Chương 2
Chương 2
Nhi kiểm tra lịch sử phiên bản bản vẽ trên máy chủ dự án, lần theo từng mốc thời gian lưu tệp. Tệp có hình chữ nhật 404 xuất hiện từ một bản sao được tạo trước khi cô tham gia dự án ba tuần, nhưng trường thông tin ghi tên người sửa đã bị xóa trắng — không phải để trống, mà bị ghi đè bằng chuỗi ký tự rỗng, một thao tác đòi hỏi quyền quản trị hệ thống.
Cô gọi cho bộ phận hỗ trợ kỹ thuật của nhà cung cấp phần mềm, đọc mã lỗi hiển thị trên màn hình nhật ký. Người trực máy nói trường hợp ghi đè tên người dùng như vậy thường chỉ xảy ra khi có ai đó cố tình xóa dấu vết chỉnh sửa bằng công cụ dòng lệnh, không phải thao tác thông thường qua giao diện.
“Có cách nào khôi phục tên gốc không?” cô hỏi.
“Nếu có sao lưu offline từ trước thời điểm đó, có thể. Nếu không, dữ liệu này coi như mất vĩnh viễn.”
Nhi ghi lại câu trả lời, thêm vào danh sách việc cần làm: liên hệ bộ phận IT của công ty quản lý dự án cũ, hỏi về chính sách sao lưu offline giai đoạn trước khi cô nhận việc.
Vũ gọi kỹ thuật viên thang máy tới kiểm tra bảng điều khiển cũ, thứ đã được tháo ra và cất trong kho từ lâu nhưng chưa thanh lý. Bảng điều khiển cũ ghi tầng 4, phòng 04 trong một nhật ký bảo trì kẹp cùng, dù thang máy khách sạn chỉ có ba tầng dừng chính thức: sảnh, tầng phòng nghỉ hai, tầng phòng nghỉ ba.
“Có thể đó là mã lỗi,” kỹ thuật viên nói, lật qua vài trang nhật ký cũ đã ố vàng theo năm tháng.
“Mã lỗi nào cần số phòng?” Vũ hỏi lại, giọng không giấu được sự hoài nghi.
Người kia nhún vai, bảo máy đã thay bo mạch nhiều lần qua các đợt bảo trì, có thể mã cũ đã lẫn với mã hệ thống khác từ một lần nâng cấp nào đó không còn ai nhớ rõ. Anh ta không dám khẳng định, chỉ đưa ra khả năng hợp lý nhất trong phạm vi hiểu biết của mình.
Vũ chụp lại từng trang nhật ký bảo trì, đánh số theo ngày tháng, gửi bản sao cho Nhi qua hệ thống lưu trữ chung của dự án. Anh khoanh tròn dòng ghi "tầng 4, phòng 04" bằng bút đỏ, kèm ghi chú bên lề: cần đối chiếu với sơ đồ mạch điện gốc.
Ông Tư dẫn Nhi qua hành lang phía bắc sau bữa trưa, bước chân ông chậm nhưng chắc, như đã đi qua lối này hàng nghìn lần trong suốt những năm làm việc ở đây. Vách gỗ mới dựng che một khoảng tường có tay nắm cửa lộ ra dưới lớp sơn bong. Cánh cửa không mở vì bản lề bị sơn phủ dày, cứng lại theo thời gian.
Nhi cạo một lớp sơn bằng dao trổ nhỏ mang theo trong túi dụng cụ, cẩn thận để không làm hỏng lớp vật liệu bên dưới. Dưới đó là số 4, còn chữ 0 bị cắt mất một nửa, như thể ai đó đã dùng vật sắc cạo đi một phần con số trước khi lớp vách gỗ được dựng lên che toàn bộ.
Bà Hạnh phát hiện họ ở đó khi đi kiểm tra tiến độ, bước nhanh qua hành lang, yêu cầu ngừng tháo vách ngay lập tức. Bà nói khu vực này không nằm trong phạm vi phục dựng đã ký hợp đồng và có thể nguy hiểm nếu không có khảo sát kết cấu trước.
