Chương 13
Chương 13
Băng ghi âm của mẹ Nhi có thêm một đoạn trong hộp điện thứ hai, thứ Vũ tìm thấy khi kiểm tra lại toàn bộ hệ thống điện dự phòng dọc theo vách đá phía bắc, một khu vực nhóm chưa từng khảo sát kỹ trước đó vì tưởng chỉ liên quan tới đèn chiếu sáng lối đi thông thường. Đoạn băng này ngắn hơn đoạn đầu, nhưng chất lượng ghi âm tốt hơn nhiều, giọng mẹ rõ ràng đến mức Nhi cảm thấy như bà đang đứng ngay trước mặt mình.
“Cửa phía biển bị kẹt. Có ba người trong kho. Tôi sẽ mở bằng tay.”
Cả nhóm ngồi lặng trong phòng thu nghe lại đoạn băng, không ai nói gì trong vài giây đầu sau khi tiếng nói vang lên. Một giọng đàn ông trả lời qua bộ đàm, âm thanh có chút méo do khoảng cách, nói cần đợi đội cứu hộ chính thức tới hỗ trợ theo đúng quy trình an toàn. Mẹ Nhi trả lời ngay, không chút chần chừ: nước đang dâng nhanh trong kho, không còn thời gian để chờ đợi.
Sau đó là tiếng dây kéo căng, tiếng kính vỡ vụn, và một cái tên được gọi lớn, gấp gáp: “Sơn.”
Đạt nghe xong, ngồi rất lâu trong im lặng, hai tay ôm lấy đầu, không nói được gì. Sơn là em họ anh, người được ghi nhận mất tích trong hồ sơ chính thức năm đó. Nghe chính tên em mình được gọi lên trong một tình huống nguy cấp, sau mười tám năm chỉ biết tới nó qua những dòng chữ lạnh lùng trên giấy tờ, là một trải nghiệm anh không thể chuẩn bị trước.
“Anh ổn chứ?” Nhi hỏi, đặt tay lên vai anh.
Đạt gật đầu chậm, không hoàn toàn thuyết phục, nhưng ra hiệu muốn nghe tiếp phần còn lại của cuộc họp thay vì dừng lại.
Hồ sơ bệnh viện huyện, được nhóm luật sư của Đạt xin trích lục chính thức sau nhiều tuần đề nghị, có một bệnh nhân nam không tên, nhập viện đêm đó trong tình trạng nguy kịch rồi được chuyển đi bằng xe quân đội tới bệnh viện tuyến trên, một chi tiết bất thường vì thông thường các ca cấp cứu dân sự không được ưu tiên vận chuyển bằng phương tiện quân sự trừ khi có yêu cầu đặc biệt. Mã trên vòng tay bệnh nhân, còn ghi lại trong hồ sơ lưu trữ, trùng khớp với mã trên phiếu cứu hộ mà ông Tư vẫn giữ suốt mười tám năm qua cùng chiếc đồng hồ.
Nhi không dám khẳng định người bệnh nhân không tên đó có phải Sơn hay không, dù mọi dấu hiệu đều hướng về khả năng đó. Đạt muốn lập tức đi tìm bệnh án đầy đủ, nhưng nhân viên lưu trữ bệnh viện thông báo hồ sơ giai đoạn đó đã được chuyển tới một kho lưu trữ khu vực khác theo quy định lưu trữ dài hạn, cần thêm thời gian và thủ tục hành chính để truy xuất.
Bà Hạnh, trong một cuộc gặp riêng với Nhi và luật sư sau khi nghe về đoạn băng mới, thừa nhận cha bà từng nhận được tin báo có người sống sót được đưa ra khỏi kho trong đêm đó, nhưng không ghi vào báo cáo chính thức vì sợ phải khai nhận việc kho đã bị khóa từ bên ngoài, một chi tiết có thể khiến gia đình bà đối mặt với trách nhiệm hình sự nếu bị coi là cố ý gây nguy hiểm.
