Căn Phòng 404 Nhìn Ra Biển
8 phút đọc

Chương 8

Chương 8

Bà Hạnh yêu cầu bỏ mọi nhắc đến phòng 404 khỏi hồ sơ phục dựng chính thức, triệu tập một cuộc họp riêng với Nhi tại văn phòng của bà, không có Vũ hay Đạt tham dự. Ngân hàng không muốn dự án bị gắn với vụ sạt lở cũ, còn nhà đầu tư đã đặt lịch kiểm tra hiện trường vào cuối tuần tới, một mốc thời gian không thể lùi lại theo hợp đồng đã ký.

“Tôi cần cô hiểu vị trí của tôi,” bà Hạnh nói, ngồi thẳng lưng sau bàn làm việc, tay bà đặt lên một tập hồ sơ tài chính dày. “Khách sạn này đang nợ ngân hàng một khoản không nhỏ. Nếu nhà đầu tư rút lui vì lo ngại về danh tiếng, tôi sẽ mất tất cả, kể cả cơ hội để bảo tồn phần còn lại của công trình.”

Nhi nói nếu căn phòng thực sự từng là kho cứu hộ liên quan tới người mất tích, nó phải được đánh giá an toàn đầy đủ và bảo tồn đúng quy trình, không thể xóa khỏi hồ sơ chỉ vì lý do tài chính ngắn hạn. “Đây không còn là lựa chọn giữa đẹp hay xấu cho hồ sơ nữa,” cô nói. “Đây là lựa chọn giữa một bộ hồ sơ đầy đủ và một bộ hồ sơ có lỗ hổng có thể bị phát hiện bất cứ lúc nào sau này.”

Bà Hạnh đáp khách sạn đang nợ, không thể trở thành nhà tưởng niệm miễn phí trong khi vẫn phải trả lãi vay hàng tháng. Nhi, sau một khoảng lặng cân nhắc, hỏi thẳng gia đình bà đã nhận bao nhiêu tiền bảo hiểm sau vụ sạt lở, một câu hỏi cô biết sẽ khiến cuộc trò chuyện trở nên căng thẳng hơn nhiều.

Bà Hạnh đổi sắc mặt ngay lập tức, các đường nét trên gương mặt bà cứng lại. Bà nói đó là chuyện riêng của cha bà, đã được giải quyết theo đúng quy định pháp luật từ nhiều năm trước, không liên quan gì tới dự án phục dựng hiện tại mà Nhi đang phụ trách.

“Nếu nó không liên quan,” Nhi nói, giữ giọng bình tĩnh dù tim cô đập nhanh hơn, “thì bà sẽ không ngại cho tôi xem hồ sơ đó, đúng không?”

Bà Hạnh không trả lời câu hỏi đó. Bà đứng dậy, đi tới cửa sổ văn phòng, nhìn ra sân công trường một lúc lâu trước khi quay lại.

Đạt, ngay sau cuộc họp đó, gửi cho Nhi bản danh sách bồi thường bảo hiểm anh xin được từ một nguồn tin trong ngành tài chính bảo hiểm, người từng làm việc tại công ty đã chi trả khoản bồi thường năm đó. Ba công nhân mất tích được ghi là “không xác định vị trí”, một cách diễn đạt pháp lý mơ hồ, khác hẳn với việc ghi nhận họ tử vong hoặc mất tích trong thảm họa. Tiền bảo hiểm được chia cho chủ công trình và gia đình những người liên quan, theo một tỷ lệ không được công khai chi tiết trong tài liệu Đạt có.

Vũ, khi xem qua số liệu kết cấu đã thu thập được cùng bản đồ khu vực sạt lở, chỉ ra phần sạt lở bắt đầu từ bờ kè phía bắc, nơi một dự án cũ từng mở đường ống thoát nước mà không có đánh giá địa chất đầy đủ theo tiêu chuẩn hiện hành. Nếu cửa kho phía biển bị đóng đúng thời điểm đó, người bên trong không thể tiếp cận lối thoát ra biển, chỉ còn lối duy nhất qua cửa hành lang phía khách sạn.

