Say Đắm Một Tình Yêu Éo Le
9 phút đọc

Chương 18

Chương 18 — Say Đắm Một Tình Yêu Éo Le

Cập nhật 06/09/2026 9 phút đọc

Đêm hôm trước, sau khi Quỳnh Chi đã ngủ, Nhã Đan vẫn còn thức trắng, ngồi bên cửa sổ căn hộ nhỏ, nhìn ra con phố vắng người hắt hiu ánh đèn đường. Cô cầm chiếc vòng tay gỗ đàn hương trên tay, xoay đi xoay lại, lòng cô giằng xé giữa lý trí và cảm xúc. Một phần trong cô muốn tin vào lời giải thích mà Thiên Lãm chưa kịp nói ra đêm qua, nhớ lại ánh mắt anh lo lắng khi cô nằm viện, nhớ lại cách anh đứng ra bảo vệ cô trước cả gia tộc. Nhưng một phần khác trong cô, phần đã quá quen với việc bị tổn thương, vẫn không ngừng thì thầm cảnh báo cô nên giữ khoảng cách, đừng để trái tim mình một lần nữa bị giẫm nát.

Cô thiếp đi lúc nào không hay giữa những suy nghĩ ngổn ngang ấy, để rồi tỉnh giấc vào sáng hôm sau với đôi mắt sưng húp vì khóc quá nhiều, chuẩn bị tinh thần cho một ngày dài đầy bất định phía trước, không ngờ rằng chỉ vài giờ sau, sự thật sẽ được phơi bày theo một cách mà cô chưa từng dám hy vọng tới.

Sáng hôm sau, Phan Đình Long mang đến cho Thiên Lãm kết quả điều tra về nguồn gốc đoạn ghi âm. "Tôi đã xác định được, đoạn ghi âm gốc được lưu trữ trong hệ thống dữ liệu nội bộ của tập đoàn, chỉ có một số ít người có quyền truy cập vào kho lưu trữ này. Dấu vết truy cập cho thấy tài khoản đã tải file xuống chính là tài khoản của thư ký riêng ông Cao Bá Vinh. Bình thường ông ta luôn mượn tay người ngoài, không bao giờ để lộ dấu vết trong chính hệ thống công ty, nhưng tối hôm cô Nhã Đan còn nằm viện, tôi cho siết chặt toàn bộ quyền truy cập từ bên ngoài để phòng ngừa, nên ông ta buộc phải sai người trong nội bộ mới lấy được file gốc kịp lúc. Chính sự vội vã đó đã để lộ ra sơ hở đầu tiên sau mười hai năm."

Thiên Lãm nắm chặt tập báo cáo trong tay, ánh mắt anh lạnh lẽo đến rợn người. "Vậy là đã rõ ràng rồi. Ông ta không chỉ dừng lại ở việc gây tai nạn, tung tin đồn giả, mà còn cố tình chỉnh sửa quá khứ của tôi để hủy hoại mối quan hệ giữa tôi và Nhã Đan."

Anh không lãng phí thêm một phút giây nào, lập tức lên xe đến thẳng căn hộ của Quỳnh Chi, nơi Phan Đình Long đã âm thầm xác định được Nhã Đan đang tạm trú sau khi rời khỏi biệt thự. Anh đứng trước cửa căn hộ nhỏ, tay cầm theo tập báo cáo điều tra, hít một hơi thật sâu trước khi gõ cửa.

Quỳnh Chi mở cửa, nhìn thấy Thiên Lãm liền hơi bất ngờ, nhưng khi nhận ra ánh mắt kiên định, chân thành của anh, cô lặng lẽ tránh sang một bên, để anh bước vào.

Nhã Đan đang ngồi bên cửa sổ, nghe tiếng bước chân quen thuộc liền quay lại, sững sờ khi thấy Thiên Lãm đứng đó. Cô định đứng dậy rời đi, nhưng anh đã nhanh chóng bước đến, giọng anh khẩn thiết. "Nghe tôi nói hết đã, sau đó nếu cô vẫn muốn rời đi, tôi sẽ không ngăn cản."

Nhã Đan do dự một lúc, rồi khẽ gật đầu, ngồi xuống lại, ánh mắt cô vẫn còn đầy cảnh giác và tổn thương.

