Chương 17
Chương 17 — Say Đắm Một Tình Yêu Éo Le
Sau khi xuất viện, Nhã Đan trở về biệt thự dưỡng thương, được Thiên Lãm chăm sóc chu đáo hơn hẳn trước đây. Anh thu xếp công việc để dành nhiều thời gian ở bên cô hơn, đích thân giám sát chế độ ăn uống, nghỉ ngơi của cô. Buổi sáng nào anh cũng là người tự tay bón cho cô từng thìa cháo còn nóng trước khi rời nhà đi làm, dặn đi dặn lại bà Xuân Lan phải gọi ngay cho anh nếu vết thương trên đầu cô có dấu hiệu bất thường, dù chỉ là một cơn nhức đầu thoáng qua. Có những đêm Nhã Đan tỉnh giấc vì mơ thấy lại tiếng xe tải rít lên sau lưng, quay sang đã thấy anh ngồi tựa vào thành giường, tay vẫn nắm lấy tay cô như chưa từng rời đi.
Nhưng Cao Bá Vinh không hề từ bỏ ý định phá hoại. Vụ tai nạn không giết được cô, còn loạt ảnh ghép cũng bị đội kỹ thuật của Phan Đình Long vạch trần chỉ trong một đêm nhờ dấu vết metadata sai lệch — ông nhận ra sai lầm của mình: những gì do chính tay dàn dựng từ đầu đến cuối luôn để lại kẽ hở. Lần này, ông sẽ không tạo ra thứ gì giả cả. Ông sẽ chỉ mượn một sự thật đã có sẵn, chỉ sửa duy nhất một con số vô hại nhất — ngày tháng — thứ mà không một chuyên gia kỹ thuật nào nghĩ đến việc kiểm tra kỹ khi nội dung ghi âm nghe chân thực đến từng hơi thở.
Ông cho người lục tìm trong kho lưu trữ dữ liệu cũ của tập đoàn, tìm ra một đoạn ghi âm từ buổi họp nội bộ cách đây nhiều tháng, ngay sau khi Nhã Đan mới ký hợp đồng hôn ước. Trong cuộc họp đó, khi các thành viên hội đồng quản trị chất vấn về quyết định đưa con gái kẻ thù về sống chung, Thiên Lãm đã đáp lại bằng một giọng điệu lạnh lùng, thản nhiên: "Đừng lo lắng, tôi chỉ đang lợi dụng cô ta để hoàn thành mục đích của mình. Một khi đã lấy được những gì cần thiết, tôi sẽ vứt bỏ cô ta không thương tiếc, giống như cách gia đình cô ta đã hủy hoại gia đình tôi."
Đó là những lời Thiên Lãm nói ra trong giai đoạn đầu, khi anh vẫn còn ngập tràn hận thù, chưa hề có bất kỳ tình cảm nào dành cho Nhã Đan. Nhưng Cao Bá Vinh đã khéo léo cắt ghép, chỉnh sửa ngày tháng ghi âm để nó trông như mới được thu gần đây, rồi gửi ẩn danh đoạn ghi âm ấy thẳng đến điện thoại của Nhã Đan kèm theo một tin nhắn ngắn gọn đầy ác ý: "Con nên biết sự thật về người đàn ông con đang tin tưởng."
Nhã Đan mở đoạn ghi âm trong lúc đang một mình trong phòng, và từng lời nói lạnh lùng, tàn nhẫn của Thiên Lãm vang lên như những nhát dao cứa vào tim cô. Ngón tay cô theo phản xạ định bấm dừng để đối chiếu, như cách Phan Đình Long từng làm với loạt ảnh ghép tuần trước — nhưng đây không phải một tấm ảnh có thể phóng to soi từng điểm ảnh lệch màu. Đây là giọng anh, đúng từng nhịp thở, đúng cả tiếng anh gõ bút lên mặt bàn gỗ mỗi khi cân nhắc câu trả lời, một thói quen quá riêng để có thể giả mạo. Cô không hề biết đây là đoạn ghi âm cũ đã bị chỉnh sửa duy nhất phần ngày tháng, chỉ nghe thấy giọng nói quen thuộc ấy đang thản nhiên tuyên bố sẽ vứt bỏ cô không thương tiếc, và chính vì nó quá thật, cô không còn đủ tỉnh táo để nghi ngờ như lần trước.
Nước mắt cô rơi lã chã, cả người run lên bần bật. Cô nhớ lại tất cả những khoảnh khắc ngọt ngào gần đây, những lời anh nói trên ban công đêm hôm sự kiện, sự tin tưởng tuyệt đối anh dành cho cô khi cô nằm viện, tất cả bỗng chốc trở nên đáng ngờ, như thể chỉ là một màn kịch tinh vi được anh dàn dựng để cô buông lỏng cảnh giác, tình nguyện cung cấp thông tin giúp anh đối phó với Cao Bá Vinh, trước khi bị vứt bỏ như một món đồ đã hết giá trị sử dụng.