“Nếu cửa hành lang cũng bị khóa,” Vũ nói, giọng anh trầm xuống, “thì người trong phòng gần như không còn lối thoát nào.”

Nhi không kết luận ai chịu trách nhiệm ngay lúc này, dù trong đầu cô những mảnh ghép đang bắt đầu xếp thành một hình dạng cô không muốn tin là đúng. Cô yêu cầu bà Hạnh giữ nguyên hiện trạng khu vực phòng 404 cho đến khi khảo sát kết cấu và pháp lý hoàn tất, gửi yêu cầu này bằng văn bản chính thức để có căn cứ pháp lý rõ ràng.

Bà Hạnh nói nếu Nhi tiếp tục theo hướng này, hợp đồng tư vấn của cô với dự án sẽ bị hủy ngay trong tuần. Nhi đáp hợp đồng có thể kết thúc bất cứ lúc nào bà muốn, nhưng báo cáo khảo sát cô đã lập cho tới thời điểm này phải ghi rõ lý do chấm dứt hợp đồng, để không ai có thể sau này nói rằng dự án chưa từng phát hiện vấn đề gì bất thường.

Vũ, đứng cạnh trong suốt phần còn lại của cuộc trao đổi căng thẳng, nhắc cô rằng nghề kiến trúc không phải nghề phán xử người khác, vai trò của họ là ghi nhận và đánh giá kỹ thuật, không phải đưa ra phán quyết đạo đức. Nhi nói cô hiểu rõ giới hạn đó, cô chỉ đang ngăn một phần công trình có giá trị chứng cứ bị xóa bỏ trước khi nó được đo đạc và ghi nhận đầy đủ theo đúng chuẩn mực nghề nghiệp.

Chiều đó, Nhi nhận được email thông báo hủy khoản tạm ứng tiếp theo cho dự án, gửi từ bộ phận tài chính của bà Hạnh, đúng như lời cảnh báo. Cô đọc email hai lần, cảm giác một áp lực tài chính thực sự bắt đầu đè lên vai, nhưng cô vẫn quyết định ở lại khách sạn, dùng một phần tiền tiết kiệm cá nhân để thuê thêm thiết bị đo đạc cần thiết cho những bước khảo sát tiếp theo.

Linh gửi cho cô một tin nhắn ngắn ngay sau khi nghe tin về khoản tạm ứng bị hủy: “Đừng biến việc tìm mẹ thành cách tự phạt mình.” Nhi đọc tin nhắn, ngón tay cô lướt trên màn hình một lúc lâu trước khi gõ lại một câu trả lời ngắn: “Chị biết. Nhưng chị không thể dừng ở đây, khi mọi thứ đang gần rõ ràng hơn từng ngày.”

Nhi đặt điện thoại xuống bàn làm việc, nhìn ra khoảng sân công trường đang chìm dần vào bóng tối cuối ngày. Căn phòng 404 không còn là một dấu hỏi đơn thuần trên bản vẽ nữa. Nó đã trở thành một lựa chọn nghề nghiệp, một vấn đề pháp lý, và một câu hỏi gia đình, tất cả cùng lúc, không còn cách nào tách rời chúng ra khỏi nhau như cô từng hy vọng có thể làm được khi mới bắt đầu dự án.

Vũ ghé qua văn phòng công trường trước khi ra về, thấy Nhi vẫn ngồi trước màn hình máy tính, tính toán lại ngân sách cá nhân cô có thể dành cho việc thuê thiết bị trong những tuần tới. Anh đặt xuống bàn một tách cà phê mang từ quán gần đó, không nói gì nhiều, chỉ ngồi xuống ghế đối diện.

“Tôi có thể góp một phần chi phí thiết bị,” anh nói sau một lúc im lặng. “Không phải vì thương hại, mà vì tôi cũng muốn biết kết quả khảo sát này tới cùng, không kém gì cô.”

Nhi ngẩng lên, nhìn anh một lúc. “Tôi không muốn kéo anh vào rủi ro tài chính vì chuyện của gia đình tôi.”

