Say Đắm Một Tình Yêu Éo Le
8 phút đọc

Chương 23

Chương 23 — Say Đắm Một Tình Yêu Éo Le

Cập nhật 06/09/2026 8 phút đọc

Ba tháng sau ca phẫu thuật ghép thận, bà Vũ Thị Ánh Tuyết trở lại bệnh viện để thực hiện đợt tái khám định kỳ quan trọng nhất, kiểm tra toàn diện xem cơ thể bà đã thích nghi hoàn toàn với quả thận mới hay chưa. Nhã Đan và Thiên Lãm cùng có mặt từ sáng sớm, ngồi lặng lẽ bên ngoài phòng khám, tay trong tay chờ đợi kết quả với tâm trạng hồi hộp không kém gì ngày phẫu thuật năm nào.

Sau gần một giờ đồng hồ kiểm tra kỹ lưỡng, vị bác sĩ trưởng khoa bước ra, gương mặt ông rạng rỡ nụ cười. "Xin chúc mừng, các chỉ số chức năng thận của bác đều ở mức rất tốt, hoàn toàn ổn định. Bác có thể trở lại sinh hoạt bình thường, chỉ cần duy trì chế độ ăn uống lành mạnh và tái khám định kỳ sáu tháng một lần."

Nhã Đan ôm chầm lấy mẹ, nước mắt vui mừng lăn dài trên má, hai vai cô rung lên theo từng nhịp thở dốc như người vừa trút xong gánh nặng đè suốt một hành trình dài đằng đẵng đầy lo âu, thấp thỏm. "Mẹ khỏe rồi, mẹ thật sự khỏe lại rồi."

Bà Ánh Tuyết vuốt tóc con gái, ánh mắt bà tràn ngập yêu thương. "Tất cả là nhờ con đấy, Nhã Đan. Nếu không có sự hy sinh, lòng kiên cường của con, mẹ đã không thể có được ngày hôm nay."

Thiên Lãm đứng bên cạnh, mỉm cười nhìn hai mẹ con, rồi lên tiếng đề nghị. "Bác gái, sau khi bác hoàn toàn bình phục, cháu muốn mời bác dọn về sống gần biệt thự Thảo Điền, để tiện việc chăm sóc và thăm nom thường xuyên hơn. Cháu đã tìm được một căn nhà nhỏ xinh xắn cách đó không xa, không gian yên tĩnh, phù hợp để bác dưỡng sức."

Bà Ánh Tuyết cảm động trước sự chu đáo của chàng rể tương lai, gật đầu đồng ý sau một hồi từ chối vì ngại làm phiền. Chỉ hai tuần sau, gia đình nhỏ của Nhã Đan chính thức chuyển đến sống trong ngôi nhà mới, kết thúc những năm tháng dài sống trong căn phòng trọ chật hẹp, thiếu thốn, khép lại một chương đầy khốn khó trong cuộc đời hai mẹ con để mở ra một trang mới đủ đầy, an yên hơn.

Trong khoảng thời gian này, sự nghiệp thiết kế đồ họa của Nhã Đan cũng bắt đầu khởi sắc rõ rệt. Không còn phải chật vật lo toan tiền bạc, tâm trí thoải mái hơn hẳn, cô nhận được nhiều dự án lớn hơn, trong đó có cả một hợp đồng thiết kế bộ nhận diện thương hiệu cho một chuỗi phòng tranh nghệ thuật mới mở tại trung tâm thành phố. Thiên Lãm luôn ủng hộ hết mình cho công việc của cô, thậm chí còn tự tay sửa sang lại một phòng riêng trong biệt thự thành xưởng vẽ đầy đủ ánh sáng tự nhiên, nơi cô có thể thỏa sức sáng tạo mà không bị gò bó.

"Anh không cần phải làm nhiều như vậy đâu." Nhã Đan nói khi lần đầu bước vào căn phòng được cải tạo, ánh mắt cô ngỡ ngàng trước những giá vẽ, hộp màu, cùng tấm bảng lớn treo đầy những bản phác thảo cũ của cô mà anh đã âm thầm sưu tầm lại từ căn phòng trọ cũ trước khi nó bị trả lại chủ nhà.

