Say Đắm Một Tình Yêu Éo Le
8 phút đọc

Chương 13

Chương 13 — Say Đắm Một Tình Yêu Éo Le

Cập nhật 06/09/2026 8 phút đọc

Buổi họp mặt gia tộc định kỳ hàng quý của họ Cao diễn ra tại tư dinh chính, quy tụ đông đủ các thành viên quan trọng để bàn bạc về tình hình kinh doanh cũng như những vấn đề nội bộ gia đình. Đây là lần thứ ba Nhã Đan phải tham dự với tư cách vị hôn thê của Thiên Lãm, và lần này, bầu không khí căng thẳng hơn hẳn mọi lần trước.

Ngay khi Nhã Đan cùng Thiên Lãm bước vào phòng khách, Cao Tuyết Mai đã đứng sẵn giữa phòng, ánh mắt bà sắc lạnh nhìn thẳng vào Nhã Đan không chút che giấu sự thù địch.

"Tôi đã chịu đựng chuyện này đủ lâu rồi." Bà lên tiếng ngay khi mọi người vừa ổn định chỗ ngồi, giọng bà vang vọng khắp căn phòng. "Thiên Lãm, cháu định để con gái kẻ đã hại chết anh trai cô sống nhởn nhơ trong nhà cháu đến bao giờ nữa?"

"Cô Tuyết Mai, đây không phải là chuyện để bàn ở đây." Thiên Lãm đáp, giọng anh cố giữ bình tĩnh, nhưng ánh mắt anh đã lộ rõ sự khó chịu.

"Không phải chuyện để bàn sao?" Cao Tuyết Mai cười khẩy, bước đến gần Nhã Đan hơn, ánh mắt bà như muốn thiêu đốt cô. "Cháu biết không, kể từ ngày con bé này bước chân vào nhà mình, cổ phần của gia tộc mình trên thị trường đã sụt giảm đáng kể vì tin đồn thất thiệt. Các đối tác lâu năm bắt đầu nghi ngờ về sự minh bạch trong quyết định của cháu. Cháu đang lấy tương lai của cả gia tộc ra đánh cược chỉ vì một phút mềm lòng vô nghĩa."

Nhã Đan đứng lặng người, hai tay siết chặt lấy vạt áo, đôi má cô nóng bừng như vừa hứng một cái tát vô hình, nhưng cô cố gắng giữ vững tinh thần, không để những lời cay nghiệt ấy đánh gục mình ngay trước mặt cả gia tộc.

"Cô Tuyết Mai, cháu nghĩ cô đang nói quá lời rồi." Thiên Lãm bước lên trước, đứng chắn giữa Nhã Đan và người cô ruột đang giận dữ. "Quyết định này là của cháu, cháu tự chịu trách nhiệm với nó."

"Vậy thì để cô hỏi thẳng cháu một câu." Cao Tuyết Mai khoanh tay, ánh mắt bà nghiêm nghị. "Cháu thật sự có tình cảm với con bé này, hay chỉ đang dùng nó như một công cụ trả thù? Nếu là vế sau, vậy tại sao phải để nó danh chính ngôn thuận sống trong nhà, chường mặt ra trước cả xã hội như vậy? Cháu hoàn toàn có thể trả thù theo những cách kín đáo hơn nhiều."

Câu hỏi ấy khiến cả căn phòng chìm vào im lặng. Nhã Đan ngước nhìn Thiên Lãm, tim cô đập thình thịch chờ đợi câu trả lời, dù bản thân cô cũng không chắc chắn mình mong đợi anh sẽ nói gì.

Thiên Lãm im lặng một lúc lâu, ngực anh phập phồng theo một hơi thở dài cố nén xuống, ánh mắt anh phức tạp nhìn sang Nhã Đan trong khoảnh khắc ngắn ngủi trước khi quay lại đối diện với cô mình. "Đó là chuyện riêng của cháu, cô không cần phải biết rõ động cơ. Điều cô cần biết là, từ nay về sau, ai xúc phạm Nhã Đan trước mặt cháu, cũng đồng nghĩa với việc xúc phạm chính cháu."

