Chương 19
Chương 19 — Say Đắm Một Tình Yêu Éo Le
Có một loại im lặng chỉ xuất hiện ngay trước khi cơn bão thật sự ập tới, và suốt hai tuần sau đó, biệt thự Thảo Điền chìm trong đúng loại im lặng ấy — bên ngoài yên ả như mọi ngày, bên trong là một guồng máy đang âm thầm siết chặt từng mắt xích cuối cùng quanh kẻ chủ mưu. Thiên Lãm và Nhã Đan cùng nhau lặng lẽ thu thập từng mảnh bằng chứng còn thiếu. Bà Xuân Lan, khi được Thiên Lãm khéo léo hỏi chuyện, cuối cùng cũng xác nhận rằng chính bà là người từng vô tình nghe được cuộc điện thoại đáng ngờ của Cao Bá Vinh nhiều năm trước, ngay trước ngày vụ bê bối bùng nổ.
"Tôi nhớ rõ lắm, hôm đó tôi mang trà lên phòng làm việc của ông Vinh, vô tình nghe được ông ấy nói chuyện điện thoại với ai đó, dặn dò phải 'xử lý gọn gàng đống sổ sách trước khi kiểm toán vào cuộc', và còn nói sẽ 'để lão Bảo chịu trách nhiệm thay'." Bà Xuân Lan kể lại, giọng bà run run vì xúc động. "Lúc đó tôi không hiểu ý nghĩa thật sự của câu nói ấy, mãi đến khi vụ bê bối bùng nổ vài ngày sau, tôi mới linh cảm có điều gì đó không ổn, nhưng vì sợ hãi quyền lực của ông Vinh, tôi không dám nói ra với ai."
Cùng lúc đó, Quỳnh Chi cũng đã tìm ra được tung tích của người nhân viên kế toán giấu tên năm xưa, giờ đây đã lập gia đình và sinh sống tại Cần Thơ. Sau nhiều lần thuyết phục, người phụ nữ ấy, tên Hồ Diệu Thúy, cuối cùng cũng đồng ý làm chứng, dù vẫn còn nhiều nỗi sợ hãi đè nặng.
"Suốt mười hai năm qua, tôi luôn day dứt vì đã không đủ can đảm nói ra sự thật, để một người vô tội phải chịu oan ức đến chết." Bà Diệu Thúy nói qua cuộc gọi video với Nhã Đan và Thiên Lãm, giọng bà nghẹn ngào. "Chính ông Vinh đã ép tôi chỉnh sửa sổ sách, đe dọa nếu tôi không làm theo sẽ khiến cả gia đình tôi gặp rắc rối. Tôi có giữ lại một vài bản sao chứng từ gốc trước khi bị chỉnh sửa, giấu kín suốt bao năm qua vì sợ hãi."
Nhưng đúng vào lúc mọi mảnh ghép cuối cùng sắp được ráp nối hoàn chỉnh, Cao Bá Vinh cũng không ngồi yên chờ đợi. Một trong những người ông cài cắm trong bộ phận công nghệ của tập đoàn đã đánh hơi được việc tài khoản thư ký riêng của ông bị lần dấu truy cập bất thường, vội vàng báo lại cho ông. Suốt hai đêm liền, ông âm thầm gọi điện riêng cho từng thành viên cao niên trong hội đồng quản trị, những người từng chịu ơn ông trong quá khứ, khéo léo gieo rắc nghi ngờ rằng Thiên Lãm đang để tình cảm cá nhân với một cô gái nhà họ Vũ che mờ lý trí, sẵn sàng dựng chuyện hãm hại chính người chú đã một tay giúp cháu mình gây dựng lại cơ đồ, chỉ để giữ người con gái ấy bên cạnh. Ông cũng kín đáo nhắc lại, với vài người đủ để tạo áp lực ngầm, rằng mười lăm phần trăm cổ phần ông đang nắm giữ không phải là con số có thể xem nhẹ, nếu cuộc bỏ phiếu diễn ra bất lợi cho ông, ông sẽ không ngần ngại kéo dài tranh chấp ra tòa án dân sự, khiến cổ phiếu tập đoàn chao đảo hàng tháng trời. Đó là quân bài cuối cùng ông giữ lại, một lời đe dọa ngầm đủ sức khiến không ít người trong hội đồng phải chần chừ trước khi cuộc họp khẩn cấp chính thức diễn ra.
