Căn Phòng 404 Nhìn Ra Biển
8 phút đọc

Chương 16

Chương 16

Đơn vị thi công bắt đầu tháo phần tầng bốn dù chưa có kết luận khảo sát chính thức, một đội công nhân xuất hiện bất ngờ vào sáng sớm với máy cắt và thiết bị nâng, mang theo giấy phép do bà Hạnh ký duyệt. Bà nói ngân hàng đã gửi lịch giải ngân cố định, nếu dự án chậm tiến độ thêm, khoản vay có nguy cơ bị thu hồi và nhà đầu tư chính sẽ chính thức rút lui theo điều khoản đã ký.

Nhi đứng chắn trước máy cắt ngay khi phát hiện đội thi công đang chuẩn bị vào khu vực niêm phong, yêu cầu dừng lại ngay lập tức. Người quản lý đội thi công, một người đàn ông trung niên có vẻ không biết gì về tình trạng đặc biệt của khu vực này, đưa ra giấy phép sửa chữa được cấp bởi phòng quản lý dự án, trong đó ghi rõ khu vực tầng bốn không có giá trị lịch sử hay kết cấu cần bảo tồn.

“Giấy phép này không hợp lệ với khu vực đang niêm phong,” Nhi nói, giọng cô cương quyết, tay cô giữ chặt tấm biển cảnh báo hiện trường điều tra mà nhóm đã đặt trước cửa phòng 404 từ vài ngày trước.

Vũ, chạy tới ngay sau đó, chỉ ra rằng giấy phép không hề bao gồm khu vực kho cứu hộ 404-B và hoàn toàn không có bất kỳ đánh giá kết cấu mới nào được thực hiện kể từ khi nhóm phát hiện các dấu vết bất thường. Đạt, đứng gần đó, lập tức gọi điện cho đại diện chính quyền địa phương đã từng làm việc với nhóm trước đó về vấn đề bồi thường.

Trong lúc cả nhóm chờ đợi phản hồi từ chính quyền, một mảng vách bên ngoài khu vực niêm phong chính bị đội thi công tháo dỡ theo lịch trình cũ mà họ chưa kịp cập nhật, rơi xuống bất ngờ, làm lộ ra thêm một đoạn cáp và một mảng dấu sơn vàng khác chưa từng được nhóm ghi nhận trước đó, kéo dài ra ngoài phạm vi phòng 404 mà họ đã khảo sát.

“Dừng lại! Dừng ngay!” Nhi hét lên, chạy tới ngăn công nhân tiếp tục thao tác, tim cô đập dồn dập vì lo sợ bằng chứng quan trọng có thể bị phá hủy hoàn toàn chỉ trong vài giây.

Máy cắt dừng lại kịp thời, nhưng phần bằng chứng vừa lộ ra đã bị hư hại một góc do mảnh vách rơi xuống va chạm trực tiếp. Nhi quay lại hiện trạng ngay lập tức bằng máy ảnh, đánh số từng mảnh vỡ theo đúng quy trình xử lý hiện trường bị xáo trộn ngoài kế hoạch, cố gắng ghi nhận tối đa những gì còn có thể cứu vãn được.

“Tôi không ngăn được mọi mất mát,” cô nói với Vũ, giọng cô run nhẹ vì vừa trải qua khoảnh khắc căng thẳng, “nhưng tôi có thể ghi lại phần còn lại một cách chính xác nhất có thể.”

Bà Hạnh, tới hiện trường ngay sau khi nhận được cuộc gọi khẩn từ người quản lý đội thi công, nói Nhi đang hủy hoại toàn bộ dự án bằng những yêu cầu dừng lại liên tục không có căn cứ rõ ràng. Nhi đáp, giọng cô không hề nao núng dù đang đối mặt trực tiếp với chủ đầu tư của mình: “Bất kỳ dự án nào cần xóa bỏ một căn phòng trước khi biết rõ nó là gì, thì dự án đó đã tồn tại vấn đề nghiêm trọng ngay từ nền tảng, không phải do tôi tạo ra.”

Ngân hàng, sau khi nhận được báo cáo khẩn từ bà Hạnh về sự cố gián đoạn thi công, yêu cầu một bản báo cáo mới đầy đủ hơn trước khi tiếp tục giải ngân theo lịch trình đã định. Nhà đầu tư chính, qua một cuộc gọi video căng thẳng chiều hôm đó, thông báo rút một phần vốn cam kết ban đầu, viện dẫn rủi ro pháp lý chưa được làm rõ liên quan tới khu vực tầng bốn.

Khoa, luật sư tư vấn của dự án, người đã theo sát toàn bộ diễn biến khảo sát trong những tuần gần đây, đề xuất một hướng đi mới trong cuộc họp khẩn được triệu tập ngay tối hôm đó: nếu khách sạn mở lại trong tương lai, nó cần có một không gian tưởng niệm chính thức và một quy trình an toàn công khai minh bạch, thay vì cố gắng xóa bỏ hoàn toàn dấu vết của quá khứ như kế hoạch ban đầu.

Bà Hạnh không đồng ý ngay lập tức, gương mặt bà lộ rõ sự căng thẳng giữa áp lực tài chính và trách nhiệm đạo đức đang dần rõ ràng hơn. Đạt, phát biểu tại cuộc họp với tư cách đại diện tạm thời cho gia đình các công nhân mất tích, nói thẳng rằng gia đình họ không muốn khách sạn trở thành một nơi chỉ đơn thuần bán cảnh biển đẹp mà quên đi cái giá đã phải trả để có được nó.

