Chương 18
Chương 18
Khách sạn chuyển phương án phục dựng thành dự án bảo tồn một phần, một quyết định được ngân hàng và nhà đầu tư chấp thuận sau nhiều vòng đàm phán căng thẳng kéo dài gần một tháng. Phòng 404-B giữ nguyên toàn bộ dấu vết đã được ghi nhận, tầng bốn được gia cố kết cấu độc lập theo bản thiết kế mới của Vũ, còn khu phòng nghỉ dành cho khách được bố trí lại ở các tầng khác không liên quan tới hiện trường thảm họa.
Ngân hàng đồng ý giải ngân theo từng giai đoạn nếu báo cáo an toàn của mỗi hạng mục được công khai minh bạch trước khi triển khai, một điều kiện chặt chẽ hơn nhiều so với thỏa thuận ban đầu nhưng cũng phù hợp hơn với thực tế phức tạp của dự án. Nhà đầu tư chính, dù đã rút một phần vốn trước đó, yêu cầu đổi tên không gian tưởng niệm dự kiến thành “phòng trải nghiệm lịch sử”, một cách gọi mang tính thương mại hóa mà Nhi cảm thấy ngay lập tức không phù hợp.
Bà Hạnh từ chối chữ “trải nghiệm” trong cuộc họp trình bày phương án cuối cùng với nhà đầu tư, giọng bà kiên quyết hơn Nhi từng thấy trong suốt cả quá trình hợp tác. “Người mất tích không phải nội dung để bán vé tham quan,” bà nói, nhìn thẳng vào đại diện nhà đầu tư. “Nếu quý vị muốn đầu tư vào khách sạn này, quý vị cần chấp nhận cách chúng tôi gọi tên không gian đó, không phải ngược lại.”
Khoa, luật sư tư vấn của dự án, sau cuộc họp căng thẳng đó, quyết định rời khỏi vai trò đại diện cho phía nhà đầu tư mà anh từng đảm nhận một phần, nhưng nhận lời làm tư vấn pháp lý độc lập cho dự án mới, một sự chuyển đổi vai trò giúp anh có thể ủng hộ những quyết định mang tính đạo đức mà không bị ràng buộc bởi lợi ích thương mại của bên thứ ba. Anh đề nghị tách hoàn toàn quỹ vận hành khách sạn khỏi quỹ tưởng niệm, đảm bảo hai nguồn tài chính không bao giờ chồng chéo hay bị lợi dụng lẫn nhau trong tương lai.
Đạt, cùng với các gia đình nạn nhân khác, tổ chức một buổi đọc tên những công nhân mất tích ngay tại sảnh khách sạn, một sự kiện giản dị được chuẩn bị trong vòng hai tuần. Không có nhạc nền, không có bài phát biểu dài dòng mang tính hình thức. Mỗi gia đình lần lượt bước lên, đọc một cái tên và chia sẻ một điều họ muốn người khác nhớ về người thân đã mất, từ một sở thích nhỏ, một câu nói quen thuộc, cho tới một ước mơ dang dở.
Nhi dựng mô hình thu nhỏ của căn phòng từ vật liệu có thể tháo rời, đặt trong khu vực trưng bày cạnh sảnh chính, dùng làm công cụ minh họa cho khách tham quan hiểu rõ cấu trúc và lịch sử của kho cứu hộ mà không cần bước vào chính căn phòng gốc. Cô không phục hồi một cánh cửa giả để tạo cảm giác nguyên vẹn; cô cố tình giữ lại khoảng trống nơi cánh cửa thép từng bị hàn kín, để bất kỳ ai nhìn vào mô hình cũng hiểu rằng đây từng là một nơi bị che giấu, không phải một không gian được trưng bày một cách tự nhiên từ đầu.