Với đầy đủ bằng chứng từ báo cáo kiểm toán gốc do luật sư Minh cung cấp, lời khai của bà Xuân Lan, lời khai và chứng từ của bà Diệu Thúy, cùng dữ liệu điều tra về việc dàn dựng tai nạn và đoạn ghi âm giả mạo, Thiên Lãm quyết định đã đến lúc triệu tập một cuộc họp hội đồng quản trị khẩn cấp, mời đầy đủ các thành viên quan trọng trong gia tộc tham dự.
Buổi họp diễn ra tại phòng họp lớn của Tập đoàn Lãm Phong, không khí trang nghiêm căng thẳng bao trùm khắp không gian. Hơn hai mươi thành viên hội đồng quản trị cùng các đại diện chủ chốt trong gia tộc họ Cao lần lượt ngồi vào chỗ, ai nấy đều mang vẻ mặt tò mò xen lẫn lo lắng trước tính chất bất thường của cuộc họp khẩn cấp được triệu tập chỉ trong vòng một ngày. Cao Bá Vinh ngồi ở vị trí quen thuộc của mình, vẫn giữ vẻ điềm đạm cố hữu, nhưng ánh mắt ông thoáng chút bất an khi nhận thấy sự nghiêm trọng khác thường trong thái độ của Thiên Lãm.
"Hôm nay tôi triệu tập cuộc họp này để công bố một sự thật quan trọng, liên quan trực tiếp đến biến cố đã xảy ra với Cao Nguyên Thịnh mười hai năm trước." Thiên Lãm mở đầu, giọng anh vang vọng đầy uy quyền khắp căn phòng.
Cao Tuyết Mai, đang ngồi hàng ghế đầu, cau mày khó hiểu. "Cháu định nói gì vậy? Chuyện đó đã được kết luận rõ ràng từ lâu rồi mà."
"Kết luận đó là sai." Thiên Lãm đáp, ánh mắt anh quét qua cả căn phòng trước khi dừng lại ở Cao Bá Vinh. "Người thực sự đã rút ruột vốn dự án, làm giả hồ sơ, dàn dựng bằng chứng để đổ tội cho ông Vũ Đình Bảo, không ai khác chính là chú Cao Bá Vinh, đang ngồi ngay tại đây."
Cả căn phòng chấn động, tiếng xì xào bàn tán nổi lên khắp nơi. Cao Bá Vinh đứng bật dậy, gương mặt ông đỏ bừng vì tức giận, nhưng vẫn cố giữ vẻ điềm tĩnh. "Thiên Lãm, cháu đang nói gì vậy? Chú đã giúp cháu gây dựng lại tất cả từ đống tro tàn, sao cháu có thể vu khống chú như vậy?"
Rồi ông đổi giọng, ánh mắt quét khắp phòng họp, cố tìm một khe hở để lật ngược thế cờ. "Hay là cháu đang để tình riêng che mờ lý trí? Ai trong phòng này cũng biết cháu đang say đắm con gái lão Bảo, giờ lại dựng lên cả một câu chuyện tày trời như vậy, biến chú thành vật hy sinh, chỉ để giữ con bé ấy ở lại bên cháu mãi mãi. Nếu đây là một phiên xử, cháu không có tư cách vừa làm quan tòa vừa làm bên nguyên đâu, Thiên Lãm." Vài tiếng xì xào tán đồng khe khẽ nổi lên từ góc phòng, nơi những gương mặt lớn tuổi ông đã dày công vun đắp quan hệ suốt hơn một thập kỷ đang trao nhau những ánh mắt dò xét. Cao Tuyết Mai, dù đã nghiêng hẳn về phía cháu trai mình sau buổi họp lần trước, cũng không khỏi khẽ cau mày, một thoáng dao động lướt qua gương mặt bà.