“Đây không còn chỉ là chuyện gia đình cô nữa,” Vũ đáp, giọng anh chắc chắn. “Đây là chuyện an toàn công trình, chuyện trách nhiệm nghề nghiệp của tôi với tư cách kỹ sư kết cấu. Nếu phòng 404 thực sự liên quan tới cái chết của ba người, tôi không thể ký vào bất kỳ báo cáo nào coi như nó chưa từng tồn tại.”

Nhi cảm ơn anh, dù cô vẫn giữ ý định tự chi trả phần lớn chi phí bằng tiền tiết kiệm của mình, chỉ nhận sự hỗ trợ của Vũ cho những khoản thực sự cần thiết mà cô không đủ khả năng một mình.

Tối muộn hôm đó, khi cô đang chuẩn bị rời văn phòng, ông Tư gõ cửa, mang theo một chiếc hộp giấy nhỏ đã cũ. Ông đặt nó lên bàn, không nói gì trong giây lát, rồi mới lên tiếng, giọng ông có phần ngập ngừng.

“Tôi giữ cái này từ lâu rồi,” ông nói. “Định mang trả lại gia đình mẹ cô, nhưng không biết cách nào, không biết liệu có nên khơi lại chuyện cũ hay không.”

Nhi mở hộp, bên trong là một chiếc đồng hồ đeo tay nữ, mặt kính đã nứt, kim đồng hồ dừng lại ở một thời điểm cố định. Cô cầm nó lên, tay cô run nhẹ, nhận ra kiểu dáng quen thuộc từ những tấm ảnh gia đình cũ.

“Đây là của mẹ tôi?” cô hỏi, giọng cô nghẹn lại.

“Tôi tìm thấy nó gần khu vực bờ kè, vài ngày sau vụ sạt lở, khi đội dọn dẹp đang thu gom mảnh vỡ,” ông Tư đáp, mắt ông đỏ hoe. “Tôi không dám nộp lại cho ai, sợ bị hỏi tại sao mình lại có mặt ở đó, sợ liên lụy. Tôi giữ nó trong tủ suốt mười tám năm, cô Nhi à.”

Nhi nhìn chiếc đồng hồ, kim giờ và kim phút dừng lại ở một vị trí cô ghi vội vào sổ để đối chiếu sau với bảng thời gian nhật ký thang máy — một chi tiết nhỏ, nhưng có thể là mảnh ghép quan trọng nhất cô tìm được cho tới lúc này, đến từ chính người đã im lặng lâu nhất trong toàn bộ câu chuyện.

“Chú không cần xin lỗi vì đã giữ nó,” cô nói, nhìn ông Tư, giọng cô dịu lại dù mắt cô cũng đã ầng ậng nước. “Chú giữ nó an toàn suốt mười tám năm, thay vì để nó thất lạc mãi mãi. Đó cũng là một cách bảo vệ, dù không giống cách chú tưởng tượng.”

Ông Tư gật đầu, không nói thêm gì, chỉ đứng dậy, vỗ nhẹ vai cô một cái trước khi rời khỏi văn phòng, dáng lưng ông có vẻ nhẹ nhõm hơn một chút so với khi bước vào.

Nhi ngồi lại một mình, đặt chiếc đồng hồ lên bàn cạnh sổ ghi chép, chụp ảnh lưu trữ theo đúng quy trình bảo quản chứng cứ trước khi cất nó vào hộp lưu trữ riêng. Cô đối chiếu vị trí kim đồng hồ với bảng thời gian đã lập: 04:12 thang máy dừng, 04:15 không phản hồi, 04:18 cắt điện. Kim đồng hồ dừng ở một thời điểm nằm giữa hai mốc đó, một sự trùng khớp khiến cô không thể coi là ngẫu nhiên.

Cô gọi cho Vũ, đọc cho anh nghe kết quả đối chiếu, giọng cô run nhẹ vì xúc động lẫn với sự tập trung nghề nghiệp cô cố gắng giữ vững. Vũ im lặng một lúc ở đầu dây bên kia trước khi đáp, giọng anh cũng trầm xuống: “Chúng ta cần đưa chiếc đồng hồ này cho nhóm khảo sát chính thức, ghi biên bản tiếp nhận ngay khi có thể, trước khi bất kỳ ai khác biết tới sự tồn tại của nó.”

Đã sao chép liên kết chương