Cuộc Gọi Không Được Phép Cúp Máy
8 phút đọc

Chương 18

Chương 18 — Cuộc Gọi Không Được Phép Cúp Máy

Cập nhật 06/09/2026 8 phút đọc

— Anh nằm xuống! Nằm xuống ngay lập tức!

Giọng Vinh vang lên dứt khoát, xen lẫn tiếng vật lộn, tiếng ghế đổ, tiếng gì đó va vào tường. Đan ngồi cứng đờ trên ghế, hai tay siết chặt lấy mép bàn, cả người căng ra như dây đàn trong khi âm thanh hỗn loạn vẫn tiếp tục dội về từ chiếc loa nhỏ, mỗi giây trôi qua đều nặng nề như một khối đá đè lên lồng ngực của cả bốn người đang ngồi quanh chiếc bàn ấy.

Bảo Kỳ đứng bật dậy khỏi ghế, không kiểm soát nổi phản xạ của mình, hai tay nắm chặt vào thành bàn, mắt mở to nhìn chằm chằm vào chiếc loa như thể có thể nhìn xuyên qua nó để thấy được những gì đang diễn ra ở đầu dây bên kia.

— Mày là ai? Vào nhà tao không xin phép ai hết...

Giọng người đàn ông, đứt quãng vì hụt hơi, xen lẫn phẫn nộ và hoảng loạn. Rồi một âm thanh nghẹt, có lẽ là tiếng Vinh khống chế, ép ông ta nằm xuống sàn, tiếp theo là tiếng còng số tám bập vào cổ tay, một âm thanh kim loại lách cách quen thuộc mà Đan đã từng nghe qua không biết bao nhiêu lần trong các cuộc gọi trước đây, nhưng chưa bao giờ mang ý nghĩa nhẹ nhõm đến vậy.

Cô nhắm mắt lại trong một tích tắc, để âm thanh ấy khắc sâu vào trí nhớ mình, một âm thanh cô biết mình sẽ còn nghe lại nhiều lần nữa trong những đêm về sau, không phải như một ký ức đau đớn, mà như một minh chứng cho thấy đôi khi, chỉ đôi khi thôi, mọi thứ có thể diễn ra đúng như nó cần phải diễn ra.

— Anh bị bắt vì hành vi cản trở người thi hành công vụ và nghi vấn bạo hành gia đình. Anh có quyền giữ im lặng, mọi điều anh nói có thể được sử dụng làm bằng chứng...

Giọng Vinh đọc quyền công dân đều đều, chuyên nghiệp, dù Đan có thể nghe rõ hơi thở anh vẫn còn gấp gáp sau cuộc vật lộn ngắn ngủi. Rồi, xen giữa những âm thanh đó, một giọng khác vang lên, yếu ớt nhưng rõ ràng, giọng của một người phụ nữ.

— Con tôi... con tôi đâu rồi, con tôi ở đâu...

— Chị bình tĩnh, tôi là công an, chị đang an toàn rồi. Con chị đâu, ở phòng nào?

Một khoảng lặng ngắn, rồi tiếng bước chân Vinh di chuyển nhanh về phía cuối căn hộ, tiếng anh gọi lớn, giọng anh vẫn giữ được sự dịu dàng cần thiết dù vừa trải qua một cuộc vật lộn căng thẳng:

— Có ai trong phòng ngủ không? Chú là công an, chú tới giúp con rồi, con ra đây với chú được không con?

Đan nín thở, mọi giác quan dồn hết vào khoảnh khắc ấy, chờ đợi một âm thanh, bất kỳ âm thanh nào, xác nhận rằng đứa trẻ vẫn ở đó, vẫn an toàn, vẫn còn có thể trả lời.

Ba giây trôi qua, dài như ba phút. Đan cảm giác như toàn bộ tám năm làm nghề của mình, toàn bộ những đêm trực, những cuộc gọi thành công lẫn thất bại, tất cả đều đang dồn nén lại thành một điểm duy nhất, chờ đợi câu trả lời cho câu hỏi cuối cùng và quan trọng nhất của cả đêm nay.