Vũ đặt biển cảnh báo kết cấu ngay tại lối vào khu vực tầng bốn, viết bằng ngôn ngữ rõ ràng, không giấu sau bất kỳ lớp trang trí thẩm mỹ nào. Bất kỳ khách nào bước qua khu vực này cũng sẽ biết mình đang đứng trong một công trình từng nguy hiểm, từng là hiện trường của một quyết định sai lầm nghiêm trọng, không phải chỉ là một điểm tham quan đẹp mắt bên bờ biển.
Linh đưa Nhi đến gặp một chuyên gia trị liệu khác, chuyên sâu hơn về chấn thương kéo dài qua nhiều thế hệ trong gia đình, một lĩnh vực khác với những gì bác sĩ Hoàng từng tư vấn trước đó. Nhi đồng ý tham gia liệu trình mới này, không phải vì cô nghĩ mình đã khỏi hẳn hay không còn cần trợ giúp, mà vì cô nhận ra mình không muốn để sự thật vừa tìm được trở thành cách duy nhất, cứng nhắc để tiếp tục sống cùng ký ức về mẹ.
“Sự thật đã cho tôi câu trả lời,” cô nói với bác sĩ trị liệu mới trong buổi gặp đầu tiên, “nhưng nó không tự động chữa lành mọi thứ. Tôi vẫn cần học cách sống với những gì mình đã biết, không chỉ dừng lại ở việc biết chúng.”
Bà Hạnh, trong một cuộc gặp riêng vào cuối tuần trước ngày khánh thành khu tưởng niệm, đưa lại cho Nhi chiếc chìa khóa không đánh số mà ông Tư từng trao cho cô ngày đầu tiên nhận dự án. Bà nói cha bà đã giữ chiếc chìa khóa đó suốt đời, luôn mang theo bên mình như một vật bất ly thân, nhưng chưa từng nói rõ với ai nó thực sự mở cửa nào, có lẽ chính bản thân ông cũng đã cố quên đi ý nghĩa của nó theo thời gian.
“Tôi tìm thấy nó trong ví của ông sau khi ông mất,” bà nói, đặt chiếc chìa khóa vào lòng bàn tay Nhi. “Tôi giữ nó suốt nhiều năm, không biết phải làm gì với nó, chỉ biết nó quan trọng theo một cách nào đó tôi không dám tìm hiểu sâu hơn.”
Nhi cầm chiếc chìa khóa, giờ đây cô đã biết rõ nó từng mở hộp điện ngoài vách đá, nơi cất giữ cuộn băng ghi âm cuối cùng của mẹ. Cô đặt nó vào hộp lưu trữ đặc biệt của dự án, cùng với băng ghi âm và những mẫu vật chứng quan trọng khác, không phải để cất giấu nó đi lần nữa, mà để bảo quản nó đúng cách cho những thế hệ sau có thể tìm hiểu khi cần.
“Không phải mọi vật cần được sử dụng lại mới có ý nghĩa,” cô nói với bà Hạnh, nhìn chiếc chìa khóa lần cuối trước khi đặt nó vào hộp. “Đôi khi, chỉ cần được giữ lại đúng cách, và được kể đúng câu chuyện của nó, là đã đủ.”
Bà Hạnh gật đầu, mắt bà đỏ hoe nhưng không rơi nước mắt, một sự kiềm chế đã trở thành thói quen suốt nhiều năm bà phải một mình gánh vác trách nhiệm gia đình và khách sạn. “Cảm ơn cô,” bà nói, giọng bà nhỏ nhưng chân thành. “Không chỉ vì đã tìm ra sự thật, mà vì đã cho tôi cơ hội để đối diện với nó theo cách không hoàn toàn hủy hoại tôi.”
“Bà đã có can đảm để mở kho lưu trữ, để ký vào báo cáo, để từ chối gọi không gian tưởng niệm là 'trải nghiệm',” Nhi đáp. “Đó không phải là điều dễ dàng, đặc biệt khi nó đồng nghĩa với việc thừa nhận sai lầm của chính cha mình trước công chúng.”
