Căn Phòng 404 Nhìn Ra Biển
8 phút đọc

Chương 10

Chương 10

Bản kiểm kê thiết bị của trạm biển, một tài liệu dày hơn ba mươi trang mới được chuyển tới qua đường bưu điện chính thức, gọi 404-B là “kho ứng cứu ven vách”, không phải phòng khách sạn theo bất kỳ cách hiểu thông thường nào. Trong kho, theo danh mục liệt kê, có phao cứu sinh các loại, cáng cứu thương, máy phát tín hiệu dự phòng, và bộ đàm tần số ngắn dùng riêng cho liên lạc cứu hộ ven biển.

Vũ tìm đường cáp cũ từ kho lên mái nhà bằng cách đối chiếu bản vẽ điện gốc với hiện trạng thực tế, đi theo từng đoạn cáp còn sót lại dọc trần các tầng. Nó nối với đèn tín hiệu từng dùng để hướng tàu cứu hộ tránh bãi đá ngầm nguy hiểm ngoài khơi, một hệ thống độc lập với điện lưới sinh hoạt của khách sạn, có nguồn dự phòng riêng để đảm bảo hoạt động ngay cả khi mất điện toàn khu.

“Hệ thống này được thiết kế để không phụ thuộc vào nguồn điện chính,” Vũ giải thích trong buổi họp nhóm sáng hôm đó. “Nghĩa là việc cắt điện tầng bốn lúc 04:18 không thể làm đèn tín hiệu tắt. Phải có ai đó chủ động cắt nguồn dự phòng riêng của hệ thống đèn, một thao tác khác hoàn toàn.”

Nhi sửa lại bản vẽ số hóa của dự án ngay tại chỗ, trước mặt cả nhóm để mọi người cùng chứng kiến quá trình, thay chữ “phòng 404” bằng “kho cứu hộ 404-B” theo đúng thuật ngữ chính thức trong hồ sơ trạm biển. Ngay khi cô lưu tệp, một bản sao tự động tạo thêm một căn phòng khác ở vị trí cũ, hiện tượng quen thuộc đã xảy ra nhiều lần trước đó.

Lần này cô không hoảng, không lập tức đóng máy như những lần đầu. Cô kiểm tra lịch sử tệp một cách có hệ thống, mở từng lớp dữ liệu ẩn trong phần mềm, và phát hiện phần mềm đang tự động tham chiếu tới một lớp dữ liệu cũ đã được nhúng sẵn trong tệp gốc từ nhiều năm trước, chưa từng bị xóa hoàn toàn dù đã bị ẩn khỏi giao diện hiển thị mặc định.

“Người lập hồ sơ phục dựng ban đầu, trước khi tôi tham gia dự án, đã sao chép bản vẽ kho cứu hộ cũ để làm khung tham chiếu, nhưng không đọc kỹ phần chú thích đi kèm,” cô giải thích với cả nhóm, giọng cô giờ đã bình tĩnh, phân tích thay vì hoang mang. “Lớp dữ liệu đó vẫn nằm ẩn trong tệp, tự động kích hoạt lại mỗi khi hệ thống phát hiện một thay đổi lớn ở khu vực liên quan.”

Phòng 404 tồn tại trên bản vẽ vì một lỗi quy trình kéo dài mười tám năm, một sai sót kỹ thuật hoàn toàn có thể giải thích được bằng logic phần mềm. Nhưng lỗi đó, dù bản chất chỉ là một trục trặc dữ liệu, lại vô tình che giấu một sự thật quan trọng hơn nhiều: kho cứu hộ 404-B từng là điểm liên lạc trung tâm trong đêm sạt lở, và việc nó biến mất khỏi hồ sơ chính thức không phải ngẫu nhiên mà có chủ đích từ những người muốn xóa dấu vết.