Cô ngồi thẫn thờ hàng giờ liền, đầu óc quay cuồng giữa niềm tin cô đã đặt vào Thiên Lãm và nỗi nghi ngờ đang dần xâm chiếm tâm trí. Cô tự hỏi, liệu có phải mình đã quá ngây thơ, quá dễ dàng mềm lòng trước những cử chỉ quan tâm mà thực chất chỉ là một phần trong kế hoạch thao túng tinh vi của anh?
Buổi tối, khi Thiên Lãm trở về phòng tìm cô như thường lệ, anh nhận ra ngay sự khác lạ trong thái độ của Nhã Đan. Cô ngồi co ro trên giường, ánh mắt tránh né không dám nhìn thẳng vào anh, cả người toát ra một sự lạnh lùng xa cách chưa từng có.
"Cô sao vậy? Có chuyện gì không ổn à?" Anh hỏi, bước đến gần, nhưng Nhã Đan lập tức lùi lại, khiến anh sững sờ.
"Đừng đến gần em." Cô nói, giọng cô run rẩy nhưng đầy kiên quyết. "Em đã nghe được tất cả rồi."
"Nghe được gì?" Thiên Lãm cau mày, không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Nhã Đan không nói gì, chỉ mở điện thoại, phát lại đoạn ghi âm cho anh nghe. Khi những lời nói lạnh lùng tàn nhẫn ấy vang lên, gương mặt Thiên Lãm biến sắc, không phải vì xấu hổ bị lộ tẩy, mà vì kinh ngạc nhận ra đây chính là đoạn ghi âm từ cuộc họp nội bộ cách đây nhiều tháng, một cuộc họp mà anh gần như đã quên bẵng đi.
"Đây là ghi âm cũ." Anh nói ngay lập tức, giọng anh gấp gáp. "Đây là những gì tôi nói lúc mới bắt đầu, trước khi..."
"Trước khi gì?" Nhã Đan cắt ngang, nước mắt cô rơi không ngừng. "Trước khi anh nhận ra vẫn có thể tiếp tục lợi dụng em để tìm bằng chứng chống lại chú Vinh? Anh đã lên kế hoạch ngay từ đầu, đúng không? Mọi sự dịu dàng, mọi lời anh nói với em trên ban công hôm đó, tất cả chỉ là một phần trong kế hoạch của anh thôi."
"Không phải vậy." Thiên Lãm bước đến, cố gắng nắm lấy tay cô, nhưng Nhã Đan hất tay anh ra, né tránh. "Nhã Đan, cô phải tin tôi, đoạn ghi âm này đã bị chỉnh sửa ngày tháng, đây là lời tôi nói từ rất lâu rồi, khi tôi còn chưa thực sự hiểu cô là người như thế nào."
"Làm sao em biết anh đang nói thật hay lại đang nói dối để xoa dịu em?" Nhã Đan hỏi, giọng cô nghẹn ngào đầy tổn thương. "Em không còn biết phải tin vào điều gì nữa."
Cô đứng dậy, bắt đầu thu dọn vài món đồ cá nhân vào chiếc túi xách nhỏ, động tác vội vã đầy quyết liệt. "Em cần thời gian ở một mình. Em không thể tiếp tục sống trong ngôi nhà này khi không biết đâu là sự thật, đâu là dối trá nữa."
"Nhã Đan, đợi đã." Thiên Lãm cố gắng ngăn cô lại, nhưng Nhã Đan đã lách qua anh, bước nhanh ra khỏi phòng, xuống cầu thang, tiến thẳng ra phía cổng biệt thự, mặc cho anh gọi tên cô phía sau với giọng điệu khẩn thiết chưa từng có.
Cô đi trong màn đêm, nước mắt rơi không ngừng, lòng cô đau đớn tột cùng vì không biết nên tin ai, tin điều gì nữa giữa mớ hỗn loạn sự thật và dối trá đang bủa vây lấy cuộc đời mình. Cô không nhận ra rằng, đứng sau tất cả những đau khổ này, một kẻ chủ mưu vẫn đang ẩn mình trong bóng tối, hài lòng theo dõi thành quả của âm mưu chia rẽ tinh vi mà hắn đã dày công sắp đặt.
Ra khỏi cổng biệt thự, Nhã Đan bắt một chiếc taxi, gọi điện cho Quỳnh Chi trong nước mắt, giọng cô nghẹn ngào không thành tiếng. Quỳnh Chi, dù đang nửa đêm, vẫn lập tức đồng ý cho cô đến ở tạm căn hộ nhỏ của mình, không hỏi nhiều, chỉ ôm lấy bạn khi cô bước vào cửa, để cô khóc thỏa thích trên vai mình.