“Khu vực này không có trong bản vẽ chính thức,” Nhi đáp, giữ giọng bình tĩnh. “Nhưng nó tồn tại thật, ngay trước mắt chúng ta. Tôi cần ghi nhận nó, không nhất thiết phải tháo dỡ ngay.”
“Ghi nhận thế nào?” bà Hạnh hỏi, ánh mắt bà dò xét.
“Chụp ảnh, đo đạc, đối chiếu hồ sơ. Không động vào cấu trúc.”
Nhi hỏi ai dựng vách gỗ này. Bà Hạnh đáp không nhớ, vì nó đã ở đó từ trước khi bà tiếp quản khách sạn từ cha mình, một sự chuyển giao diễn ra âm thầm nhiều năm trước khi khách sạn chính thức đóng cửa hoàn toàn.
Vũ kiểm tra bản vẽ kết cấu mang theo, đối chiếu với vị trí thực tế của vách gỗ. Phía sau vách là khoảng rỗng cao hơn nền một bậc, nhưng không có cửa sổ theo như những gì bản vẽ kết cấu gốc thể hiện. Không thể nhìn ra biển như bản vẽ số hóa mới đã dựng lên buổi sáng hôm qua.
“Vậy phòng 404 trên bản vẽ mới, và khoảng rỗng sau vách này,” Vũ nói, “là hai thứ khác nhau?”
“Có thể,” Nhi đáp. “Hoặc có thể chúng liên quan, chỉ là tôi chưa biết bằng cách nào.”
Đêm đó, sau khi trở về căn hộ thuê gần khách sạn, Nhi ngủ không sâu. Cô mơ thấy mẹ đứng ở cuối hành lang, một hình bóng không rõ nét trong bóng tối lờ mờ. Cô không thấy mặt mẹ, chỉ nghe tiếng thước rơi xuống sàn, một âm thanh kim loại va vào gạch, rất rõ ràng, rõ tới mức cô tỉnh giấc và phải kiểm tra lại chiếc thước laser của mình còn nguyên trong túi dụng cụ đặt cạnh giường.
Linh, em gái cô, gọi điện sáng hôm sau, nói những giấc mơ thường ghép ký ức với hình ảnh mới, đặc biệt khi người ta đang làm việc trong một môi trường gợi nhớ mạnh như khách sạn này. Nhi bảo bản vẽ không phải giấc mơ, cô có ảnh chụp, có số liệu đo đạc, có nhật ký bảo trì.
Linh hỏi cô đã ngủ đủ chưa, giọng em gái mang theo sự lo lắng nghề nghiệp quen thuộc của một chuyên viên trị liệu. Nhi không trả lời trực tiếp câu hỏi đó. Cô gửi cho em bản chụp vách gỗ và con số 4 bị cắt một nửa qua tin nhắn.
Linh nhận ra cánh cửa trong ảnh giống cửa kho cứu hộ ở trạm biển, nơi mẹ họ từng làm việc trước khi mất tích. Cô nói điều này với một sự thận trọng rõ rệt, như đang cân nhắc kỹ trước khi thả ra một chi tiết có thể khiến chị mình lao vào một hướng điều tra khó kiểm soát.
Nhi phóng to số 4 trên cửa trong ứng dụng chỉnh sửa ảnh, tăng độ tương phản để nhìn rõ hơn vết cắt. Vết cắt ngang giống như ai đó đã cố xóa phần còn lại của con số bằng một dụng cụ có lưỡi thẳng, không phải hư hỏng tự nhiên do thời gian hay độ ẩm.
Cô gọi lại cho Vũ, đề nghị anh mang máy đo độ ẩm và thiết bị dò kim loại tới khu vực vách gỗ vào sáng hôm sau, trước khi bà Hạnh có thể can thiệp thêm vào lịch làm việc. Vũ đồng ý, hỏi thêm liệu cô có muốn mời một chuyên gia giám định vật liệu độc lập tham gia ngay từ đầu, để tránh việc kết quả sau này bị nghi ngờ tính khách quan.
“Chưa cần,” Nhi đáp. “Trước tiên tôi muốn có đủ dữ liệu sơ bộ. Nếu phát hiện gì đáng kể, mình sẽ mời chuyên gia chính thức, ghi biên bản đầy đủ ngay từ lần đầu tiếp cận.”
