Bị Mê Hoặc Bởi Người Nông Dân Gà Trống Nuôi Con
9 phút đọc

Chương 3

Chương 3 — Bị Mê Hoặc Bởi Người Nông Dân Gà Trống Nuôi Con

Cập nhật 06/09/2026 9 phút đọc

Ba ngày sau buổi ký kết định mệnh, Đinh Vĩnh Khang nhận được cuộc gọi từ văn phòng luật sư gia tộc Chu, mời anh đến để "hoàn tất một số thủ tục liên quan đến buổi gặp mặt hôm trước". Anh đến đúng giờ, mặc bộ đồ lao động giản dị vì vừa từ trang trại lên thành phố, tay còn vương chút bụi đất chưa kịp rửa sạch.

Khi luật sư Đàm trình bày rõ ràng rằng anh đã được "chọn" làm chồng tương lai của Chu Khánh Vy — con gái cả của Chủ tịch Tập đoàn Chu Thị — Vĩnh Khang có một khoảng lặng dài đến mức luật sư phải nhắc lại câu nói một lần nữa.

"Tôi xin lỗi, nhưng tôi nghĩ có sự nhầm lẫn." Anh nói, giọng vẫn điềm tĩnh nhưng có chút bối rối hiện rõ. "Tôi đến buổi gặp mặt hôm đó vì nghĩ đó là buổi bàn về việc quy hoạch đất đai vùng Tân Hòa. Tôi không hề đăng ký tham gia bất kỳ chương trình mai mối nào."

"Tôi hiểu sự bất ngờ của anh." Luật sư Đàm đáp, giọng nghề nghiệp lạnh lùng. "Nhưng văn bản đã được ký kết hợp lệ bởi cả hai gia đình. Đây là quyết định của bà Chu Lệ Phương, người có thẩm quyền cao nhất trong gia tộc họ Chu về các vấn đề hôn nhân của con cháu."

Vĩnh Khang im lặng một lúc lâu. Anh nghĩ đến Tiểu Yến, con gái sáu tuổi đang đợi anh ở nhà, nghĩ đến những khoản nợ nhỏ anh vay để đầu tư hệ thống tưới nhỏ giọt cho trang trại, nghĩ đến áp lực tài chính đang đè nặng lên vai một người cha đơn thân. Một cuộc hôn nhân với gia tộc tài phiệt có thể mang đến nguồn lực anh cần, nhưng bản năng của anh mách bảo rằng không có gì miễn phí trong thế giới này, đặc biệt là khi nó đến từ những người có quyền lực như gia tộc họ Chu.

"Tôi cần gặp trực tiếp cô Khánh Vy trước khi quyết định bất cứ điều gì." Anh nói. "Tôi không thể đồng ý một cuộc hôn nhân mà người trong cuộc còn chưa từng nói chuyện với nhau quá năm phút."

Luật sư Đàm hơi bất ngờ trước yêu cầu này. Trong suốt hai mươi năm phục vụ gia tộc họ Chu, ông chưa từng thấy một ứng viên nào — dù giàu có hay nghèo khó — dám đặt điều kiện trước khi chấp nhận một cuộc hôn nhân đã được bà Lệ Phương quyết định. Đa phần họ chỉ biết cúi đầu tuân theo, vì ai cũng hiểu rõ giá trị của việc được liên kết với một gia tộc quyền lực như vậy.

"Tôi sẽ sắp xếp cuộc gặp cho anh." Ông đáp, giọng có chút dè dặt. "Nhưng tôi khuyên anh nên cân nhắc kỹ. Bà Lệ Phương không phải người dễ dàng thay đổi quyết định một khi đã đưa ra."

"Tôi không có ý định thách thức quyết định của bà ấy." Vĩnh Khang đáp, giọng vẫn giữ vẻ điềm tĩnh cố hữu. "Tôi chỉ muốn chắc chắn rằng, nếu tôi bước vào cuộc hôn nhân này, đó phải là một quyết định mà cả hai người trong cuộc đều hiểu rõ mình đang đối mặt với điều gì, không phải một sự sắp đặt mù quáng."

Trên đường trở về trang trại chiều hôm đó, Vĩnh Khang ngồi lặng lẽ trên chuyến xe khách, nhìn cảnh vật thành phố dần nhường chỗ cho những cánh đồng xanh mướt quen thuộc. Anh nghĩ về Tiểu Yến, về những đêm con bé khóc vì nhớ mẹ, về gánh nặng một mình xoay xở giữa công việc đồng áng và việc chăm sóc con nhỏ suốt ba năm qua. Có lẽ, một sự đồng hành, dù bắt đầu từ một sự sắp đặt kỳ lạ, cũng không hẳn là điều tệ nhất có thể xảy đến với cuộc sống của hai cha con anh.

