Chương 8
Chương 8 — Say Đắm Một Tình Yêu Éo Le
Sau buổi thăm mẹ tại bệnh viện, nơi bà Ánh Tuyết đang hồi phục tốt sau ca phẫu thuật, Nhã Đan ghé qua căn phòng trọ cũ để dọn nốt những đồ đạc còn sót lại trước khi trả phòng hoàn toàn. Mùi ẩm mốc quen thuộc của bức tường loang lổ, tiếng quạt trần kêu cót két trên đầu, tất cả khiến cô khựng lại giữa căn phòng trống, tay ôm chồng thùng carton mà chưa vội xếp gì vào. Trong lúc thu dọn, cô tìm thấy một chiếc rương gỗ cũ kỹ được cất giấu tít sâu trong góc tủ, khóa bằng một ổ khóa nhỏ đã han gỉ theo thời gian.
Cô nhớ ra đây chính là chiếc rương cha cô để lại, chứa đựng những giấy tờ quan trọng nhất trong quãng đời làm ăn của ông, thứ mà mẹ cô chưa từng cho phép ai động vào kể từ ngày ông qua đời, luôn nói rằng "để đó, không cần thiết phải lục lại những chuyện đau lòng".
Nhã Đan ngồi xuống sàn nhà, dùng chiếc kẹp tóc cạy nhẹ ổ khóa han gỉ, cuối cùng cũng mở được nắp rương. Bên trong là hàng chục tập hồ sơ, hợp đồng cũ, những bức thư tay viết dở, và một cuốn nhật ký bìa da đã sờn cũ của cha cô.
Cô lật giở cuốn nhật ký, những dòng chữ viết tay quen thuộc của cha hiện lên trước mắt, khiến cô không kìm được nước mắt. Đây là lần đầu tiên sau chín năm kể từ ngày ông mất, cô mới có đủ can đảm để đọc lại những gì cha mình đã viết.
Những trang đầu ghi chép về công việc thường ngày, những cuộc họp, những dự án đang triển khai tại Công ty Cao Nguyên Thịnh. Nhưng càng đọc về sau, giọng văn của ông càng trở nên bất an, lo lắng.
"Ngày 15 tháng 3. Hôm nay tôi phát hiện một khoản chênh lệch lớn trong báo cáo tài chính quý của dự án khu đô thị phía Đông, số tiền lên đến gần ba mươi tỷ đồng không rõ nguồn gốc chi tiêu. Tôi đã hỏi Bá Vinh về chuyện này, nhưng anh ta chỉ nói đó là chi phí phát sinh đã được duyệt riêng, không cần lo lắng. Tôi cảm thấy có gì đó không ổn, nhưng chưa có bằng chứng cụ thể để kết luận."
Nhã Đan sững người khi đọc đến cái tên Bá Vinh. Cô nhớ ngay đến người đàn ông điềm đạm, tốt bụng mà cô mới gặp trong buổi họp mặt gia tộc vừa qua, người đã đứng ra bênh vực cho cô trước những lời chỉ trích của họ hàng nhà Cao.
Cô tiếp tục lật đến những trang sau, nét chữ của cha ngày càng gấp gáp, lo lắng hơn.
"Ngày 2 tháng 4. Tôi đã âm thầm thuê một công ty kiểm toán độc lập để rà soát lại toàn bộ sổ sách của dự án khu đô thị phía Đông. Kết quả sơ bộ cho thấy có dấu hiệu rút ruột vốn có hệ thống, kéo dài suốt hơn một năm qua, thông qua các hợp đồng phụ ma với những công ty vỏ bọc. Tôi cần thêm thời gian để thu thập đầy đủ bằng chứng trước khi báo cáo với anh Nghị, vì đây là chuyện quá nghiêm trọng, không thể vội vàng kết luận khi chưa chắc chắn."
"Ngày 20 tháng 4. Tôi đã tìm ra manh mối quan trọng, một trong những công ty vỏ bọc nhận tiền từ các hợp đồng phụ ma có liên hệ trực tiếp đến một tài khoản cá nhân. Tôi định sẽ trình bày toàn bộ sự việc với anh Nghị vào tuần tới, sau khi hoàn tất báo cáo kiểm toán cuối cùng."
Đây là trang nhật ký cuối cùng. Sau đó không còn bất kỳ ghi chép nào nữa, chỉ có một khoảng trắng, và những sự kiện tiếp theo Nhã Đan đã biết quá rõ: chỉ hai tuần sau, chính cha cô lại là người bị tố cáo rút ruột vốn, bị khởi tố, công ty sụp đổ, và toàn bộ những gì ông cố gắng điều tra dường như đã bị chôn vùi vĩnh viễn cùng với danh dự của ông.
