Chương 20
Chương 20 — Say Đắm Một Tình Yêu Éo Le
Sau khoảnh khắc im lặng nặng nề bao trùm phòng họp, Thiên Lãm đứng dậy, giọng anh vang lên dứt khoát, không còn chút do dự nào. "Với đầy đủ bằng chứng đã trình bày, tôi đề nghị hội đồng quản trị biểu quyết bãi nhiệm ngay lập tức mọi chức vụ của ông Cao Bá Vinh tại Tập đoàn Lãm Phong, đồng thời chuyển toàn bộ hồ sơ vụ việc cho cơ quan điều tra để làm rõ trách nhiệm hình sự."
"Cháu không có quyền làm vậy." Cao Bá Vinh cuối cùng cũng lấy lại được giọng nói, dù nó đã run rẩy đi nhiều so với vẻ điềm đạm quen thuộc. "Chú vẫn còn nắm giữ mười lăm phần trăm cổ phần trong tập đoàn, chú có quyền lên tiếng bảo vệ mình."
"Ông hoàn toàn có quyền đó." Thiên Lãm đáp, giọng anh lạnh lùng. "Nhưng quyền sở hữu cổ phần không đồng nghĩa với quyền miễn trừ trách nhiệm hình sự đối với hành vi lừa đảo, làm giả tài liệu, và gần đây nhất là hành vi cố ý gây tai nạn giao thông nguy hiểm đến tính mạng người khác."
Cả phòng họp xôn xao khi nghe đến cáo buộc mới nhất này. Cao Việt Hùng đứng dậy, đề xuất tiến hành biểu quyết ngay lập tức theo đúng quy chế của tập đoàn.
Trong giây phút chuẩn bị biểu quyết, có hai vị cao niên trong hội đồng, những người từng nhận được cuộc gọi riêng của Cao Bá Vinh hai đêm trước, khẽ nhìn nhau, cánh tay còn chần chừ chưa giơ lên. Nhận ra sự do dự ấy, Cao Việt Hùng lên tiếng trước toàn thể phòng họp, giọng ông rắn rỏi. "Nếu ai trong chúng ta còn ngần ngại vì những gì Bá Vinh rỉ tai riêng mấy hôm nay, thì hãy nhớ lại chính tay ông ta vừa run rẩy không đáp lại được một câu hỏi nào về dòng tiền, về cuộc gọi đe dọa, về chữ ký giả. Bỏ phiếu hôm nay không phải vì tình cảm với bất kỳ ai trong hai phía, mà vì một sự thật đã được chứng minh rành rành trước mắt tất cả chúng ta." Hai cánh tay ngập ngừng ấy cuối cùng cũng giơ lên, muộn hơn những người khác một nhịp nhưng dứt khoát không kém.
Từng thành viên hội đồng quản trị lần lượt giơ tay tán thành việc bãi nhiệm Cao Bá Vinh khỏi mọi chức vụ, chỉ có duy nhất một phiếu trắng từ chính bản thân ông ta.
Kết quả biểu quyết được công bố với tỷ lệ áp đảo, chính thức chấm dứt hơn một thập kỷ quyền lực mà Cao Bá Vinh đã âm thầm xây dựng dựa trên tội ác che giấu suốt bấy lâu. Ông đứng lặng người giữa phòng họp, gương mặt trắng bệch, không còn chút sức lực nào để phản kháng thêm nữa.
Nhã Đan ngồi lặng ở hàng ghế phía sau, hai tay siết chặt lấy thành ghế, ánh mắt cô chạm phải ánh mắt Thiên Lãm trong một khoảnh khắc ngắn ngủi giữa sự hỗn loạn của cả căn phòng. Không một lời nào được nói ra, nhưng chỉ cần ánh mắt ấy, cô biết chắc rằng dù phía trước còn bao nhiêu thủ tục pháp lý phải hoàn tất, trận chiến quan trọng nhất, trận chiến giành lại danh dự cho cha cô, đã thực sự khép lại ngay tại đây.
"Bảo vệ, đưa ông Vinh ra khỏi tòa nhà và tịch thu toàn bộ thẻ ra vào, quyền truy cập hệ thống của ông ấy ngay lập tức." Thiên Lãm ra lệnh, giọng anh không chút khoan nhượng. "Đội pháp lý của tập đoàn sẽ phối hợp với cơ quan điều tra để bàn giao toàn bộ hồ sơ liên quan."
Hai nhân viên bảo vệ tiến đến, lịch sự nhưng kiên quyết đưa Cao Bá Vinh ra khỏi phòng họp. Trước khi bị dẫn đi, ông quay lại nhìn Thiên Lãm, ánh mắt ông đầy hận thù cay đắng. "Cháu sẽ hối hận vì đã đối xử với chú như vậy, Thiên Lãm. Chú đã hy sinh vì cháu suốt bao nhiêu năm, dạy cháu từng nước cờ kinh doanh, đứng ra bảo lãnh cho cháu vay vốn ngày cháu mới về nước tay trắng. Không có chú, làm gì có Tập đoàn Lãm Phong hôm nay." Giọng ông chợt chùng xuống, gần như van nài. "Cháu định vứt bỏ hết công lao ấy chỉ vì một con bé họ Vũ sao?"