"Bằng chứng, không phải cảm tính, mới là thứ quyết định trong căn phòng này." Thiên Lãm đáp, giọng anh không hề nao núng trước đòn phản công ấy. "Nếu chú tin rằng tình cảm của tôi có thể làm lung lay một báo cáo kiểm toán, một đoạn ghi âm, hay lời khai của ba nhân chứng độc lập, chú cứ việc phản bác từng chi tiết một. Còn nếu không, xin đừng biến phiên họp này thành một cuộc tấn công cá nhân để né tránh câu hỏi thật sự: tại sao suốt mười hai năm qua, tiền bạc, tài liệu và cả một mạng người đều xoay quanh chú?" Anh ra hiệu cho Phan Đình Long trình chiếu lần lượt từng bằng chứng lên màn hình lớn giữa phòng họp: báo cáo kiểm toán gốc, bản ghi âm gốc chưa qua chỉnh sửa với dấu thời gian rõ ràng, dữ liệu truy cập hệ thống cho thấy thư ký của Cao Bá Vinh đã tải xuống và chỉnh sửa đoạn ghi âm, cùng đoạn video ghi lại lời khai của bà Diệu Thúy.
Kế đó, Đặng Quỳnh Chi, được mời đến với tư cách nhân chứng độc lập, bước lên phía trước, giọng cô điềm tĩnh nhưng chắc nịch của một nhà báo đã theo đuổi sự thật đến tận cùng. Cô công bố kết quả giám định chữ ký vừa được một chuyên gia thư pháp pháp y xác nhận bằng văn bản chính thức trong tuần qua: chữ ký trên đơn tố cáo năm xưa, so với chữ ký thật của ông Cao Đình Nghị lưu trong hàng loạt văn bản cũ, có độ lệch nét bút vượt xa mọi sai số tự nhiên có thể xảy ra khi một người ký tên nhiều lần, khẳng định đó là một chữ ký giả mạo tinh vi. Cô cũng đưa ra thêm một manh mối mới, cuốn sổ tay cũ của một phóng viên đã nghỉ hưu, ghi lại đầy đủ số điện thoại của người từng gọi đến đe dọa tòa soạn năm ấy để ép gỡ bỏ bài phỏng vấn một nhân viên kế toán giấu tên, số điện thoại ấy đã được xác minh đăng ký chính chủ dưới tên Cao Bá Vinh. Cuối cùng, đội ngũ pháp lý và tài chính của tập đoàn trình bày kết quả truy vết dòng tiền: chỉ hai năm sau ngày Cao Nguyên Thịnh sụp đổ, khi cả gia tộc còn chìm trong khủng hoảng, Cao Bá Vinh đã âm thầm đứng tên một chuỗi bất động sản giá trị lớn tại khu trung tâm, nguồn vốn trùng khớp gần như tuyệt đối với khoản tiền bị rút ruột khỏi dự án khu đô thị phía Đông năm xưa. Phan Đình Long còn bổ sung một chi tiết cuối cùng, giải đáp nốt một câu hỏi từng ám ảnh Nhã Đan suốt nhiều tháng: vụ đột nhập bí ẩn vào căn hộ trọ của gia đình cô ngay trước ngày cha cô bị bắt, không có gì bị lấy đi ngoại trừ một trang duy nhất trong tập hồ sơ kiểm toán ông giữ lại, chính là do người của Cao Bá Vinh ra tay, cố xóa dấu vết cuối cùng có thể vạch trần ông, nhưng đã không kịp tìm ra toàn bộ tài liệu vì ông Bảo khi ấy đã kịp giấu bản đầy đủ ở một nơi khác.
Luật sư Trịnh Khải Minh, được mời đến với tư cách nhân chứng pháp lý, đứng dậy trình bày rõ ràng, mạch lạc về toàn bộ quá trình soạn thảo hồ sơ năm xưa, về những nghi vấn ông từng có nhưng không đủ can đảm lên tiếng. "Tôi xin lỗi vì sự im lặng của mình suốt mười hai năm qua đã khiến một gia đình vô tội phải chịu oan khuất. Nhưng hôm nay, tôi xin cam đoan trước toàn thể hội đồng, mọi tài liệu tôi cung cấp đều là sự thật, có thể kiểm chứng bất cứ lúc nào."