Tay Nhã Đan run rẩy khi gấp cuốn nhật ký lại, tim cô đập thình thịch trong lồng ngực. Nếu những gì cha cô viết là sự thật, vậy có nghĩa là chính ông mới là người phát hiện ra vụ rút ruột vốn, và có ai đó đã nhanh tay hơn, biến ông từ người tố cáo thành kẻ bị tố cáo, để che giấu tội lỗi thật sự của chính mình.
Trước khi rời phòng trọ, Nhã Đan còn nhớ lại một chi tiết mà mẹ cô từng vô tình nhắc đến cách đây không lâu, khi bà còn tỉnh táo trò chuyện trong lúc chờ ngày phẫu thuật. Hôm ấy, khi Nhã Đan hỏi thăm về những người bạn cũ của cha, bà Ánh Tuyết đã im lặng hồi lâu, ánh mắt thoáng qua một nỗi sợ hãi mơ hồ trước khi đáp lảng sang chuyện khác. Lúc đó Nhã Đan chỉ nghĩ đơn giản là mẹ không muốn khơi lại chuyện đau buồn, nhưng giờ đây, khi đọc những dòng nhật ký này, cô bắt đầu tự hỏi liệu mẹ mình có biết điều gì đó mà bà chưa từng dám nói ra.
Cô quyết định tranh thủ buổi chiều hôm sau, khi ghé thăm mẹ tại bệnh viện, sẽ khéo léo dò hỏi thêm. Quả nhiên, khi Nhã Đan nhắc đến cái tên Cao Bá Vinh một cách tình cờ trong câu chuyện, bà Ánh Tuyết đang ngồi tựa lưng vào gối bỗng sững người, tay bà siết chặt lấy góc chăn.
"Sao con lại hỏi về người đó?" Giọng bà run run, ánh mắt đầy lo lắng.
"Con gặp chú ấy trong buổi họp mặt gia tộc bên nhà anh Lãm, chú ấy có vẻ tử tế với con." Nhã Đan quan sát kỹ phản ứng của mẹ, cố giữ giọng nhẹ nhàng.
Bà Ánh Tuyết nắm chặt tay con gái, giọng bà hạ xuống thành tiếng thì thầm. "Ngày xưa, trước khi mọi chuyện xảy ra, cha con từng có lần về nhà rất muộn, người đầy vẻ lo lắng, nói với mẹ rằng có chuyện không ổn trong công ty nhưng chưa tiện nói rõ. Cha con dặn mẹ nếu có chuyện gì xảy đến với ông, phải giữ thật kỹ chiếc rương gỗ trong phòng làm việc, đừng để ai động vào. Mẹ đã không hiểu tại sao ông lại dặn dò như vậy, cho đến khi mọi chuyện ập đến quá nhanh, quá bất ngờ."
Nhã Đan siết chặt tay mẹ, tim cô đập nhanh hơn. "Vậy sao mẹ chưa từng kể cho con nghe chuyện này?"
"Mẹ sợ." Bà Ánh Tuyết nói, nước mắt bà rơi xuống. "Mẹ sợ nếu khơi lại chuyện cũ, sẽ mang thêm tai họa đến cho con. Cha con mất rồi, mẹ chỉ muốn con được yên ổn sống tiếp, không phải dính líu vào những chuyện nguy hiểm ngày xưa nữa."
Nhã Đan ôm lấy mẹ, lòng cô vừa xót xa vừa quyết tâm hơn bao giờ hết. Cô không nói cho mẹ biết về những gì mình vừa phát hiện trong cuốn nhật ký, sợ rằng sẽ khiến bà thêm lo lắng trong giai đoạn cần tĩnh dưỡng này, nhưng trong lòng cô, ngọn lửa quyết tâm tìm ra sự thật đã bắt đầu bùng lên mạnh mẽ.
Cô lục tìm thêm trong chiếc rương, tìm thấy một tập hồ sơ kiểm toán mỏng, có vẻ là bản nháp chưa hoàn chỉnh mà cha cô đã thu thập được trước khi biến cố xảy ra. Những con số, những biểu đồ chi tiêu bất thường được đánh dấu bằng bút đỏ, nhưng phần quan trọng nhất, phần nêu rõ tên người chịu trách nhiệm cho khoản tiền bị rút ruột, lại bị xé mất, chỉ còn lại một mép giấy rách nham nhở.
Nhã Đan ngồi lặng người giữa đống giấy tờ ngổn ngang, đầu óc cô quay cuồng với hàng loạt câu hỏi. Ai đã xé mất trang tài liệu quan trọng đó? Có phải chính cha cô đã cất giấu nó ở một nơi nào khác vì lo sợ sự an toàn của gia đình, hay có kẻ nào đó đã lén vào nhà, tìm cách tiêu hủy bằng chứng trước khi bị phát hiện?