Đạt, ngồi ở cuối bàn họp, nói điều này không giải thích được vì sao mẹ Nhi biến mất, chỉ giải thích được vì sao căn phòng lại xuất hiện kỳ lạ trên bản vẽ. Nhi đáp cô hiểu rõ điều đó, nhưng ít nhất giờ đây họ đã biết mình đang tìm dấu vết ở đúng nơi, thay vì mất thời gian nghi ngờ liệu toàn bộ hiện tượng có phải chỉ là một ảo giác tập thể hay lỗi thiết bị đơn thuần.

Ông Tư, sau cuộc họp, mang tới chiếc chìa khóa không đánh số ông từng đưa cho Nhi ngày đầu tiên, giờ đây đã được xác định là chìa khóa mở hộp điện ngoài vách đá, nơi hệ thống nguồn dự phòng của đèn tín hiệu được lắp đặt. Bên trong hộp điện, sau khi mở ra với sự chứng kiến của toàn bộ nhóm khảo sát và được ghi hình đầy đủ, còn một cuộn băng ghi âm cũ, đặt trong một túi nhựa chống ẩm đã ố vàng theo thời gian.

Nhóm chuyển băng ghi âm tới một studio âm thanh chuyên nghiệp cùng ngày, thuê thiết bị chuyên dụng để đọc lại định dạng băng từ cũ vốn không còn phổ biến. Kỹ thuật viên mất gần hai giờ để hiệu chỉnh đầu đọc trước khi có thể phát ra âm thanh nghe được.

Âm thanh rè, lẫn nhiều tạp âm của gió và sóng biển, nhưng vẫn nghe rõ tiếng mẹ Nhi đọc tọa độ, giọng bà bình tĩnh, chuyên nghiệp, đúng phong cách một nhân viên trực đã quen với quy trình báo cáo khẩn cấp. Bà báo có người mắc kẹt dưới bờ kè, yêu cầu thả dây từ phía kho, mô tả chi tiết vị trí bằng những mốc tham chiếu địa hình quen thuộc với đội cứu hộ.

Một giọng đàn ông trả lời qua bộ đàm, giọng ông căng thẳng, đứt quãng: “Không được mở cửa phía biển, nền đã nứt. Nguy hiểm.”

Mẹ Nhi đáp lại ngay, không chút do dự trong giọng nói: “Nếu không mở, họ sẽ không ra được.”

Băng dừng đột ngột ở tiếng kim loại va mạnh, một âm thanh chói tai cắt ngang cuộc trao đổi, sau đó là im lặng hoàn toàn, không còn một âm thanh nào khác được ghi lại trên phần băng còn lại.

Nhi ngồi im trong phòng thu, tai vẫn còn nghe văng vẳng giọng mẹ dù đoạn băng đã kết thúc từ lâu. Cô không biết đoạn sau, nếu từng tồn tại, có còn được ghi lại ở đâu đó hay đã mất vĩnh viễn cùng với người đã cầm bộ đàm bên kia đầu dây. Nhưng giờ đây, cô đã có bằng chứng âm thanh xác nhận mẹ ở kho cứu hộ trong những phút cuối trước sạt lở, và đang chủ động cố gắng cứu người, không phải nạn nhân tình cờ bị cuốn vào thảm họa.

404 không phải một căn phòng ma, không phải một hiện tượng siêu nhiên nào cần lời giải thích thần bí. Nó là mã của một nhiệm vụ cứu hộ đã bị xóa khỏi bản vẽ, một hành động can thiệp có chủ đích của con người, và giờ đây, từng lớp một, nó đang được phục dựng lại đúng như những gì thực sự đã xảy ra.

Kỹ thuật viên phòng thu, sau khi phát lại đoạn băng ba lần theo yêu cầu của nhóm, đề nghị thử lọc tạp âm bằng phần mềm chuyên dụng để xem có thể khôi phục thêm chi tiết nào từ khoảng im lặng sau tiếng va kim loại hay không. Anh cảnh báo trước rằng khả năng thành công không cao, vì chất lượng băng gốc đã suy giảm nhiều theo thời gian.