"Anh muốn em có một nơi thực sự là của riêng mình, để theo đuổi đam mê mà không phải lo nghĩ về bất cứ điều gì khác." Thiên Lãm đáp, ánh mắt anh dịu dàng nhìn cô say sưa ngắm nghía từng góc nhỏ trong căn phòng mới. "Ước mơ trở thành họa sĩ của cô bé Đan năm xưa, anh muốn được góp một phần nhỏ để giúp em chạm đến nó."

Cũng trong thời gian này, loạt bài điều tra của Quỳnh Chi về vụ án Cao Nguyên Thịnh được trao giải thưởng báo chí danh giá nhất năm, ghi nhận sự dũng cảm và tận tâm của cô trong việc theo đuổi sự thật đến cùng. Trong buổi lễ trao giải, Quỳnh Chi đã dành tặng lời cảm ơn đặc biệt đến Nhã Đan, người bạn thân đã tin tưởng chia sẻ câu chuyện đau lòng của gia đình mình, góp phần đưa một vụ án oan khuất kéo dài hơn một thập kỷ ra ánh sáng công lý.

Để đánh dấu sự hòa giải hoàn toàn giữa hai gia đình, Thiên Lãm đứng ra tổ chức một bữa tiệc thân mật tại biệt thự Thảo Điền, mời đầy đủ các thành viên quan trọng của cả hai bên: bà Ánh Tuyết, Cao Tuyết Mai, Cao Việt Hùng, cùng vài người họ hàng thân thiết khác. Đây là lần đầu tiên sau mười hai năm, hai gia đình từng đối đầu nhau kịch liệt lại có thể ngồi chung một bàn tiệc trong không khí ấm cúng, chan hòa.

Cao Tuyết Mai, trong bữa tiệc, đã đứng dậy, nâng ly rượu, giọng bà xúc động khác hẳn với vẻ sắc sảo, lạnh lùng ngày nào. "Tôi muốn nhân dịp này, một lần nữa xin lỗi chị Ánh Tuyết và cháu Nhã Đan vì tất cả những lời nói, hành động thiếu suy nghĩ của tôi trong suốt thời gian qua. Tôi đã để sự thù hận che mờ lý trí, gây ra không ít tổn thương cho cháu. Từ hôm nay, tôi mong chúng ta có thể thực sự trở thành một gia đình, cùng nhau vun đắp cho hạnh phúc của Thiên Lãm và Nhã Đan."

Bà Ánh Tuyết đứng dậy, nâng ly đáp lại, giọng bà cũng đầy cảm xúc. "Chuyện quá khứ, tôi nghĩ chúng ta nên để nó ngủ yên. Điều quan trọng nhất bây giờ là nhìn về tương lai, là hạnh phúc của các con chúng ta. Tôi rất vui khi thấy Nhã Đan tìm được một người đàn ông tốt, một gia đình biết yêu thương, đùm bọc nó."

Cả bàn tiệc vang lên tiếng cụng ly rôm rả, những nụ cười chân thành thay thế hoàn toàn cho sự căng thẳng, đề phòng từng bao trùm mọi cuộc gặp gỡ giữa hai gia đình trước đây, một khung cảnh mà mười hai năm trước, không ai trong số những người có mặt dám tin rằng có ngày sẽ được chứng kiến. Nhã Đan ngồi giữa mẹ mình và Thiên Lãm, nhìn quanh bàn tiệc, lòng cô tràn ngập một cảm giác hạnh phúc trọn vẹn mà cô chưa từng dám mơ tới kể từ ngày cha cô qua đời.

Sau bữa tiệc, Cao Việt Hùng kéo Nhã Đan ra một góc riêng, trao cho cô một chiếc hộp gỗ nhỏ. "Đây là một số kỷ vật của anh Nghị mà bác vẫn còn giữ, trong đó có vài bức thư anh ấy viết cho ba cháu nhưng chưa kịp gửi trước khi qua đời, bày tỏ sự hối hận và mong muốn được xin lỗi vì đã hiểu lầm bạn mình. Bác nghĩ cháu nên giữ lấy, coi như một lời xin lỗi muộn màng từ chính bác Nghị."