"Ông chưa từng hy sinh vì tôi." Thiên Lãm cắt ngang, giọng anh đanh thép. "Ông chỉ đang cố gắng che giấu tội ác của mình bằng cách khoác lên vỏ bọc của một người chú tận tâm. Ông dạy tôi nước cờ kinh doanh, cũng chính ông là người đã dạy cha tôi cách tin nhầm người đến mức phải trả giá bằng cả mạng sống. Từ hôm nay, ông không còn bất kỳ liên hệ gì với gia tộc này và tập đoàn này nữa."
Cao Bá Vinh bị đưa đi trong sự im lặng đầy khinh miệt của tất cả những người có mặt. Ngay trong buổi chiều hôm đó, đội ngũ pháp lý của Tập đoàn Lãm Phong đã hoàn tất hồ sơ, chính thức nộp đơn tố giác lên cơ quan công an, yêu cầu điều tra làm rõ hành vi lừa đảo chiếm đoạt tài sản, làm giả tài liệu, vu khống và cố ý gây thương tích liên quan đến vụ tai nạn giao thông của Nhã Đan.
Tin tức về vụ việc nhanh chóng lan truyền khắp giới truyền thông và cộng đồng kinh doanh thành phố. Các phóng viên kinh tế đổ xô đưa tin về sự thật chấn động đằng sau vụ sụp đổ của Cao Nguyên Thịnh mười hai năm trước, một trong những scandal kinh tế lớn nhất bị ỉm đi suốt hơn một thập kỷ nay mới được phanh phui.
Quỳnh Chi, với tư cách là nhà báo đầu tiên nắm được toàn bộ câu chuyện, được tòa soạn giao viết loạt bài điều tra chuyên sâu, phơi bày từng chi tiết trong âm mưu tinh vi của Cao Bá Vinh, đồng thời làm rõ oan khuất mà gia đình ông Vũ Đình Bảo phải gánh chịu suốt mười hai năm qua.
Ở một góc khác của thành phố, Lâm Việt Đăng cũng đang xem bản tin đặc biệt về vụ việc chấn động này trên chiếc tivi cũ trong căn hộ nhỏ của mình. Khi nhìn thấy hình ảnh Nhã Đan đứng cạnh Thiên Lãm trong đoạn phỏng vấn ngắn dành cho báo chí, gương mặt cô rạng rỡ hạnh phúc xen lẫn nhẹ nhõm, anh khẽ mỉm cười buồn, cuối cùng cũng hiểu ra toàn bộ những gì cô đã phải trải qua, những uẩn khúc mà trước đây cô không thể nào giãi bày cùng anh.
Anh nhắn cho cô một tin nhắn ngắn: "Anh đã hiểu mọi chuyện rồi. Chúc mừng em tìm được hạnh phúc và công lý cho gia đình. Anh mong em luôn bình an." Đó là tin nhắn cuối cùng anh gửi cho cô, khép lại một chương tình cảm dang dở nhưng cũng đầy trân trọng trong cuộc đời cả hai người, để mỗi người có thể thanh thản bước tiếp trên con đường riêng của mình.
Nhã Đan đọc được tin nhắn ấy ngay tối hôm đó, khẽ thở ra một hơi dài như vừa đặt xuống được một hòn đá đè trên ngực suốt mấy tháng qua. Cô nhắn lại đôi dòng cảm ơn chân thành, cảm ơn anh vì tất cả những gì anh đã dành cho cô trong quãng thời gian khó khăn nhất, rồi khép lại cuộc trò chuyện, chính thức khép lại một trang quá khứ để toàn tâm toàn ý hướng về tương lai phía trước.
Nhã Đan ngồi trong phòng khách biệt thự, xem tin tức được phát trực tiếp trên truyền hình, cảnh Cao Bá Vinh bị cảnh sát áp giải rời khỏi trụ sở tập đoàn sau khi cơ quan điều tra chính thức vào cuộc, lòng cô ngổn ngang cảm xúc. Đó không phải là niềm vui chiến thắng đơn thuần, mà là một sự nhẹ nhõm pha lẫn xót xa khi nghĩ đến hành trình dài đằng đẵng đầy đau khổ mà gia đình cô đã phải trải qua để đến được ngày hôm nay.
Thiên Lãm bước đến, ngồi xuống cạnh cô, nắm lấy tay cô siết chặt. "Mọi chuyện cuối cùng cũng đã kết thúc rồi."
