp tin nhắn là những thông tin cô thu thập được qua các cuộc trò chuyện thân mật với Khánh Vy — những lần hai chị em gọi điện hỏi thăm nhau mà Nhã Đình cố tình duy trì để không gây nghi ngờ, trong khi thực chất đang khai thác thông tin.

Cô đã biết được kế hoạch thành lập hợp tác xã, danh sách các hộ nông dân đã tham gia liên minh, thậm chí cả lịch trình các cuộc gặp gỡ sắp tới giữa Khánh Vy, Vĩnh Khang và đại diện các chuỗi siêu thị để mở rộng hợp đồng phân phối. Tất cả những thông tin ấy, cô đều thu thập một cách tự nhiên qua những cuộc trò chuyện tưởng chừng vô hại giữa hai chị em.

"Chị đâu có nghi ngờ gì mình cả." Nhã Đình lẩm bẩm một mình, vừa cảm thấy có chút áy náy vừa cố thuyết phục bản thân rằng mình không có lựa chọn nào khác. "Chị luôn tin tưởng mình là em gái mà."

Cô nhấn gửi, đoạn tin nhắn chi tiết về kế hoạch của liên minh nông hộ Bình Xuyên bay đến điện thoại của Tưởng Bách Uy chỉ trong tích tắc.

Ngay sau khi gửi đi, Nhã Đình đặt điện thoại xuống bàn, hai tay ôm lấy mặt. Cô ngồi như vậy rất lâu, cảm giác tội lỗi len lỏi trong lòng, nhưng mỗi khi nghĩ đến khoản nợ của chồng, đến ánh mắt khinh thường của những người từng ngưỡng mộ mình, cô lại tự nhủ đây là con đường duy nhất để cứu vãn cuộc sống đang trên bờ sụp đổ của bản thân.

Ngày hôm sau, khi Khánh Vy gọi điện hỏi thăm như thường lệ, giọng nói ấm áp quen thuộc của chị gái khiến Nhã Đình phải cố gắng hết sức để giữ giọng bình thường, không để lộ bất kỳ dấu hiệu bất thường nào có thể khiến chị gái nghi ngờ.

*

Chỉ chưa đầy một ngày sau khi Nhã Đình gửi đi những thông tin nhạy cảm ấy, guồng máy vận hành của Tập đoàn Đại Thịnh Nông Nghiệp đã bắt đầu chuyển động với tốc độ đáng sợ.

Nhận được thông tin, Tưởng Bách Uy triệu tập ngay một cuộc họp khẩn với đội ngũ quản lý cấp cao của tập đoàn. "Chúng ta cần hành động nhanh hơn." Ông nói, giọng đầy quyết đoán. "Nếu để liên minh này hoàn thiện tư cách pháp nhân, ký kết thêm nhiều hợp đồng phân phối lớn, sẽ rất khó để chúng ta thâu tóm vùng đất này với mức giá có lợi như mong muốn."

"Chúng ta có thể tác động đến chuỗi siêu thị Xanh Việt để họ hủy hợp đồng không, thưa chủ tịch?" Kiều Đắc Nhân hỏi, giọng anh chậm rãi hơn thường lệ, dù trong lòng vẫn còn chút do dự về tính đạo đức của những gì họ sắp thực hiện.

"Đúng vậy. Chúng ta có cổ phần lớn trong công ty mẹ quản lý chuỗi siêu thị đó." Tưởng Bách Uy đáp, nụ cười lạnh lùng hiện trên môi. "Chỉ cần tạo áp lực đủ lớn, họ sẽ phải cân nhắc lại việc hợp tác với một trang trại nhỏ lẻ, dù chất lượng sản phẩm có tốt đến đâu. Đồng thời, liên hệ với ngân hàng đang cho trang trại Bình Xuyên vay vốn mở rộng, tìm cách khiến họ siết chặt điều kiện giải ngân."

"Còn về phía liên minh nông hộ thì sao ạ?" Một trợ lý khác hỏi.

"Cho người tiếp cận riêng lẻ một vài hộ nông dân yếu thế nhất trong nhóm, đề nghị mức giá hấp dẫn hơn hẳn nếu họ rút khỏi liên minh và bán đất trực tiếp cho chúng ta trước." Tưởng Bách Uy chỉ đạo. "Chia rẽ từ bên trong luôn là cách hiệu quả nhất để phá vỡ bất kỳ liên minh nào."

Ông đứng dậy, bước đến khung cửa kính lớn nhìn ra toàn cảnh thành phố, giọng ông trở nên trầm ngâm hơn. "Trong suốt sự nghiệp của tôi, chưa có liên minh nông hộ nào có thể đứng vững quá sáu tháng một khi chúng ta đã quyết tâm ra tay. Lần này cũng sẽ không ngoại lệ. Chỉ là cần thêm chút thời gian và sự kiên nhẫn."

Kiều Đắc Nhân ghi chép lại từng chỉ đạo vào cuốn sổ tay công việc, nhưng trong lòng anh, một cảm giác bất an ngày càng lớn dần. Đây không phải lần đầu tiên anh chứng kiến những kế hoạch tương tự, nhưng chưa bao giờ anh cảm thấy rõ ràng đến vậy về việc những quyết định này sẽ ảnh hưởng trực tiếp đến cuộc sống của những con người cụ thể, không còn là những con số vô hồn trên báo cáo tài chính nữa.

*

Vài ngày sau, những dấu hiệu bất thường bắt đầu xuất hiện. Đại diện chuỗi siêu thị Xanh Việt gọi điện cho Vĩnh Khang, giọng có phần dè dặt khác hẳn thái độ nhiệt tình trước đó.