Hai người ngồi lặng một lúc trong văn phòng nhỏ, tách trà đã nguội trên bàn nhưng không ai buồn uống thêm. Ngoài cửa sổ, ánh nắng chiều muộn chiếu xuống công trường đang dần hoàn thiện, những giàn giáo cũ đã được tháo dỡ phần lớn, thay vào đó là những mảng tường mới sơn, những khung cửa sổ mới lắp, dấu hiệu của một công trình đang hồi sinh theo một hình hài khác.
“Bà có kế hoạch gì cho tương lai của khách sạn không, sau khi mọi thứ này qua đi?” Nhi hỏi.
“Tôi muốn nó trở thành một nơi người ta tới không chỉ vì cảnh biển đẹp,” bà Hạnh đáp, nhìn ra cửa sổ. “Mà vì họ hiểu, đằng sau mỗi công trình đẹp đẽ, luôn có những con người thật, những quyết định thật, cả tốt lẫn xấu. Tôi muốn khách sạn này dạy cho người ta điều đó, thay vì chỉ che giấu nó như trước đây.”
Nhi mỉm cười nhẹ, cảm nhận một sự đồng điệu bất ngờ với người phụ nữ mà chỉ vài tuần trước còn là đối thủ trong hầu hết mọi cuộc tranh luận về hướng đi của dự án. Có lẽ, cô nghĩ, đó chính xác là những gì có thể xảy ra khi hai người, dù xuất phát từ những vị trí đối lập, cùng chọn đối diện với sự thật thay vì tiếp tục chạy trốn nó.
Buổi tối trước ngày khánh thành khu tưởng niệm, cả nhóm tụ họp lần cuối tại văn phòng công trường để rà soát toàn bộ chương trình lễ khánh thành, đảm bảo mọi chi tiết đều được chuẩn bị chu đáo. Vũ trình bày lại bản thiết kế cuối cùng của khu vực trưng bày, chỉ ra từng điểm quan sát dành cho khách tham quan, mỗi điểm đều kèm theo bảng thông tin giải thích ngắn gọn nhưng đầy đủ về ý nghĩa lịch sử.
Đạt thông báo đã liên hệ được thêm hai gia đình nạn nhân trước đây chưa từng tham gia vào quá trình khảo sát, cả hai đều bày tỏ mong muốn có mặt trong buổi lễ để lần đầu tiên chính thức được công nhận mất mát của gia đình mình sau mười tám năm im lặng.
Linh, phụ trách phần hỗ trợ tâm lý cho các gia đình trong ngày lễ, chuẩn bị một góc riêng yên tĩnh gần khu tưởng niệm, nơi bất kỳ ai cảm thấy quá tải về cảm xúc có thể lui vào nghỉ ngơi mà không phải rời khỏi sự kiện hoàn toàn.
“Tôi nghĩ mọi thứ đã sẵn sàng,” Nhi nói, nhìn quanh bàn họp, nơi từng thành viên đã hoàn thành phần việc của mình một cách chu đáo. “Ngày mai sẽ là một ngày dài, nhưng tôi tin chúng ta đã chuẩn bị tốt nhất có thể.”
Ông Tư, ngồi ở cuối bàn, lên tiếng lần đầu tiên trong buổi họp, giọng ông có phần xúc động. “Tôi muốn cảm ơn tất cả mọi người,” ông nói, nhìn lần lượt từng gương mặt quen thuộc đã cùng ông đi qua những tuần tháng đầy biến động này. “Vì đã cho một ông già như tôi cơ hội để cuối cùng cũng làm điều đúng đắn, dù đã quá muộn với nhiều người.”
Không ai đáp lại ngay, chỉ có những cái gật đầu lặng lẽ và một sự im lặng ấm áp bao trùm căn phòng, khác hẳn với sự im lặng nặng nề của những tuần đầu tiên khi mọi thứ còn là bí ẩn chưa lời giải.