Cô nhớ lại câu chuyện mẹ cô từng kể, rằng chỉ vài ngày trước khi cha cô bị bắt, nhà họ từng bị trộm đột nhập nhưng không mất bất kỳ tài sản giá trị nào, khi đó cả gia đình chỉ nghĩ đơn giản là một vụ trộm vặt thất bại. Giờ đây, khi ghép nối lại các sự kiện, Nhã Đan bắt đầu nghi ngờ rằng đó không phải là một vụ trộm thông thường.
Cô cẩn thận gói ghém toàn bộ giấy tờ, cuốn nhật ký và tập hồ sơ kiểm toán vào một chiếc túi riêng, mang theo về biệt thự Thảo Điền, cất giấu kỹ trong ngăn tủ khóa của phòng mình. Cô chưa biết nên làm gì với những phát hiện này, có nên nói cho Thiên Lãm biết hay không, khi mà chính người đàn ông ấy tin chắc cha cô là kẻ có tội, và người bị tình nghi trong nhật ký lại chính là chú họ mà anh tin tưởng nhất.
Tối hôm đó, Nhã Đan ngồi một mình trong phòng, đọc đi đọc lại những trang nhật ký cho đến khi thuộc lòng từng câu chữ. Cô nghĩ đến gương mặt hiền hòa của Cao Bá Vinh trong buổi họp mặt gia tộc, nghĩ đến những lời nói ấm áp ông dành cho cô, và tự hỏi liệu tất cả có phải chỉ là một lớp vỏ bọc tinh vi che giấu một sự thật tàn nhẫn hơn nhiều.
Cô cũng không thể không nghĩ đến hậu quả nếu những nghi ngờ này là đúng sự thật. Nếu Cao Bá Vinh thực sự là kẻ đã hãm hại cha cô, phá hủy cả hai gia đình, vậy toàn bộ những gì Thiên Lãm tin tưởng suốt mười hai năm qua, toàn bộ nền tảng hận thù mà anh xây dựng cuộc đời mình dựa trên đó, sẽ hoàn toàn sụp đổ. Và người đàn ông mà anh xem như chú ruột, người luôn sát cánh bên anh trong những năm gây dựng lại cơ nghiệp, thực chất lại chính là kẻ thù giấu mặt nguy hiểm nhất.
Nhã Đan hiểu rằng, nếu cô hành động vội vàng, không chỉ bản thân cô gặp nguy hiểm, mà có thể sẽ đánh động kẻ chủ mưu thật sự, khiến hắn có cơ hội tiêu hủy hết mọi bằng chứng còn sót lại, hoặc tệ hơn, ra tay với cô trước khi sự thật được phơi bày.
Cô quyết định sẽ âm thầm điều tra thêm, thu thập đầy đủ chứng cứ trước khi tiết lộ bất cứ điều gì cho bất kỳ ai, kể cả Thiên Lãm. Cô nhớ đến người bạn thân nhất của mình, Đặng Quỳnh Chi, hiện đang làm nhà báo mảng kinh tế cho một tờ báo lớn, người có thể giúp cô tra cứu những tư liệu báo chí cũ liên quan đến vụ sụp đổ của Công ty Cao Nguyên Thịnh mười hai năm trước.
Nhã Đan lấy điện thoại, nhắn tin hẹn gặp Quỳnh Chi vào cuối tuần, cẩn thận không để lộ bất kỳ chi tiết nào qua tin nhắn, chỉ nói rằng cô cần nhờ giúp đỡ một việc quan trọng. Cô cất kỹ chiếc túi tài liệu vào đáy tủ, khóa chặt lại, rồi tắt đèn đi ngủ, dù biết rằng đêm nay sẽ lại là một đêm trằn trọc không yên giấc.
Cô tắt đèn bàn nhưng không tài nào chợp mắt được. Trong bóng tối, nụ cười hiền hậu của Cao Bá Vinh cứ luân phiên hiện lên cùng những dòng chữ run rẩy, gấp gáp trong cuốn nhật ký của cha, hai hình ảnh không thể nào cùng tồn tại trong một con người, vậy mà chúng vẫn đang tồn tại, ngay trong căn nhà cô sắp phải quay về sống mỗi ngày. Nhã Đan nắm chặt mép chăn, tự nhủ mình phải học cách mỉm cười trước mặt người đàn ông có thể chính là kẻ đã đẩy cha cô vào chỗ chết trong uất hận, và tuyệt đối không được để lộ ra, dù chỉ một khoảnh khắc bất cẩn, rằng cô đã biết.