"Anh Khang à, chúng tôi cần xem xét lại một số điều khoản trong hợp đồng." Vị giám đốc thu mua nói, giọng có vẻ áy náy nhưng kiên quyết, khác hẳn sự nhiệt tình ông từng thể hiện khi ký kết hợp đồng thử nghiệm ban đầu. "Công ty mẹ vừa có chỉ đạo mới về việc rà soát lại toàn bộ danh sách nhà cung cấp, có thể sẽ ảnh hưởng đến hợp đồng của chúng ta."

Cùng lúc đó, Khánh Vy nhận được cuộc gọi từ ngân hàng, thông báo khoản vay mở rộng mà họ đã dự kiến giải ngân cho kế hoạch xây thêm nhà màng bị tạm hoãn với lý do "cần thẩm định lại rủi ro tín dụng."

"Có gì đó không ổn." Khánh Vy nói với Vĩnh Khang sau khi nhận được hai tin xấu liên tiếp trong cùng một ngày, giọng cô trầm xuống vì lo lắng. "Hai sự việc này xảy ra cùng lúc không thể là trùng hợp ngẫu nhiên được. Ai đó phải biết rất rõ về kế hoạch mở rộng và hợp đồng của chúng ta mới có thể nhắm trúng đích như vậy."

Vĩnh Khang gật đầu, ánh mắt anh trở nên nghiêm túc khác thường, tay siết chặt thành nắm đấm trên bàn. "Anh cũng nghĩ vậy. Có vẻ như ai đó đang cố tình gây khó khăn cho chúng ta từ nhiều phía cùng lúc, và họ biết rất rõ những điểm yếu nào cần nhắm tới."

*

Trong khi đó, ông Lý Văn Bền báo tin có hai hộ nông dân trong liên minh vừa nhận được đề nghị mua đất riêng lẻ từ một công ty môi giới, với mức giá cao hơn hẳn giá thị trường, kèm điều kiện phải rút khỏi hợp tác xã trước khi ký kết. Cả hai hộ đều là những gia đình có hoàn cảnh khó khăn nhất trong vùng, dễ bị lung lay trước những khoản tiền lớn được đưa ra trước mắt.

"Tôi lo là sẽ có thêm nhiều hộ khác dao động nếu chuyện này lan rộng." Ông Bền nói, giọng đầy lo lắng trong cuộc họp khẩn cấp mà Khánh Vy triệu tập ngay tối hôm đó. "Bà con vốn đã quen sống trong cảnh thiếu thốn, nhìn thấy một khoản tiền lớn trước mắt, không phải ai cũng đủ vững vàng để từ chối."

Khánh Vy ngồi im lặng một lúc, hai tay đan chặt vào nhau trên bàn, đầu óc quay cuồng phân tích tình hình. Cách thức tấn công đồng loạt và có tổ chức này — nhắm vào hợp đồng phân phối, nguồn vốn vay, và sự đoàn kết nội bộ của liên minh cùng một lúc — cho thấy đối phương không chỉ có tiềm lực tài chính mạnh, mà còn nắm được thông tin chi tiết về kế hoạch của họ.

"Có ai đó đang tiết lộ thông tin nội bộ của chúng ta ra ngoài." Cô nói, giọng trầm xuống. "Cách họ hành động quá chính xác, quá đúng thời điểm để chỉ là suy đoán thông thường."

Câu nói của cô khiến cả căn phòng im lặng, mỗi người đều tự hỏi ai trong số họ có thể là nguồn tin rò rỉ. Nhiều ánh mắt e dè nhìn nhau, không khí căng thẳng bao trùm lên buổi họp vốn chỉ toàn những gương mặt quen thuộc, tin tưởng lẫn nhau suốt nhiều tháng qua. Nhưng không ai, kể cả Khánh Vy, dám nghĩ đến khả năng người tiết lộ thông tin lại chính là em gái ruột thịt của mình — người mà cô vẫn tin tưởng chia sẻ những cập nhật về cuộc sống mới của mình qua từng cuộc điện thoại thân mật cuối tuần.

Đêm đó, sau cuộc họp, Vĩnh Khang nắm chặt tay Khánh Vy, ánh mắt anh kiên định. "Dù chuyện gì xảy ra, chúng ta sẽ tìm ra sự thật, và sẽ bảo vệ được những gì mình đã xây dựng. Anh tin vào em, và anh tin vào cả cộng đồng này."

Khánh Vy gật đầu, siết chặt tay anh đáp lại, trong lòng vừa lo lắng vừa quyết tâm. Cô không biết rằng con đường tìm ra sự thật phía trước sẽ dẫn cô đến một khám phá đau lòng hơn bất kỳ điều gì cô từng tưởng tượng — một sự phản bội đến từ chính người mà cô luôn tin tưởng và cố gắng yêu thương suốt hơn hai mươi năm qua.

Sáng hôm sau, Khánh Vy triệu tập một cuộc họp khẩn với ông Lý Văn Bền và các đại diện nông hộ chủ chốt, thông báo về tình hình và kêu gọi mọi người bình tĩnh, không vội vàng đưa ra bất kỳ quyết định nào trước khi có thêm thông tin rõ ràng. "Chúng ta cần thời gian để tìm hiểu chính xác chuyện gì đang xảy ra." Cô nói, cố giữ giọng điềm tĩnh dù trong lòng đang rối bời trăm mối. "Xin bà con đừng hoảng loạn, và đừng vội ký bất kỳ giấy tờ nào với bên ngoài khi chưa trao đổi với chúng tôi."

Ông Bền gật đầu, ánh mắt ông vẫn còn đọng lại sự lo lắng nhưng cũng chứa đựng niềm tin vào khả năng lãnh đạo của Khánh Vy và Vĩnh Khang. "Bà con tin tưởng hai cháu. Chúng tôi sẽ chờ đợi thêm."

Đã sao chép liên kết chương