Bà Xuân Lan cũng được mời vào phòng họp, đứng trước tất cả mọi người, giọng bà run run nhưng kiên định thuật lại toàn bộ những gì mình đã chứng kiến năm xưa. Bà kể lại chi tiết cả việc suốt nhiều năm sau đó, mỗi khi vô tình nhắc đến chuyện cũ trước mặt ông Vinh, bà đều nhận được những ánh mắt cảnh cáo lạnh lùng khiến bà không dám hé môi thêm nửa lời, chỉ âm thầm giữ kín bí mật ấy trong lòng vì sợ hãi cho sự an toàn của bản thân và gia đình nhỏ của mình. Cả căn phòng chìm trong sự im lặng nặng nề khi từng mảnh ghép của sự thật dần được ghép nối hoàn chỉnh trước mắt tất cả mọi người.
Cao Bá Vinh đứng chết lặng giữa phòng họp, gương mặt ông tái nhợt, không còn chút vẻ điềm đạm hiền hòa quen thuộc nữa, mà thay vào đó là sự hoảng loạn của một kẻ vừa bị dồn vào đường cùng, không còn nơi nào để chối cãi hay lẩn trốn.
Thiên Lãm khẽ quay đầu, ánh mắt anh tìm đến cô trong tích tắc, một cái gật đầu nhỏ không lời như trao cho cô toàn bộ sự vững tin anh có. Được tiếp thêm can đảm, Nhã Đan, đang ngồi ở hàng ghế phía sau dành cho người thân, đứng dậy bước lên phía trước, giọng cô vang lên rõ ràng, không còn chút run rẩy như những lần trước đây khi phải đối diện với gia tộc họ Cao. "Chú Vinh, cháu đã đọc từng dòng nhật ký cuối cùng của ba cháu trước khi ông ấy bị buộc tội. Ông ấy phát hiện ra bất thường trong sổ sách và định báo cáo với bác Nghị, nhưng chưa kịp làm gì thì đã bị chính chú đổ ngược tội danh lên đầu. Ba cháu đã sống những năm tháng cuối đời trong nhục nhã, uất ức, rồi qua đời vì đau tim ở tuổi bốn mươi bảy, chỉ vì một âm mưu chú đã dàn dựng để che giấu tội lỗi của chính mình."
Cao Bá Vinh quay sang nhìn cô, cố gắng lấy lại vẻ bình tĩnh, nhưng giọng ông đã lộ rõ sự hoảng loạn. "Cháu chỉ đang dựng chuyện, tìm cách trả thù cho cha cháu thôi. Tất cả những cái gọi là bằng chứng này đều có thể bị làm giả, ai dám chắc chắn báo cáo kiểm toán kia là thật, ai dám chắc lời khai của một người phụ nữ vô danh là đáng tin?"
"Vậy còn dữ liệu truy cập hệ thống nội bộ của chính tập đoàn, cũng là giả sao?" Thiên Lãm lên tiếng, giọng anh lạnh như băng. "Chỉ có tài khoản của thư ký riêng chú mới có quyền truy cập kho lưu trữ đó. Chú định giải thích thế nào về việc đoạn ghi âm riêng tư của tôi lại bị chỉnh sửa và gửi thẳng đến điện thoại của Nhã Đan đúng vào thời điểm nhạy cảm nhất?"
Cao Bá Vinh há miệng, định phản bác thêm, nhưng không một lời nào thoát ra được nữa. Bằng chứng chồng chất bằng chứng, hết chữ ký, dòng tiền, cuộc gọi đe dọa, đến dấu vết truy cập hệ thống, mỗi thứ tự nó có thể còn chỗ để chối cãi, nhưng ghép lại thành một khối, chúng đã siết chặt quanh ông như một cái thòng lọng không còn kẽ hở nào để len qua. Mồ hôi bắt đầu lấm tấm trên trán ông dù căn phòng đang bật điều hòa mát lạnh.