Thiên Lãm đặt tập báo cáo điều tra lên bàn, trình bày từng chi tiết một cách rành mạch. "Đoạn ghi âm đó được trích xuất từ cuộc họp nội bộ cách đây tám tháng, ngay sau khi cô mới ký hợp đồng. Đây là dữ liệu gốc chưa qua chỉnh sửa, cô có thể thấy rõ ngày tháng ghi nhận trong hệ thống. Người đã tải xuống và chỉnh sửa đoạn ghi âm này chính là thư ký riêng của Cao Bá Vinh."

Nhã Đan cầm lấy tập báo cáo, xem xét kỹ từng con số, từng dấu thời gian được ghi nhận rõ ràng trong hệ thống dữ liệu nội bộ, một hệ thống mà cô biết chắc không dễ dàng bị giả mạo. Lòng cô dần dịu lại, nhưng vẫn còn một câu hỏi cấn cá trong lòng.

"Vậy có nghĩa là, tại thời điểm đó, anh thật sự chỉ coi em là công cụ trả thù?" Cô hỏi, giọng cô khẽ khàng nhưng đầy tổn thương.

Thiên Lãm ngồi xuống đối diện cô, ánh mắt anh không né tránh. "Đúng vậy. Lúc đó, tôi chưa biết cô là ai ngoài con gái của Vũ Đình Bảo. Tôi đã sống mười hai năm với hận thù dày đặc trong lòng, và khi cô xuất hiện, cầu xin tôi giúp đỡ, tôi đã xem đó là cơ hội để thỏa mãn sự căm ghét của mình. Tôi không phủ nhận điều đó, vì phủ nhận cũng chẳng ích gì, và cô xứng đáng được biết sự thật trọn vẹn."

Anh nắm lấy tay cô, giọng anh trở nên tha thiết hơn. "Nhưng mọi chuyện đã thay đổi từ rất lâu rồi, Nhã Đan à. Kể từ ngày tôi nhìn thấy chiếc vòng tay gỗ đàn hương trên cổ tay cô, kể từ khi tôi nhận ra cô chính là cô bé Đan mà tôi từng có tình cảm thời niên thiếu, mọi kế hoạch trả thù trong tôi đã bắt đầu lung lay. Càng ở gần cô, càng chứng kiến sự kiên cường, lòng tự trọng, sự chân thành của cô, tôi càng không thể tiếp tục xem cô là công cụ được nữa."

Nhã Đan sững người trước tiết lộ bất ngờ này. "Anh... anh chính là Kiên sao?"

Thiên Lãm gật đầu, ánh mắt anh dịu dàng hiếm thấy. "Tôi là Kiên năm xưa, cậu thiếu niên từng tặng cô chiếc vòng tay ấy trong khu vườn hoa giấy tím. Sau biến cố gia đình, mẹ tôi đưa tôi sang Anh, muốn tôi quên đi tất cả những gì liên quan đến quá khứ đau buồn đó, kể cả cách xưng hô tôi từng dùng. Tôi trở thành một con người hoàn toàn khác, mang theo mối hận thù mà tôi tưởng rằng sẽ không bao giờ có thể hóa giải được."

Nước mắt Nhã Đan lại rơi, nhưng lần này là những giọt nước mắt của sự xúc động, của việc ghép nối lại những mảnh ký ức rời rạc suốt bao năm qua. "Vậy ra ngay từ đầu, định mệnh đã sắp đặt để chúng ta gặp lại nhau."

"Có lẽ vậy." Thiên Lãm khẽ mỉm cười, một nụ cười hiếm hoi và chân thành mà Nhã Đan chưa từng thấy ở anh trước đây. "Nhã Đan, tôi biết mình không có quyền đòi hỏi cô tha thứ ngay lập tức cho những gì tôi đã nghĩ, đã nói về cô trong quá khứ. Nhưng tôi muốn cô biết rằng, hiện tại, tình cảm tôi dành cho cô là hoàn toàn chân thật, không còn chút toan tính hận thù nào cả. Tôi yêu cô, Nhã Đan, không phải vì cô là con gái của Vũ Đình Bảo hay không phải, mà vì chính con người cô, vì sự kiên cường và trái tim nhân hậu của cô."

Đây là lần đầu tiên Thiên Lãm nói ra ba chữ ấy một cách rõ ràng, không úp mở, không né tránh. Nhã Đan nhìn anh, trái tim cô đập rộn ràng, mọi nghi ngờ, tổn thương dần tan biến trước sự chân thành hiện rõ trong ánh mắt anh.

"Em cũng vậy." Cô đáp, giọng cô nghẹn ngào nhưng tràn đầy hạnh phúc. "Em cũng đã yêu anh từ lúc nào không hay, dù em từng cố gắng phủ nhận điều đó vì sợ hãi, vì hoàn cảnh trớ trêu giữa hai chúng ta."