Nhã Đan nhận lấy chiếc hộp, tay cô run run vì xúc động. Tối hôm đó, khi ở một mình, cô mở những bức thư ấy ra đọc, từng dòng chữ của ông Cao Đình Nghị chan chứa nỗi ân hận, tình bạn sâu đậm mà biến cố năm xưa đã tàn nhẫn chia cắt. Trong một bức thư viết dở, ông kể lại những kỷ niệm đẹp thời trẻ cùng ông Bảo, những chuyến công tác xa nhà, những đêm hai người thức trắng bàn bạc kế hoạch xây dựng công ty từ những ngày còn tay trắng, và cả nỗi day dứt khôn nguôi khi nhận ra mình đã tin nhầm người, gián tiếp đẩy người bạn thân nhất vào vòng lao lý oan khuất. Cô hiểu rằng, dù muộn màng, nhưng những lời xin lỗi chân thành này đã giúp cô hoàn toàn buông bỏ những oán hận cuối cùng còn sót lại trong lòng.

Vài ngày sau, Nhã Đan cùng Thiên Lãm mang những bức thư ấy đến đặt tại phần mộ của ông Vũ Đình Bảo, đọc to từng lời cho ông nghe như một nghi thức hòa giải thiêng liêng giữa hai linh hồn từng là bạn thân thiết, bị chia cắt bởi âm mưu độc ác của một kẻ thứ ba. Họ cũng ghé qua phần mộ của ông Cao Đình Nghị, đặt lên đó một bó hoa cúc trắng, thắp nén hương thành kính thay cho lời cảm ơn muộn màng vì tình bạn chân thành ông đã dành cho cha của Nhã Đan suốt hai mươi năm trước biến cố xảy ra. Gió chiều nhẹ nhàng thổi qua, mang theo cảm giác thanh thản, như thể cả hai người đàn ông nơi chín suối cũng đang mỉm cười chứng kiến con cháu mình tìm được hạnh phúc, hóa giải trọn vẹn mối hiềm khích kéo dài suốt hơn một thập kỷ.

Buổi tối trở về biệt thự, Nhã Đan đứng trên ban công, nhìn ra khu vườn đang được cải tạo lại theo đúng nguyên bản khu vườn hoa giấy tím năm xưa, những chồi non mới được trồng đang dần bén rễ, hứa hẹn một mùa hoa rực rỡ sắp tới. Thiên Lãm bước đến, khoác tay ôm lấy vai cô từ phía sau, cả hai cùng lặng lẽ ngắm nhìn khu vườn trong ánh hoàng hôn nhuộm tím cả bầu trời.

"Chỉ còn vài tuần nữa thôi, hoa giấy sẽ nở rộ kịp cho đám cưới của chúng ta." Thiên Lãm khẽ nói, giọng anh tràn đầy mong đợi.

"Em không thể chờ đợi thêm được nữa." Nhã Đan mỉm cười, tựa đầu vào vai anh, lòng cô tràn ngập hạnh phúc và bình yên, một cảm giác trọn vẹn mà sau bao nhiêu năm tháng chịu đựng oan khuất, đau khổ, cuối cùng cô cũng đã tìm lại được.

Cô nhìn xuống chiếc nhẫn đính hôn lấp lánh trên ngón tay mình, rồi đưa mắt sang chiếc vòng tay gỗ đàn hương cũ kỹ vẫn luôn đeo bên cổ tay còn lại, hai kỷ vật của cùng một người đàn ông, cách nhau mười bốn năm nhưng cùng chung một tấm lòng chân thành không hề thay đổi. Cô thầm nghĩ, có lẽ định mệnh đã luôn dành sẵn cho cô và Thiên Lãm một con đường vòng đầy chông gai, nhưng cuối cùng, con đường ấy vẫn dẫn họ quay trở lại bên nhau, trọn vẹn và bền chặt hơn bao giờ hết.

Đã sao chép liên kết chương