"Mười hai năm..." Cuối cùng ông cũng lên tiếng, giọng ông không còn chút điềm đạm quen thuộc, mà run lên vì một thứ cảm xúc pha trộn giữa cay đắng và buông xuôi. "Mười hai năm, tôi là kẻ đứng sau lo liệu từng con số, từng hợp đồng, trong khi anh Nghị chỉ việc ngồi ở vị trí chủ tịch mà hưởng hết vinh quang, còn phần tôi mãi mãi chỉ là em họ, là cái bóng phía sau. Tôi đã giúp dựng nên cả cơ đồ ấy bằng chính hai bàn tay mình, vậy mà đến cuối cùng, tôi chẳng có gì ngoài một chức danh Giám đốc Tài chính. Tôi chỉ muốn lấy lại phần công sức xứng đáng thuộc về mình, vậy mà lão Bảo cứ khăng khăng đòi kiểm toán, đòi minh bạch, đòi phá hỏng hết mọi thứ tôi đã dày công sắp đặt." Ông ngẩng lên, ánh mắt cay nghiệt quét qua Thiên Lãm. "Cháu nghĩ tôi muốn hại cha cháu sao? Ông Nghị chết vì bệnh tật của chính ông ấy, tôi chưa từng đặt tay lên người ông ấy."
"Nhưng chú đã giết chết danh dự của ông ấy trước, bằng cách lừa ông ấy ký vào chính bản án dành cho người bạn thân nhất của mình." Thiên Lãm đáp, giọng anh lạnh đến mức cả căn phòng như hạ nhiệt thêm vài độ. "Chú không cần đặt tay lên ai cả, chú chỉ cần khiến hai người từng tin tưởng nhau nhất thế giới quay ra nghi ngờ, thù hận nhau đến chết, còn chú thì ung dung đứng giữa, thu vén tất cả phần còn lại."
Không ai trong phòng họp lên tiếng. Lời thú nhận vừa buột ra, dù không trọn vẹn, dù còn cố biện minh, cũng đã đủ để xác nhận tất cả những gì mọi người vừa được chứng kiến.
Cao Việt Hùng, người bác họ vẫn luôn giữ thái độ công tâm, đứng dậy, giọng ông trầm nhưng đầy sức nặng. "Tôi đã nghi ngờ chuyện này từ rất lâu rồi. Ngày xưa, anh Nghị từng tâm sự với tôi trong một lần say rượu, nói rằng ông ấy hối hận vì đã vội vàng tin lời em họ mà ký vào đơn tố cáo, nhưng khi ấy bệnh tình đã trở nặng, ông ấy không còn đủ sức để sửa chữa sai lầm đó nữa. Tôi từng nghĩ đó chỉ là lời nói trong cơn say, nhưng giờ đây, mọi bằng chứng đã quá rõ ràng để có thể phủ nhận."
Cao Tuyết Mai ngồi lặng người ở hàng ghế đầu, gương mặt bà từ tức giận chuyển sang bàng hoàng, rồi đau đớn tột cùng. Bà nhìn Cao Bá Vinh, người mà bà đã tin tưởng tuyệt đối suốt bao năm qua, giọng bà run lên nghẹn ngào. "Chú nói cho tôi biết đây không phải sự thật đi, Vinh. Chú đã lừa dối cả gia tộc này suốt mười hai năm sao? Anh Nghị đã chết trong đau khổ vì chú, mà chú vẫn có thể ngồi đây, ăn bổng lộc của gia tộc này suốt bao năm qua sao?"
Cao Bá Vinh nhìn quanh phòng họp, ánh mắt ông quét qua từng gương mặt đang nhìn mình với sự khinh bỉ, phẫn nộ và thất vọng tột cùng, nhận ra mình đã hoàn toàn bị dồn vào chân tường, không còn bất kỳ lối thoát nào. Bàn tay ông run rẩy nắm chặt lấy thành ghế, cả người ông như sụp xuống trong tích tắc, để lộ ra bộ mặt thật đầy sợ hãi và cùng quẫn đằng sau lớp vỏ bọc điềm đạm đã đeo suốt mười hai năm dài.
Không một ai trong phòng họp lên tiếng bênh vực ông thêm nữa. Sự im lặng bao trùm căn phòng lúc này còn đáng sợ hơn bất kỳ lời buộc tội nào, như một bản án ngầm mà tất cả những người có mặt đều đã ngầm đồng thuận trong lòng, chỉ còn chờ đợi những thủ tục chính thức cuối cùng để hoàn tất việc lật tẩy toàn bộ sự thật đã bị chôn giấu quá lâu.