“Ông ấy chọn im lặng để bảo vệ chính mình,” bà nói, giọng bà run rẩy, không còn vẻ phòng thủ như những lần trước. “Tôi không biện minh cho điều đó, nhưng tôi hiểu vì sao ông làm vậy, dù tôi ước ông đã không làm.”
Vũ, trong lúc kiểm tra lại toàn bộ hệ thống cáp điện quanh khu vực phòng 404 một lần nữa với thiết bị đo chuyên sâu hơn, phát hiện vết cắt trên đường cáp đèn tín hiệu không phải do sạt lở gây ra như đã xác nhận trước đó, mà là một vết cắt sạch, thực hiện sau khi đội cứu hộ chính thức đã rời khỏi hiện trường, dựa trên phân tích mức độ oxy hóa của bề mặt kim loại tại vết cắt so với các phần cáp còn nguyên vẹn xung quanh.
Anh, người từng làm việc trong dự án nhưng đã rời đi trước khi Nhi tham gia, tên Huy, giờ đã chuyển sang công ty khác nhưng vẫn giữ liên lạc với một số đồng nghiệp cũ, giúp nhóm tìm được người thợ điện từng phụ trách khu vực này vào thời điểm đó. Người thợ điện, giờ đã nghỉ hưu, nhớ rõ đã được yêu cầu cắt đèn tín hiệu để tránh khách sạn nhìn thấy rõ vết nứt lớn đang lan rộng trên bờ kè, một biện pháp che giấu tạm thời trước khi có kế hoạch xử lý chính thức.
“Ai yêu cầu ông cắt đèn?” Nhi hỏi, khi người thợ điện được mời tới trực tiếp trả lời trước nhóm khảo sát.
“Quản lý khách sạn lúc đó,” ông đáp, giọng ông có phần ngập ngừng vì tuổi tác và vì phải nhớ lại một sự việc đã qua quá lâu. “Ông ấy nói đó chỉ là biện pháp tạm thời, sẽ khôi phục lại sau khi sửa xong bờ kè. Nhưng rồi vụ sạt lở xảy ra ngay đêm đó, trước khi ai kịp sửa gì cả.”
Nhi ghi toàn bộ lời khai vào biên bản chính thức, không hỏi người thợ điện phải nhận lỗi thay ai, hiểu rằng ông chỉ là người thực hiện một mệnh lệnh trong chuỗi quyết định lớn hơn nhiều so với phạm vi trách nhiệm cá nhân của ông. Bằng chứng đang tạo thành một chuỗi liên kết ngày càng rõ ràng, nhưng vẫn còn thiếu khoảnh khắc cuối cùng của mẹ cô, phần kết của câu chuyện mà không tài liệu nào cho tới lúc này có thể xác nhận trọn vẹn.
Linh, qua cuộc gọi tối hôm đó khi Nhi kể lại toàn bộ diễn biến trong ngày, nói có thể mẹ đã chọn ở lại để cứu người rồi không kịp tự thoát ra ngoài trước khi bờ kè sập hoàn toàn. Nhi đáp cô chấp nhận khả năng đó như một trong những kịch bản hợp lý nhất dựa trên bằng chứng hiện có, nhưng cô không chấp nhận việc bất kỳ ai gọi toàn bộ chuỗi sự kiện này là “một tai nạn đơn giản”, như cách bản báo cáo chính thức cũ vẫn mô tả suốt mười tám năm qua.
Sau cuộc gọi với Linh, Nhi ngồi lại một mình trong căn hộ thuê, mở lại đoạn băng ghi âm thứ hai trên máy tính cá nhân, nghe đi nghe lại tiếng mẹ gọi tên Sơn, cố gắng bắt lấy bất kỳ sắc thái cảm xúc nào ẩn trong giọng nói ấy — sợ hãi, quyết tâm, hay cả hai cùng lúc. Cô không tìm được câu trả lời rõ ràng, chỉ có một sự chắc chắn mơ hồ rằng mẹ cô, trong khoảnh khắc đó, đã hành động không chút do dự.