Rồi, qua cả hai đường dây cùng lúc, một tiếng động nhỏ vang lên: tiếng cửa tủ quần áo hé mở, tiếng vải sột soạt, và cuối cùng, giọng nói quen thuộc mà Đan đã nghe qua sáu lần trong đêm nay, giờ đây không còn thì thầm nữa, mà run rẩy thành tiếng khóc nghẹn ngào, vỡ òa như một con đê cuối cùng cũng không còn chịu nổi áp lực đã dồn nén suốt nhiều giờ liền.

— Chú ơi...

— Chú đây, con ra đây với chú nhé, không sao đâu, con an toàn rồi, hoàn toàn an toàn rồi.

Đan bật khóc, không kìm được nữa, những giọt nước mắt lăn dài trên má cô mà cô không buồn lau đi, tay vẫn siết chặt lấy tai nghe như thể buông ra dù chỉ một giây cũng có thể khiến mọi thứ vụt biến mất. Ánh Tuyết đặt tay lên vai cô, không nói gì, chỉ để yên cho những giọt nước mắt ấy rơi, những giọt nước mắt đã bị kìm nén suốt tám năm trời, suốt từ đêm tháng Tư năm nào.

Đây không phải những giọt nước mắt của sự sụp đổ, mà là những giọt nước mắt của một gánh nặng cuối cùng cũng được đặt xuống, dù chỉ một phần nhỏ trong số đó. Đan biết, sâu trong lòng mình, nỗi đau về Tô Diễm Thúy sẽ không bao giờ biến mất hoàn toàn, nhưng đêm nay, lần đầu tiên sau năm năm, cô cảm nhận được rằng mình đã không để lịch sử lặp lại, rằng mình đã làm được điều mà năm năm trước cô đã không thể làm.

Bảo Kỳ, đứng gần đó, cũng không giấu được đôi mắt đỏ hoe, cậu quay mặt đi một chút, giả vờ kiểm tra lại màn hình của mình, nhưng bàn tay đang run nhẹ trên bàn phím đã tố cáo cảm xúc thật sự đang dâng trào trong lòng cậu trai trẻ.

— Anh Vinh, con bé ổn không anh? — Đan hỏi qua đường dây với Vinh, giọng cô nghẹn lại, gần như không thành tiếng.

— Con bé đang run cầm cập nhưng có vẻ không bị thương gì nghiêm trọng, chỉ hoảng loạn tột độ. Người mẹ thì có vết bầm lớn ở đầu và có thể bị gãy xương sườn, đang tỉnh nhưng đau nhiều, cần xe cấp cứu tới ngay lập tức.

— Anh giữ chị ấy nằm yên, đừng để chị ấy tự cử động, đặc biệt là phần ngực nếu nghi gãy xương sườn nhé anh. — Đan nói, phản xạ nghề nghiệp lập tức trở lại dù giọng cô vẫn còn run.

— Anh hiểu rồi, đang giữ chị ấy nằm yên đây, em yên tâm.

— Xe đang trên đường tới rồi, sáu phút nữa sẽ có mặt! — Ánh Tuyết đáp ngay, tay bà đã gõ lệnh điều xe từ trước đó, chỉ chờ xác nhận cuối cùng để kích hoạt, không để lãng phí một giây nào trong khoảng thời gian quý giá này.

Long, vẫn ngồi bên cạnh, im lặng suốt từ đầu, giờ đây cũng đưa tay lên dụi mắt, một cử chỉ hiếm hoi để lộ cảm xúc thật của một người đàn ông vốn luôn giữ vẻ nghiêm nghị trước cấp dưới. Ông không nói gì trong vài giây, chỉ ngồi đó, để cho âm thanh từ đường dây tiếp tục vang lên, như thể cần thêm thời gian để chấp nhận rằng quyết định liều lĩnh mà ông đã miễn cưỡng cho phép cuối cùng đã dẫn tới một kết quả mà cả hệ thống quy trình chặt chẽ nhất cũng không thể đảm bảo chắc chắn.