Nhi đồng ý, sẵn sàng chờ đợi thêm dù chỉ có một cơ hội nhỏ. Cả nhóm ngồi lại trong phòng thu, im lặng theo dõi màn hình hiển thị dạng sóng âm thanh khi kỹ thuật viên chạy từng lớp lọc, loại bỏ dần tiếng gió, tiếng sóng, và nhiễu nền của thiết bị cũ.

Sau gần một giờ xử lý, một âm thanh mới hiện ra rõ hơn trong khoảng im lặng tưởng chừng trống rỗng — tiếng bước chân gấp gáp, sau đó là một giọng nói rất khẽ, gần như thì thầm, khó xác định là của mẹ Nhi hay của một người khác. Nội dung không rõ ràng, chỉ có thể phân biệt được vài âm tiết rời rạc, không đủ để ghép thành một câu hoàn chỉnh.

“Có thể cải thiện thêm không?” Vũ hỏi, nhìn màn hình chăm chú.

“Với thiết bị hiện tại thì không,” kỹ thuật viên đáp, lắc đầu. “Cần phòng thí nghiệm âm thanh pháp y chuyên dụng hơn, có thể ở thành phố lớn mới có đủ công nghệ để tách được giọng nói rõ ràng từ mức nhiễu này.”

Nhi ghi lại thông tin liên hệ của một phòng thí nghiệm như vậy mà kỹ thuật viên giới thiệu, quyết định sẽ gửi bản gốc băng ghi âm tới đó ngay khi có thể, dù chi phí giám định chuyên sâu chắc chắn không nhỏ. Cô đã quen với việc tự chi trả những khoản phát sinh ngoài ngân sách dự án kể từ khi khoản tạm ứng bị hủy, và cô không định dừng lại ở ngưỡng cửa cuối cùng này.

Trên đường rời phòng thu, Đạt đi cạnh cô, im lặng một lúc trước khi lên tiếng. “Tôi xin lỗi vì đã nói điều đó lúc nãy,” anh nói, giọng anh có phần áy náy. “Về việc bằng chứng chưa giải thích được vì sao mẹ cô biến mất. Nghe lại đoạn băng đó, tôi nhận ra mình không có quyền đòi hỏi câu trả lời trọn vẹn ngay lập tức, khi chính cô mới là người phải sống với sự thiếu vắng đó suốt mười tám năm qua.”

“Anh không cần xin lỗi,” Nhi đáp, nhìn ra biển đang chuyển màu xám dưới bầu trời chiều muộn nhiều mây. “Câu hỏi của anh là câu hỏi đúng. Tôi cũng đang tự hỏi chính mình điều đó mỗi ngày, kể từ khi tìm ra dấu hiệu chữ nhật đầu tiên trên bản vẽ.”

Họ đứng cạnh nhau một lúc trên bậc thềm phòng thu, không nói thêm gì, chỉ cùng nhìn về phía biển, nơi đâu đó ngoài kia, dưới lớp sóng đang vỗ đều vào bờ đá, có thể vẫn còn giữ lại những mảnh sự thật cuối cùng mà cả băng ghi âm lẫn bản vẽ cũng chưa thể hoàn toàn hé lộ.

Vũ tới đón cả hai bằng xe, hỏi han thêm về đoạn âm thanh mới lọc được, dù chính anh cũng đã có mặt chứng kiến suốt buổi làm việc. Trên đường về khách sạn, không ai nói nhiều, mỗi người chìm sâu trong những suy nghĩ riêng của mình, chỉ có tiếng radio phát bản tin thời tiết đều đều, rè rè từ đài phát thanh địa phương, dự báo một đợt gió mùa sắp tràn về trong vài ngày tới, mang theo khả năng mưa lớn kéo dài dọc ven biển, đủ để cả nhóm phải tính toán lại toàn bộ tiến độ khảo sát hiện trường trong những ngày sắp tới, trước khi nước biển có thể dâng cao hơn thường lệ.

Đã sao chép liên kết chương