Thiên Lãm kéo cô vào vòng tay mình, ôm chặt lấy cô như để bù đắp cho khoảng thời gian xa cách ngắn ngủi nhưng đầy đau khổ vừa qua. "Chúng ta sẽ cùng nhau đối mặt với mọi chuyện, cùng nhau tìm ra công lý cho cha cô, và cùng nhau vạch trần bộ mặt thật của Cao Bá Vinh. Từ giờ trở đi, sẽ không còn bí mật nào giữa hai chúng ta nữa."

Nhã Đan gật đầu, tựa đầu vào ngực anh, cảm nhận nhịp tim anh đập đều đặn, mạnh mẽ, một cảm giác an toàn mà cô chưa từng có được kể từ ngày cha cô mất. Cô biết, phía trước vẫn còn một cuộc chiến cam go đang chờ đợi, nhưng lần này, cô không còn phải đối mặt với nó một mình nữa.

Quỳnh Chi đứng lặng lẽ ở góc phòng bếp, chứng kiến toàn bộ cảnh tượng ấy, khóe môi cô khẽ cong lên một nụ cười ấm áp. Khi Nhã Đan quay sang nhìn bạn với ánh mắt biết ơn, Quỳnh Chi chỉ khẽ gật đầu. "Đi đi, đừng để chuyện của tớ với cái laptop này làm chậm trễ hạnh phúc của cậu. Nhưng nhớ đấy, tớ vẫn đang tiếp tục điều tra thêm về Cao Bá Vinh, có gì mới tớ sẽ báo ngay."

Trên đường trở về biệt thự Thảo Điền, Thiên Lãm nắm chặt tay Nhã Đan suốt cả chặng đường, thỉnh thoảng liếc nhìn cô như để chắc chắn rằng cô thực sự đang ngồi cạnh mình, không phải là một giấc mơ thoáng qua. Khi xe về đến cổng, bà Xuân Lan đã đứng đợi sẵn, gương mặt bà rạng rỡ hẳn lên khi thấy Nhã Đan bước xuống xe cùng cậu chủ.

"Cô về rồi, tôi mừng quá." Bà Xuân Lan nắm lấy tay Nhã Đan, ánh mắt bà ấm áp. "Cậu chủ suốt đêm qua không ngủ được, cứ đi ra đi vào trước cổng, tôi chưa từng thấy cậu ấy lo lắng như vậy bao giờ."

Nhã Đan mỉm cười, liếc nhìn Thiên Lãm đang cố giữ vẻ mặt bình thản dù đôi tai anh đã ửng đỏ vì ngượng ngùng trước lời kể của bà quản gia. Cô cảm thấy lòng mình ấm áp lạ thường, như thể lần đầu tiên kể từ ngày cha mất, cô mới thực sự cảm nhận được cảm giác được trở về một mái nhà đúng nghĩa, nơi có những người thật lòng quan tâm, lo lắng cho mình.

Tối hôm đó, khi mọi thứ đã lắng dịu, Thiên Lãm và Nhã Đan ngồi cùng nhau trong phòng làm việc, bàn bạc kỹ lưỡng về những bước đi tiếp theo. "Chúng ta cần thêm bằng chứng để đối chất trực tiếp trước hội đồng quản trị và toàn thể gia tộc." Thiên Lãm nói, ánh mắt anh nghiêm túc trở lại vẻ sắc bén thường ngày của một nhà lãnh đạo. "Bà Xuân Lan có thể là nhân chứng quan trọng mà luật sư Minh nhắc đến, tôi sẽ tìm cách khéo léo hỏi chuyện bà ấy. Đồng thời, cần liên hệ lại với công ty kiểm toán độc lập năm xưa, xem họ còn lưu giữ được tài liệu gốc nào không."

Nhã Đan gật đầu, trong lòng tràn đầy quyết tâm. "Em cũng sẽ nhờ Quỳnh Chi tiếp tục tìm kiếm người nhân viên kế toán giấu tên năm xưa. Nếu tìm được cô ấy, lời khai trực tiếp sẽ là bằng chứng có sức nặng nhất."

Hai người nhìn nhau, ánh mắt tràn đầy sự đồng lòng và tin tưởng tuyệt đối, chuẩn bị tinh thần cho chặng đường phía trước, nơi họ sẽ cùng nhau đối mặt với kẻ thù chung, không còn đơn độc như trước nữa.

Đã sao chép liên kết chương