— Cho tôi nói chuyện với anh Vinh. — Ông nói, giọng đã khác hẳn, không còn vẻ nghiêm khắc của một buổi kiểm điểm, mà mang âm sắc của một người đồng nghiệp đang thật lòng lo lắng cho sự an nguy của một sĩ quan vừa chấp nhận rủi ro lớn thay cho toàn bộ trung tâm.

Đan chuyển máy, Long cầm lấy, hắng giọng.

— Anh Vinh, tôi là Vương Đắc Long, phó giám đốc trung tâm cấp cứu. Cảm ơn anh vì tất cả những gì anh vừa làm. Tôi sẽ chịu trách nhiệm xác nhận với cấp trên của anh rằng đây là một ca hành động dựa trên tình huống khẩn cấp có căn cứ, không phải hành vi tự ý vượt quyền vô căn cứ.

— Cảm ơn anh. — Giọng Vinh vang lên, vẫn còn hơi thở gấp nhưng đã bình tĩnh hơn nhiều. — Thành thật mà nói, lúc đứng trước cửa đó, tôi cũng không chắc chắn hoàn toàn, nhưng tôi tin vào những gì mình nghe thấy, và tôi tin vào cô Đan.

Đan, dù đang khóc, vẫn bật cười khẽ trước câu nói đó, một tiếng cười lẫn trong nước mắt, thứ cảm xúc phức tạp mà chỉ những ai đã trải qua một đêm dài như đêm nay mới có thể hiểu trọn vẹn.

— Anh cũng vậy, anh Vinh à. Nếu không có anh đứng ở đó đêm nay, mọi suy luận của em cũng chỉ là những dòng chữ nằm im trên giấy, chẳng cứu được ai cả.

Từ đầu dây bên kia, giọng của Vinh vang lên, xen giữa tiếng ồn của đội cứu thương vừa tới nơi, tiếng bánh xe cáng cứu thương lăn trên nền gạch, tiếng nhân viên y tế trao đổi ngắn gọn với nhau.

— Xe cấp cứu tới rồi. Anh phải đi lo phần còn lại ở đây, Đan. Cảm ơn em vì một đêm nay, thật lòng.

— Cảm ơn anh mới đúng, cảm ơn anh rất nhiều.

Cuộc gọi kết thúc, nhưng lần này khác hẳn mọi lần trước, không phải một khoảng lặng đáng sợ hay một tiếng tút lạnh lùng, mà là một sự im lặng nhẹ nhõm, giống như tiếng thở phào sau một hơi thở dài đã nín giữ suốt nhiều giờ liền.

Đan đặt tai nghe xuống bàn, nhìn quanh phòng trực, thấy Ánh Tuyết đang lau vội một giọt nước mắt nơi khóe mắt, thấy Bảo Kỳ vẫn còn ngồi lặng, thấy Long đứng dậy, tiến lại gần cửa sổ nhỏ, nhìn ra bầu trời đêm vẫn còn thẫm màu bên ngoài.

— Ba giờ mười lăm phút sáng. — Ánh Tuyết nói, giọng bà run nhẹ nhưng đã bắt đầu trở lại vẻ điềm tĩnh quen thuộc. — Con bé đó đã gọi cho mình từ mười giờ bốn mươi bảy phút tối qua. Gần năm tiếng đồng hồ.

— Năm tiếng dài nhất trong đời em. — Đan nói, giọng cô khàn đi vì đã nói quá nhiều, quá lâu, với một cường độ tập trung mà cơ thể cô giờ đây mới bắt đầu cảm nhận được sự mệt mỏi tích tụ.

Ngoài cửa sổ phòng trực, bầu trời vẫn còn tối đen, nhưng đối với Đan, một phần nào đó trong lòng cô, phần đã bị giam giữ suốt năm năm trong bóng tối của một đêm tháng Tư khác, giờ đây đã bắt đầu thấy được ánh sáng đầu tiên.

Đã sao chép liên kết chương