"Chưa đâu." Nhã Đan lắc đầu, ánh mắt cô vẫn còn trĩu nặng, nghĩ đến gương mặt gầy gò của cha trong những bức ảnh cuối cùng trước khi ông qua đời. "Còn một việc quan trọng nữa chúng ta cần làm, đó là chính thức minh oan cho ba em trước toàn thể công chúng, để tên tuổi ông ấy không còn phải chịu tiếng oan thêm một ngày nào nữa."
Thiên Lãm gật đầu, siết chặt tay cô hơn. "Chúng ta sẽ làm điều đó, cùng nhau. Tôi sẽ đích thân đứng ra công bố, dùng chính uy tín của Tập đoàn Lãm Phong để bảo chứng cho sự thật này trước công chúng."
Vài ngày sau buổi họp hội đồng quản trị chấn động, Cao Tuyết Mai bất ngờ tìm đến biệt thự Thảo Điền, dáng vẻ bà khác hẳn so với sự sắc sảo, kiêu ngạo thường thấy. Bà đứng trước cửa, ngập ngừng hồi lâu trước khi bấm chuông, và khi Nhã Đan ra mở cửa, bà cúi đầu, một cử chỉ mà không ai từng nghĩ người phụ nữ kiêu hãnh này có thể làm.
"Cô cho tôi xin lỗi." Cao Tuyết Mai nói, giọng bà nghẹn lại. "Suốt bao năm qua, tôi đã tin tưởng mù quáng vào Cao Bá Vinh, thậm chí còn tiếp tay cho hắn ta gây khó dễ cho cháu. Tôi không ngờ chính người mà cả gia tộc tin tưởng nhất lại là kẻ đã gây ra tất cả bi kịch này."
Nhã Đan đứng lặng người một lúc, trong lòng vẫn còn nhớ rõ những lời cay nghiệt bà từng nói với mình trước mặt cả gia tộc, nhưng nhìn vào ánh mắt hối hận chân thành trong đôi mắt người phụ nữ lớn tuổi trước mặt, cô cũng không nỡ giữ mãi sự oán trách trong lòng. "Cháu hiểu, cô cũng chỉ là một nạn nhân khác của âm mưu này, giống như anh Lãm, giống như ba cháu. Chuyện đã qua rồi, chúng ta nên hướng về phía trước."
Cao Tuyết Mai nắm lấy tay Nhã Đan, ánh mắt bà tràn đầy sự chân thành hiếm hoi. "Cảm ơn cháu đã rộng lượng. Từ nay, cô sẽ là người ủng hộ cháu và Thiên Lãm nhiều nhất trong gia tộc này, cô hứa."
Buổi chiều hôm đó, Nhã Đan cùng Thiên Lãm đến bệnh viện thăm mẹ, người vẫn đang trong giai đoạn hồi phục sau ca phẫu thuật, sức khỏe đã cải thiện đáng kể. Khi Nhã Đan kể lại toàn bộ câu chuyện, từ những bằng chứng thu thập được cho đến buổi họp hội đồng quản trị chấn động, bà Ánh Tuyết ôm chầm lấy con gái, nước mắt bà rơi lã chã.
"Cuối cùng thì công lý cũng đã được thực thi rồi." Bà nói, giọng bà run run vì xúc động. "Ba con ở trên trời chắc chắn cũng đã có thể yên lòng nhắm mắt."
"Mẹ ơi, con còn một việc nữa muốn làm." Nhã Đan nói, nắm chặt tay mẹ. "Con muốn tổ chức một buổi lễ công khai minh oan cho ba, để tất cả mọi người từng hiểu lầm ông đều biết được sự thật."
Bà Ánh Tuyết gật đầu, ánh mắt bà tràn đầy niềm tự hào nhìn con gái mình, người đã kiên cường vượt qua bao sóng gió để cuối cùng mang lại công lý cho gia đình, đồng thời cũng tìm thấy được hạnh phúc thật sự của riêng mình bên cạnh người đàn ông đang đứng lặng lẽ phía sau, ánh mắt anh dõi theo hai mẹ con với vẻ dịu dàng chưa từng có.
Trước khi rời bệnh viện, Thiên Lãm tiến đến bên giường bệnh, cúi đầu lễ phép với bà Ánh Tuyết. "Bác gái, cháu xin lỗi vì gia tộc cháu đã gây ra quá nhiều đau khổ cho gia đình bác suốt mười hai năm qua. Cháu hứa sẽ dùng cả cuộc đời còn lại để bù đắp, để chăm sóc cho Nhã Đan thật tốt." Bà Ánh Tuyết nhìn chàng trai trẻ đang cúi đầu chân thành trước mặt mình, rồi đưa tay vỗ nhẹ lên vai anh, ánh mắt bà ấm áp như đã hoàn toàn buông bỏ mọi oán hận chất chứa suốt bao năm qua.