Lời tuyên bố dứt khoát ấy khiến Cao Tuyết Mai sững lại trong giây lát, gương mặt bà đỏ bừng vì tức giận. "Cháu bênh vực nó đến mức này sao? Cháu quên rồi à, gia đình nó đã khiến ba cháu chết trong uất hận, khiến cả gia tộc mình suýt tan nát!"

"Con chưa từng quên." Thiên Lãm đáp, giọng anh trầm xuống nhưng đầy sức nặng. "Nhưng con cũng không muốn biến bản thân mình thành một kẻ tàn nhẫn giống như những gì con đang căm ghét. Nhã Đan không có tội, cô ấy chỉ là nạn nhân bị cuốn vào biến cố này giống như con."

Cao Tuyết Mai nhìn cháu trai mình một lúc lâu, ánh mắt bà đầy thất vọng lẫn phẫn nộ, rồi quay sang nhìn Nhã Đan với vẻ khinh miệt không giấu giếm. "Được, nếu cháu đã quyết như vậy, cô sẽ không nói thêm gì nữa. Nhưng cô cảnh báo trước, nếu con bé này dám làm bất cứ điều gì gây tổn hại đến danh dự gia tộc, đừng trách cô không nương tay."

Bà quay lưng rời khỏi phòng, để lại không khí căng thẳng bao trùm lên tất cả những người còn lại. Vài thành viên khác trong gia tộc nhìn nhau, không ai dám lên tiếng thêm, chỉ lặng lẽ tản ra sau khi cuộc họp kết thúc sớm hơn dự kiến.

Cao Việt Hùng, người bác họ lớn tuổi vẫn thường im lặng trong những cuộc họp gia tộc, nán lại một chút trước khi ra về, đặt tay lên vai Thiên Lãm, ánh mắt ông trầm ngâm. "Cháu làm vậy là đúng. Chuyện năm xưa, bác cũng có nhiều điều còn khúc mắc chưa rõ ràng, không phải mọi thứ đều đơn giản như những gì người ta vẫn nói. Cháu cứ giữ vững lập trường của mình, đừng để những lời gièm pha làm lung lay."

Câu nói của ông khiến Thiên Lãm khẽ sững lại, ánh mắt anh dò hỏi. "Bác nói vậy là có ý gì?"

"Chỉ là cảm nhận của một người từng chứng kiến toàn bộ sự việc thôi." Cao Việt Hùng đáp, giọng ông xa xăm. "Có những chuyện, càng về sau càng thấy không đơn giản như bề ngoài. Cháu cứ giữ đầu óc tỉnh táo, đừng vội kết luận điều gì quá sớm." Nói rồi ông vỗ nhẹ vai Thiên Lãm, lặng lẽ rời đi, để lại trong lòng Thiên Lãm một sự băn khoăn mơ hồ mà anh chưa kịp lý giải hết.

Trên đường về, Nhã Đan ngồi im lặng trong xe, lòng cô ngổn ngang trăm mối. Cô vừa cảm động trước sự bênh vực quyết liệt của Thiên Lãm, vừa lo sợ trước lời cảnh cáo đầy đe dọa của Cao Tuyết Mai, và trên hết, cô cảm thấy day dứt khôn nguôi khi nghĩ đến bí mật mình đang giấu kín, bí mật có thể khiến toàn bộ gia tộc này chấn động một lần nữa.

"Cảm ơn anh vì đã bênh vực em." Cô khẽ lên tiếng, phá vỡ sự im lặng kéo dài.

"Cô không cần cảm ơn." Thiên Lãm đáp, mắt anh vẫn nhìn thẳng ra phía trước. "Tôi chỉ đang nói lên sự thật mà tôi tin tưởng."

Cô nhớ lại lời của bác Việt Hùng lúc nãy, một câu nói mơ hồ nhưng lại khiến lòng cô dấy lên một tia hy vọng nhỏ nhoi, rằng có lẽ không phải tất cả mọi người trong gia tộc này đều nhắm mắt tin vào những gì đã được kết luận từ mười hai năm trước. "Anh thật sự tin em không có tội sao?" Nhã Đan hỏi, giọng cô khẽ khàng, muốn biết chắc chắn câu trả lời.