*

Cuộc gặp diễn ra tại một quán cà phê yên tĩnh gần trụ sở tập đoàn, do chính Khánh Vy chủ động đề nghị. Cô đến sớm hơn giờ hẹn mười lăm phút, ngồi ở góc trong cùng, tay siết chặt ly trà nóng để giữ bình tĩnh.

Khi Vĩnh Khang bước vào, anh nhận ra ngay cô gái đã chủ động bắt chuyện với mình trong buổi gặp mặt hôm trước — người duy nhất trong căn phòng đầy ánh mắt phán xét đã đối xử với anh như một con người bình thường thay vì một món hàng kém giá.

"Tôi nghĩ chúng ta cần nói chuyện thẳng thắn." Khánh Vy mở lời ngay khi anh vừa ngồi xuống, không vòng vo. "Anh Khang, tôi tin anh cũng đã biết chuyện. Đây không phải lựa chọn của tôi. Hồ sơ đã bị tráo đổi ngay trước khi tôi ký, tôi chỉ phát hiện ra sau khi mọi thứ đã hoàn tất."

Vĩnh Khang gật đầu chậm rãi. "Tôi cũng vừa biết chuyện này qua văn phòng luật sư của gia tộc cô. Thành thật mà nói, tôi không hiểu tại sao một gia tộc lớn như vậy lại cần dùng đến thủ đoạn để gả một người con gái như cô cho một nông dân như tôi."

"Vì đất." Khánh Vy nói thẳng, không giấu giếm. "Bà nội tôi muốn có người trong gia đình nắm giữ đất đai ở Tân Hòa, để thuận lợi cho kế hoạch mở rộng của tập đoàn. Cuộc hôn nhân này với anh, đối với bà, chỉ là một nước cờ kinh doanh."

Cô chờ đợi phản ứng tức giận hoặc tổn thương từ người đối diện, nhưng Vĩnh Khang chỉ nhìn cô một lúc, rồi bật cười khẽ, một tiếng cười không vui nhưng cũng không cay đắng.

"Ít nhất cô thành thật." Anh nói. "Tôi cứ tưởng mình sẽ phải nghe những lời hoa mỹ giả tạo trước khi biết sự thật. Vậy thì tôi cũng nói thẳng với cô — tôi không cần tiền của gia tộc cô, không cần thế lực gì cả. Tôi chỉ có một mảnh đất, một trang trại nhỏ, và một đứa con gái sáu tuổi cần một mái nhà yên ổn. Nếu cô đến với cuộc hôn nhân này chỉ vì bị ép buộc, chỉ vì danh dự gia tộc, tôi thà từ chối còn hơn để con gái tôi phải sống chung với một người xem gia đình mình là gánh nặng."

Câu nói của anh khiến Khánh Vy sững lại. Cô không ngờ một người bị cả xã hội coi là "kém giá nhất" lại có thể nói ra những lời đầy tự trọng và cứng cỏi đến vậy, từ chối thẳng thừng một cuộc hôn nhân mà lẽ ra phải là cơ hội đổi đời trong mắt nhiều người.

"Anh nói đúng." Cô đáp sau một khoảng lặng, giọng trầm xuống. "Tôi không hề mong muốn chuyện này. Nhưng tôi cũng không phải người xem thường gia đình anh. Tôi chỉ đang cố tìm cách chấp nhận một thực tế mà tôi không có quyền lựa chọn khác. Nếu tôi từ hôn ngay bây giờ, cha tôi sẽ mất mặt trước cả giới kinh doanh, danh dự gia tộc sẽ bị tổn hại nghiêm trọng, và tôi..." Cô ngừng lại, cắn nhẹ môi dưới. "Tôi đã quen với việc hy sinh những mong muốn cá nhân để giữ hòa khí gia đình từ nhỏ rồi."

Vĩnh Khang im lặng quan sát cô một lúc lâu. Có điều gì đó trong ánh mắt mệt mỏi nhưng vẫn giữ được sự tự trọng của người phụ nữ trước mặt khiến anh nhớ đến chính mình những năm trước, khi phải từ bỏ sự nghiệp nghiên cứu đầy triển vọng để về quê chăm vợ bệnh nặng. Cũng là một sự hy sinh không ai ép buộc bằng lời nói, nhưng lại nặng nề hơn bất cứ mệnh lệnh nào.

"Tôi không thể hứa sẽ cho cô một cuộc sống giàu sang như cô đang có." Cuối cùng anh lên tiếng. "Trang trại của tôi còn nhiều khó khăn, tôi còn nợ ngân hàng vì đầu tư hệ thống tưới tiêu, và Tiểu Yến — con gái tôi — vẫn còn nhạy cảm sau khi mất mẹ, cần thời gian để tin tưởng người lạ. Nếu cô đồng ý bước vào cuộc hôn nhân này, tôi hứa sẽ đối xử với cô bằng sự tôn trọng, nhưng tôi sẽ không giả vờ yêu thương nếu chúng ta chưa thực sự hiểu nhau. Cô có chấp nhận điều đó không?"