"Kể tớ nghe chuyện gì đã xảy ra." Quỳnh Chi nói, sau khi đã pha cho Nhã Đan một tách trà ấm, ngồi xuống cạnh cô trên chiếc sofa nhỏ trong phòng khách chật hẹp.
Nhã Đan kể lại toàn bộ câu chuyện về đoạn ghi âm, về sự nghi ngờ đang giằng xé tâm can cô. Quỳnh Chi lắng nghe chăm chú, rồi trầm ngâm suy nghĩ một lúc lâu trước khi lên tiếng.
"Nhã Đan này, tớ không phủ nhận đoạn ghi âm đó có thể khiến cậu tổn thương, nhưng cậu có nghĩ đến khả năng đây chỉ là một chiêu trò khác của Cao Bá Vinh không? Ông ta vừa gây tai nạn, vừa tung tin đồn giả về Việt Đăng, giờ lại đúng lúc xuất hiện một đoạn ghi âm đáng ngờ như vậy, thời điểm trùng hợp đến kỳ lạ."
Nhã Đan sững lại, những lời của Quỳnh Chi như một gáo nước lạnh giúp cô tỉnh táo hơn đôi chút giữa cơn hoảng loạn cảm xúc. "Nhưng nếu đó thật sự là lời anh ấy từng nói thì sao? Dù là ghi âm cũ, nó vẫn cho thấy ban đầu anh ấy chỉ coi em là công cụ trả thù."
"Đúng vậy, có thể ban đầu là như thế thật." Quỳnh Chi gật đầu, nắm lấy tay bạn. "Nhưng con người có thể thay đổi, Nhã Đan à. Cậu đã kể cho tớ nghe biết bao nhiêu chuyện anh ta làm cho cậu suốt thời gian qua, từ việc âm thầm chăm sóc cậu, đến việc đứng ra bảo vệ cậu trước cả gia tộc, tin tưởng cậu ngay cả khi có bằng chứng giả mạo chống lại cậu. Những hành động đó không phải là thứ một người chỉ đang lợi dụng cậu có thể làm được."
Nhã Đan im lặng, những lời của Quỳnh Chi khiến cô bắt đầu dao động, nhưng vết thương lòng vẫn còn quá mới, quá đau để cô có thể ngay lập tức gạt bỏ hết mọi nghi ngờ.
Trong khi đó, tại biệt thự Thảo Điền, Thiên Lãm đứng lặng người giữa phòng khách trống trải, tay anh vẫn còn nắm chặt điện thoại, ánh mắt anh dán chặt vào cánh cổng nơi Nhã Đan vừa rời đi. Anh gọi điện cho cô liên tục nhưng không có ai bắt máy, mỗi cuộc gọi nhỡ càng khiến lòng anh thêm quặn thắt.
"Anh Lãm, để tôi cho người tìm cô ấy." Phan Đình Long đề nghị, nhận thấy vẻ mặt đau khổ hiếm thấy của chủ nhân.
"Không cần." Thiên Lãm đáp, giọng anh khàn đặc. "Cô ấy cần thời gian, tôi sẽ không ép buộc cô ấy phải quay lại ngay lúc này. Nhưng cậu tìm hiểu ngay xem đoạn ghi âm đó bị rò rỉ từ đâu, ai đã chỉnh sửa và gửi nó cho Nhã Đan."
Đêm đó, Thiên Lãm ngồi một mình trong phòng làm việc, mở lại chiếc hộp gỗ chứa những kỷ niệm tuổi thiếu niên, lòng anh trĩu nặng một nỗi đau khó gọi thành tên. Anh nhận ra, dù đã cố gắng kìm nén đến đâu, dù bản thân từng thề sẽ không bao giờ để trái tim mình rung động vì bất kỳ ai thuộc gia đình họ Vũ, anh đã hoàn toàn thất bại. Nhã Đan đã len lỏi vào trái tim anh từ lúc nào không hay, và giờ đây, khi cô rời đi trong hiểu lầm và đau khổ, anh mới nhận ra mình không thể nào chịu đựng nổi cảm giác mất đi cô.
Anh lấy ra tấm ảnh cũ chụp chung với cô bé Đan năm xưa, ngón tay khẽ vuốt ve gương mặt ngây thơ trong bức ảnh, rồi nhìn sang khung cửa sổ tối đen bên ngoài. Anh tự hứa với lòng mình, dù phải mất bao lâu, dù phải chứng minh bằng cách nào, anh cũng sẽ tìm lại được lòng tin của cô, sẽ để cô hiểu rằng tình cảm anh dành cho cô lúc này là hoàn toàn chân thật, không còn vương chút toan tính hận thù nào của những ngày đầu tăm tối ấy nữa.