Sáng hôm sau, Đạt gửi tin nhắn cho cả nhóm, thông báo anh đã liên hệ được với bệnh viện tuyến trên nơi bệnh nhân không tên được chuyển tới đêm đó. Hồ sơ lưu trữ xác nhận bệnh nhân nhập viện trong tình trạng đa chấn thương, hôn mê sâu, được điều trị trong ba tuần trước khi xuất viện, nhưng địa chỉ liên hệ ghi trong hồ sơ là một địa chỉ không có thật, có thể do bệnh nhân không tỉnh táo để cung cấp thông tin chính xác, hoặc do ai đó cố tình khai sai để tránh bị truy tìm.
“Nếu đó là Sơn,” Đạt nói trong cuộc họp buổi sáng, giọng anh vừa hy vọng vừa thận trọng, “thì cậu ấy đã sống sót. Nhưng vì sao suốt mười tám năm không ai trong gia đình tôi từng nghe tin gì từ cậu ấy?”
Vũ đưa ra một khả năng khác cần cân nhắc: có thể do chấn thương quá nặng, bệnh nhân mất trí nhớ một phần hoặc hoàn toàn, không thể tự tìm về gia đình, và không ai trong hệ thống y tế khi đó đủ nguồn lực hoặc động lực để truy tìm thân nhân cho một bệnh nhân vô danh giữa bối cảnh hỗn loạn sau thảm họa.
Nhi ghi lại tất cả các khả năng vào hồ sơ, không loại trừ bất kỳ hướng nào trước khi có thêm bằng chứng xác thực. Cô đề nghị nhóm luật sư giúp truy tìm hồ sơ xuất viện của bệnh nhân, xem có ghi nhận nơi chuyển tới tiếp theo hay không, một manh mối có thể dẫn thẳng tới việc xác định danh tính thực sự sau gần hai thập niên.
“Đây có thể là bước ngoặt lớn nhất từ trước tới giờ,” Vũ nói, nhìn quanh cả nhóm đang ngồi quanh bàn họp, mỗi người mang một biểu cảm khác nhau giữa hy vọng và lo lắng. “Nhưng chúng ta cần chuẩn bị tinh thần cho cả hai khả năng — tìm ra được người, hoặc phát hiện dấu vết cuối cùng đã biến mất từ lâu.”
Đạt gật đầu, hít một hơi sâu để lấy lại bình tĩnh. “Tôi hiểu,” anh nói. “Nhưng ít nhất bây giờ, tôi có một điều gì đó cụ thể để tìm kiếm, thay vì chỉ có một cái tên bị đóng dấu 'mất tích' suốt mười tám năm không một lời giải thích.”
Buổi chiều, nhóm luật sư gửi phản hồi sơ bộ: hồ sơ xuất viện của bệnh nhân không tên ghi nơi chuyển tới tiếp theo là một trung tâm phục hồi chức năng ở tỉnh lân cận, chuyên tiếp nhận bệnh nhân chấn thương sọ não nặng không có thân nhân xác định. Trung tâm này đã đóng cửa cách đây gần một thập niên, hồ sơ được chuyển giao cho sở y tế tỉnh lưu trữ theo quy định.
Nhi lập tức soạn văn bản xin trích lục hồ sơ, gửi kèm toàn bộ tài liệu liên quan để chứng minh mối liên hệ hợp pháp của gia đình Đạt với trường hợp cần tra cứu. Cô biết quy trình hành chính có thể mất thêm nhiều tuần, nhưng ít nhất giờ đây họ đã có một đầu mối cụ thể để theo đuổi, thay vì chỉ dừng lại ở một cái tên vô danh trên giường bệnh mười tám năm trước.
“Chúng ta sẽ tìm ra,” cô nói với Đạt khi cuộc họp kết thúc, đặt tay lên vai anh một lần nữa. “Có thể không nhanh như mình muốn, nhưng chúng ta sẽ tìm ra.”
Đạt gật đầu, lần đầu tiên trong nhiều ngày, một tia hy vọng thực sự hiện rõ trên gương mặt anh, thay cho sự căng thẳng và giận dữ đã đeo bám anh suốt từ những ngày đầu dự án khảo sát bắt đầu.