Thiên Lãm quay sang nhìn cô, ánh mắt anh trong khoảnh khắc ấy không còn vẻ lạnh lùng cố hữu, mà thay vào đó là một sự dịu dàng hiếm hoi. "Tôi tin. Càng ở gần cô, tôi càng nhận ra cô hoàn toàn không liên quan gì đến những gì đã xảy ra mười hai năm trước. Cô chỉ là một đứa trẻ khi biến cố đó xảy ra, giống như tôi vậy."

Câu nói ấy khiến trái tim Nhã Đan xao động mãnh liệt. Cô muốn nói cho anh biết tất cả những gì mình đã phát hiện, muốn chia sẻ gánh nặng bí mật đang đè nặng lên vai mình, nhưng cô lại sợ hãi, sợ rằng sự thật quá tàn khốc sẽ phá vỡ khoảnh khắc ấm áp hiếm hoi này, sợ rằng Thiên Lãm sẽ không đủ sức chịu đựng khi biết người mình tin tưởng nhất chính là kẻ đã lừa dối anh suốt mười hai năm qua.

Cô đành nuốt lời định nói vào trong, chỉ khẽ gật đầu, quay mặt nhìn ra cửa sổ để giấu đi những giọt nước mắt đang chực trào.

Trong khi đó, tại một quán trà đạo sang trọng cách tư dinh họ Cao không xa, Cao Tuyết Mai ngồi đối diện với Cao Bá Vinh, gương mặt bà vẫn còn hằn rõ vẻ tức giận chưa nguôi. "Chú thấy đó, Thiên Lãm giờ mê muội vì con bé kia rồi, nói gì cũng không nghe nữa."

"Chị bình tĩnh lại đi." Cao Bá Vinh nhẹ nhàng rót trà mời bà, giọng ông vẫn giữ vẻ điềm đạm quen thuộc, dù trong ánh mắt thoáng qua một tia toan tính sắc lạnh mà không ai có thể nhận ra. "Để tôi từ từ tìm cách khuyên nhủ thằng bé, chị đừng nóng vội, kẻo phản tác dụng."

"Chú không thấy nguy hiểm sao?" Cao Tuyết Mai hạ giọng, ánh mắt bà đầy lo lắng. "Nếu con bé đó thân thiết với Thiên Lãm lâu dài, biết đâu nó sẽ đào bới lại chuyện cũ, biết đâu nó tìm ra điều gì đó bất lợi cho gia tộc mình thì sao?"

Cao Bá Vinh khẽ nhíu mày trong thoáng chốc, một biểu cảm lướt qua nhanh đến mức Cao Tuyết Mai không kịp nhận ra. "Chị yên tâm, chuyện năm xưa đã được xử lý gọn gàng từ lâu rồi, không có gì phải lo lắng cả. Nhưng để cẩn thận, tôi sẽ cho người theo dõi sát sao con bé đó một thời gian, xem nó có động thái gì bất thường không."

"Vậy thì tốt." Cao Tuyết Mai gật đầu, có phần yên tâm hơn trước sự trấn an của người em họ mà bà luôn tin tưởng tuyệt đối. "Có gì bất thường, chú phải báo cho tôi biết ngay."

"Chị cứ yên tâm giao cho tôi." Cao Bá Vinh mỉm cười, nhưng ngay khi Cao Tuyết Mai quay đi, nụ cười ấy lập tức biến mất, thay vào đó là một ánh mắt lạnh lẽo, tính toán đầy nguy hiểm. Ông rút điện thoại, nhắn tin ngắn gọn cho một số liên lạc riêng mà chỉ ông mới biết đến: "Theo dõi sát Vũ Nhã Đan từ hôm nay, báo cáo mọi cuộc gặp gỡ, mọi nơi cô ta đến."

Đêm nay, thành phố vẫn lấp lánh những ánh đèn quen thuộc, nhưng trong lòng Nhã Đan, một cơn bão thật sự đang âm thầm tích tụ, chờ đợi ngày bùng nổ, cuốn phăng đi tất cả những gì cả hai người đang cố gắng gìn giữ. Và cô hoàn toàn không hay biết rằng, ngay lúc này, một mạng lưới giám sát nguy hiểm đã bắt đầu siết chặt quanh mình, chỉ chờ một sơ hở nhỏ để bóp nghẹt mọi hy vọng minh oan mà cô đang cố gắng gây dựng.

Đã sao chép liên kết chương