Linh, người tới công trường ngay sau khi nghe tin về sự cố qua điện thoại của Nhi, đứng lặng lẽ cạnh chị mình trong suốt cuộc họp căng thẳng. Cô không nói về mẹ, không tham gia trực tiếp vào các tranh luận pháp lý hay tài chính. Cô chỉ giúp phân loại lại toàn bộ tài liệu cá nhân và tài liệu kỹ thuật đã bị xáo trộn trong lúc hỗn loạn, sắp xếp chúng lại theo đúng hệ thống Nhi đã thiết lập.

Nhi nhận ra đây là lần đầu tiên mình làm việc trong một tình huống khủng hoảng mà không phải cố một mình gánh vác toàn bộ áp lực, có những người xung quanh sẵn sàng chia sẻ từng phần việc, dù nhỏ tới đâu, để cô có thể tập trung vào những quyết định quan trọng nhất.

Máy cắt và toàn bộ đội thi công được đưa ra khỏi hành lang tầng bốn ngay trong đêm đó, theo lệnh tạm dừng chính thức từ đại diện chính quyền địa phương sau khi xem xét báo cáo khẩn của nhóm khảo sát. Phòng 404 mất một mảng tường phía ngoài do sự cố bất ngờ, nhưng không mất hoàn toàn, và phần dấu sơn vàng mới phát hiện, dù bị hư hại một góc, vẫn đủ để cung cấp thêm manh mối quan trọng cho những bước khảo sát tiếp theo.

Sáng hôm sau, khi đội thi công đã rời hẳn khỏi công trường, Nhi cùng Vũ trở lại khu vực mảng vách bị rơi để đánh giá đầy đủ mức độ thiệt hại và ghi nhận phần dấu sơn vàng mới. Đường sơn này kéo dài thêm khoảng ba mét so với đoạn họ đã biết, dẫn tới một cửa nhỏ khác, nhỏ hơn cửa chính của phòng 404, gần như bị che khuất hoàn toàn bởi lớp gạch ốp tường đã cũ.

“Đây có thể là lối thoát phụ,” Vũ nói, quét đèn pin dọc theo khung cửa nhỏ, kiểm tra bằng thiết bị dò kim loại. “Kích thước nhỏ hơn nhiều, có lẽ chỉ đủ cho việc luồn dây hoặc thiết bị nhỏ qua, không phải lối đi chính cho người.”

Nhi ghi lại phát hiện mới vào hồ sơ, đánh dấu vị trí trên bản vẽ cập nhật, cẩn thận phân biệt rõ đây là một chi tiết mới, chưa từng được đề cập trong bất kỳ tài liệu nào họ có trước đó, kể cả bản vẽ tay của mẹ cô.

Buổi trưa, đại diện chính quyền địa phương, một người phụ nữ tên bà Thu thuộc phòng quản lý xây dựng, tới trực tiếp hiện trường để lập biên bản chính thức về sự cố gián đoạn thi công. Bà xem xét kỹ giấy phép đội thi công đã sử dụng, đối chiếu với phạm vi khảo sát nhóm Nhi đã đăng ký trước đó, và xác nhận có sự chồng chéo nghiêm trọng trong quy trình cấp phép.

“Đây là lỗi hệ thống trong việc phối hợp giữa các phòng ban,” bà Thu nói, ghi chép vào biên bản. “Giấy phép sửa chữa được cấp mà không tham chiếu đầy đủ hồ sơ khảo sát đang hoạt động song song. Tôi sẽ yêu cầu tạm ngừng toàn bộ hoạt động thi công tại tầng bốn cho tới khi có báo cáo khảo sát chính thức hoàn tất.”

Bà Hạnh, có mặt trong cuộc họp lập biên bản, không phản đối quyết định này, dù gương mặt bà lộ rõ sự lo lắng về áp lực tài chính đang chồng chất. “Tôi hiểu quyết định của bà,” bà nói với đại diện chính quyền, giọng bà mệt mỏi. “Tôi chỉ hy vọng quá trình khảo sát có thể hoàn tất sớm nhất có thể, để dự án còn cơ hội được cứu.”

Nhi cam kết sẽ đẩy nhanh tiến độ khảo sát mà không hy sinh tính chính xác cần thiết, đề xuất một mốc thời gian cụ thể cho báo cáo sơ bộ, đủ để ngân hàng và nhà đầu tư có cơ sở đánh giá lại quyết định của họ mà không cần chờ tới khi mọi chi tiết cuối cùng được làm rõ hoàn toàn.

Sau khi bà Thu rời đi, cả nhóm ngồi lại trong văn phòng công trường để lên kế hoạch cho hai tuần tiếp theo, chia nhỏ công việc còn lại thành từng hạng mục cụ thể có thể hoàn thành song song. Vũ nhận trách nhiệm hoàn thiện báo cáo kết cấu toàn diện, bao gồm cả lối thoát phụ mới phát hiện. Đạt tiếp tục theo đuổi việc xác minh danh tính người sống sót qua các kênh y tế còn lại. Linh hỗ trợ tổng hợp toàn bộ lời khai nhân chứng thành một tài liệu mạch lạc, dễ trình bày trước bất kỳ cơ quan nào cần xem xét sau này.

“Còn tôi sẽ hoàn thiện bản vẽ hiện trạng cuối cùng,” Nhi nói, nhìn quanh cả nhóm, “kèm theo toàn bộ chú thích về những gì đã biết chắc chắn, những gì vẫn còn là suy đoán có căn cứ, và những gì có thể sẽ mãi mãi không có lời giải đáp trọn vẹn.”

Không ai phản đối cách phân chia rạch ròi đó. Sau nhiều tuần làm việc, họ đã học được rằng sự trung thực về giới hạn của bằng chứng quan trọng không kém gì chính bằng chứng đó, một bài học Nhi tin rằng cô sẽ mang theo không chỉ cho dự án này, mà cho cả những công trình khác trong suốt sự nghiệp còn lại của mình.

Đã sao chép liên kết chương