Khánh Vy nhìn thẳng vào mắt anh, tìm kiếm một dấu hiệu giả tạo nào đó, một toan tính ẩn giấu như những gì cô vẫn thấy ở giới thượng lưu mà cô lớn lên cùng. Nhưng cô không tìm thấy gì ngoài sự chân thành trần trụi, đôi khi đến mức thô ráp.

"Tôi chấp nhận." Cô nói, giọng chắc chắn hơn cô tưởng. "Ít nhất, sự thành thật của anh còn đáng tin hơn nhiều lời ngọt ngào tôi từng nghe trong căn nhà của chính mình."

*

Trên đường về, ngồi trong xe riêng, Khánh Vy nhìn ra cửa sổ, thành phố lướt qua như một cuốn phim câm. Cô nghĩ về quyết định của mình, về những gì đang chờ đợi phía trước — một trang trại xa lạ, một đứa trẻ chưa từng gặp, một người đàn ông cô mới quen chưa đầy một tuần nhưng sắp trở thành chồng mình.

Cô không biết liệu đây là một sự sụp đổ hay một khởi đầu. Nhưng cô biết chắc một điều: từ hôm nay, cô sẽ không còn là Chu Khánh Vy của những buổi tiệc thượng lưu, của những cuộc họp hội đồng quản trị nữa. Cô sẽ phải học cách sống một cuộc đời hoàn toàn khác, trong một thế giới mà cô chưa từng bước chân vào.

Điện thoại cô rung lên, một tin nhắn từ Nhã Đình: "Chị hai, em nghe nói chị đồng ý rồi à? Chị thật sự tốt bụng, hy sinh vì gia tộc như vậy. Em sẽ nhớ ơn chị."

Khánh Vy nhìn dòng tin nhắn, không cảm thấy tức giận như cô nghĩ mình sẽ cảm thấy, chỉ có một nỗi mệt mỏi sâu thẳm lan tỏa khắp người. Cô tắt màn hình điện thoại, nhắm mắt lại, cố gắng chuẩn bị tinh thần cho những gì sắp tới — một cuộc sống ở thôn Bình Xuyên, xã Tân Hòa, nơi cô chưa từng đặt chân đến, bên cạnh một người đàn ông và một đứa trẻ hoàn toàn xa lạ.

Tối hôm đó, cô gọi điện báo tin cho Vương Vũ Đăng, người bạn luật sư duy nhất mà cô tin tưởng tuyệt đối. Anh im lặng lắng nghe toàn bộ câu chuyện, từ việc hồ sơ bị tráo đổi cho đến cuộc gặp gỡ vừa diễn ra, giọng anh trầm xuống đầy lo lắng khi cô kể xong.

"Cậu có chắc đây là quyết định đúng đắn không, Vy?" Anh hỏi. "Về mặt pháp lý, tớ vẫn có thể tìm cách để cậu hủy bỏ văn bản đã ký, dù sẽ mất thời gian và không tránh khỏi rắc rối với gia tộc cậu."

"Tớ đã nghĩ đến điều đó." Khánh Vy đáp, giọng cô bình thản lạ thường. "Nhưng tớ không chỉ nghĩ cho riêng mình nữa. Nếu tớ hủy hôn ngay bây giờ, ba tớ sẽ chịu hậu quả nặng nề trước hội đồng quản trị, còn người đàn ông kia — dù không hề mong muốn chuyện này — cũng sẽ bị mang tiếng bị từ hôn trước cả vùng quê anh ấy sinh sống. Tớ nghĩ, ít nhất, tớ nên thử trước khi từ bỏ hoàn toàn."

"Cậu luôn là người nghĩ cho người khác nhiều hơn nghĩ cho chính mình." Vũ Đăng thở dài. "Được rồi, nếu cậu đã quyết định vậy, tớ sẽ luôn sẵn sàng hỗ trợ cậu bất cứ khi nào cậu cần, về mặt pháp lý hay bất cứ điều gì khác."

Cúp máy, Khánh Vy nằm xuống giường, nhìn lên trần nhà quen thuộc lần cuối trước khi phải rời xa nó trong vài ngày tới. Cô không biết con đường phía trước sẽ dẫn mình đến đâu, nhưng cô đã quyết định, dù trong lòng vẫn còn ngổn ngang trăm mối, rằng mình sẽ đối mặt với nó bằng tất cả sự can đảm còn sót lại.

Đã sao chép liên kết chương