Sáng hôm sau, trước khi trời sáng hẳn, cô tới văn phòng công trường sớm hơn thường lệ để chuẩn bị hồ sơ. Cô mở lại toàn bộ ảnh chụp bức tường phía đông từ hôm đầu tiên, so sánh với ảnh vách gỗ mới chụp, tìm kiếm bất kỳ điểm chung nào về kiểu dáng, vật liệu, hoặc kỹ thuật thi công.
Cả hai vị trí đều dùng cùng loại gỗ ván ép, cùng cách đóng đinh theo một khoảng cách đều đặn đặc trưng của một đội thợ duy nhất. Nhi ghi lại phát hiện này vào sổ, kèm giả thuyết: cả hai lớp che đều được dựng cùng một thời điểm, bởi cùng một nhóm thi công, có khả năng ngay sau vụ sạt lở mười tám năm trước.
Ông Tư ghé qua văn phòng công trường mang theo một ấm trà nóng, một thói quen ông vẫn giữ mỗi sáng dành cho đội khảo sát. Ông đặt ấm trà xuống bàn, nhìn thấy những bức ảnh trải trên mặt bàn, im lặng một lúc lâu trước khi lên tiếng.
“Cô tìm ra nhiều thứ hơn tôi tưởng,” ông nói, giọng ông có phần trầm xuống.
“Chú biết ai dựng những vách này không?”
Ông Tư ngồi xuống chiếc ghế đối diện, hai tay đan vào nhau trên đầu gối. “Tôi chỉ biết, sau vụ sạt lở, có một đội thợ được thuê riêng, không phải đội bảo trì thường xuyên của khách sạn. Họ làm việc ban đêm, xong việc trong ba ngày rồi đi luôn, không ai biết họ từ đâu tới.”
“Ai thuê họ?”
“Chuyện đó, tôi không có quyền nói,” ông đáp, tránh ánh mắt cô. “Nhưng cô đang đi đúng hướng, cô Nhi à. Chỉ là con đường này sẽ không dễ đi.”
Nhi ghi lại toàn bộ cuộc trò chuyện ngay sau khi ông Tư rời đi, đặt nó cạnh những ghi chú kỹ thuật khác trong cùng một hồ sơ, đánh dấu là "lời khai không chính thức, cần đối chiếu thêm". Cô biết mình chưa có gì đủ vững để đưa ra bất kỳ kết luận nào, nhưng từng mảnh nhỏ đang bắt đầu ăn khớp với nhau theo một cách cô không thể phớt lờ.
Vũ tới đúng giờ hẹn, mang theo máy đo độ ẩm và thiết bị dò kim loại cầm tay. Anh quét dọc theo vách gỗ mới, thiết bị phát ra tiếng bíp đều đặn khi đi ngang qua vị trí có tay nắm cửa, xác nhận có khối kim loại lớn ẩn bên trong, phù hợp với một bộ khung cửa hoàn chỉnh chứ không chỉ một mảnh kim loại lẻ.
“Độ ẩm sau vách cao hơn khu vực xung quanh khoảng mười lăm phần trăm,” anh đọc số liệu trên màn hình thiết bị. “Có thể do không khí không lưu thông trong nhiều năm, hoặc có nguồn ẩm khác tôi chưa xác định được.”
Nhi ghi lại từng con số, đối chiếu với bản đồ độ ẩm tổng thể của tầng bốn cô đã lập từ tuần trước. Khu vực quanh vách gỗ nổi bật rõ rệt so với phần còn lại, một điểm bất thường cần được giải thích trước khi hồ sơ phục dựng có thể coi là đầy đủ.
“Mình cần xin phép tháo dỡ chính thức,” cô nói. “Không thể tiếp tục dựa vào việc cạo sơn lén lút mỗi khi bà Hạnh không có mặt.”
Vũ gật đầu, đề nghị soạn một văn bản xin phép đầy đủ, kèm theo toàn bộ dữ liệu đo đạc đã thu thập được, gửi chính thức cho bà Hạnh và ban quản lý dự án trước cuối ngày.