Chương 4
Chương 4 — Cuộc Gọi Không Được Phép Cúp Máy
Hành lang dẫn tới văn phòng nhỏ cuối phòng trực lúc nào cũng tối hơn khu vực bàn làm việc chung một bậc, chỉ có một dãy đèn âm trần chiếu sáng lối đi. Cửa văn phòng Vương Đắc Long mở hờ, ánh đèn bàn hắt ra một vệt sáng vàng trên sàn hành lang. Ông ngồi sau chiếc bàn gỗ phủ đầy giấy tờ, cặp kính gọng đen đẩy lên trán, tay đang cầm một tách trà đã nguội từ lâu. Nghe tiếng gõ cửa, ông ngẩng lên, thấy cả Đan và Ánh Tuyết cùng vào, ông đặt tách trà xuống, khoanh tay trước ngực.
— Hai cuộc gọi đáng ngờ trong một giờ đồng hồ, đúng không? Tôi vừa xem qua nhật ký hệ thống.
— Vâng anh. — Đan đặt cuốn sổ tay lên bàn, mở đến trang vừa ghi. — Người gọi là một bé gái, ước tính bảy đến tám tuổi. Cuộc đầu chỉ chín giây, cuộc sau hai mươi hai giây. Cháu nhắc đến "dượng" đang quát, và mô tả một số chi tiết về nơi ở.
Long cầm cuốn sổ, đọc lướt qua từng dòng, gương mặt ông không biểu lộ cảm xúc rõ ràng, chỉ có ngón tay gõ nhẹ lên mép bàn theo một nhịp chậm rãi.
— Ba mươi mốt giây tổng cộng. Không có địa chỉ, không có tên, không có xác nhận trực tiếp về hành vi bạo lực đang xảy ra ngay lúc gọi, chỉ có suy đoán từ giọng nói và tiếng động nền.
Ông đặt cuốn sổ xuống, gõ vài phím trên máy tính, mở lại chính bản ghi âm mà Đan đã gửi lên hệ thống chung. Cả ba người cùng im lặng nghe lại hai đoạn ghi âm ngắn ngủi phát ra từ loa ngoài, tiếng thì thầm "cô ơi cứu con" vang lên trong căn phòng nhỏ nghe còn mong manh hơn cả khi Đan nghe qua tai nghe cách âm. Nghe xong, Long tắt loa, hai tay đan vào nhau đặt trên bàn.
— Tôi nghe thấy một đứa trẻ đang sợ. Điều đó tôi không phủ nhận. Nhưng nghe thấy sợ hãi và xác định được đó là bạo hành gia đình đang diễn ra ngay bây giờ, tại một địa chỉ cụ thể, là hai việc khác nhau hoàn toàn về mặt quy trình.
— Anh Long, em hiểu là chưa đủ theo tiêu chuẩn thông thường. Nhưng cách cháu bé phản ứng, cách cháu cúp máy đúng lúc nghe bước chân, không giống một cuộc gọi nghịch ngợm.
— Tôi không nói em sai. Tôi nói chúng ta chưa có đủ cơ sở để làm điều em đang định đề nghị, đó là yêu cầu công an khu vực cử lực lượng đi xác minh một địa chỉ mà chính chúng ta còn chưa biết.
Đan im lặng một lúc, cảm giác quen thuộc của việc bị chặn lại giữa chừng lại trỗi dậy, nhưng cô kìm lại, không để nó biến thành phản ứng nóng vội. Ánh Tuyết đứng cạnh, không xen vào ngay, chỉ quan sát.
— Em không đề nghị điều động lực lượng chính thức ngay bây giờ. Em chỉ xin anh cho phép giữ hồ sơ này ở trạng thái theo dõi ưu tiên, và cho phép em liên hệ trước với anh Vinh bên công an khu vực Đông Lãm, để anh ấy nắm được tình hình nếu có diễn biến thêm.
Long ngả lưng ra sau ghế, nhìn Đan chăm chú một lúc lâu, ánh mắt ông có gì đó vừa dò xét vừa như đang cân nhắc một điều gì khác ngoài chính vụ việc trước mặt.
— Đan, tôi biết em không phải người hay báo cáo bừa. Tám năm ở đây, em là một trong những tổng đài viên có tỉ lệ đánh giá chính xác cao nhất. Nhưng tôi cũng biết có những đêm em xử lý một cuộc gọi mơ hồ như thể nó chắc chắn là nguy hiểm chết người, trong khi xác suất thống kê nói ngược lại.
— Anh đang nhắc tới chuyện năm ngoái.
— Tôi đang nhắc tới một kiểu phản xạ, không phải một sự việc cụ thể. Kiểu phản xạ đó đôi khi đúng, đôi khi khiến chúng ta điều nguồn lực sai chỗ, và cái giá của điều sai chỗ không hề nhỏ, tôi là người hiểu rõ điều đó hơn ai hết trong phòng này.
Có một khoảng lặng ngắn sau câu nói đó, đủ để Đan nhận ra ông đang nói về chính mình chứ không chỉ về cô.
— Anh Long, em không xin anh tin vào linh cảm của em. Em xin anh cho em thời gian để biến linh cảm đó thành bằng chứng cụ thể, bằng chính nghiệp vụ của mình, trước khi cháu bé gọi lần thứ ba mà không còn kịp nữa.
— "Không còn kịp nữa" là một câu tôi đã nghe không dưới chục lần trong nghề này, Đan à. Đa số các lần, mọi chuyện vẫn ổn dù chúng ta không làm gì thêm ngoài quy trình chuẩn. Vấn đề là chúng ta không có cách nào biết trước lần nào là ngoại lệ.
Ánh Tuyết khẽ liếc sang Long, rồi lên tiếng, giọng điềm đạm như đang gỡ một nút thắt giữa hai người.
— Anh Long, ba năm trước là một chuyện khác. Lần đó thông tin ban đầu hoàn toàn không có gì đáng ngờ ngoài một cuộc gọi giấu tên đầy mâu thuẫn. Lần này Đan có bản ghi âm giọng trẻ con thật, có chi tiết cụ thể về cấu trúc nơi ở, có một khuôn mẫu lặp lại nhất quán qua hai cuộc gọi.
Long không trả lời ngay, ông xoay tách trà nguội trong tay một vòng, mắt nhìn xuống mặt bàn như đang tìm lại một ký ức không mấy dễ chịu. Ba năm trước, ông từng là trưởng phòng điều phối, và trong một đêm cao điểm, ông đã điều hai xe cấp cứu cùng đề nghị hỗ trợ khẩn từ công an dựa trên một cuộc gọi báo có người bị khống chế trong nhà kho, chỉ để phát hiện đó là trò đùa quá trớn của một nhóm thanh niên say rượu. Đêm đó, trong lúc hai xe cấp cứu bị điều đi nhầm hướng, một ca đột quỵ thật sự ở khu vực khác đã phải chờ thêm gần mười phút mới có xe tới nơi. Bệnh nhân qua khỏi, nhưng hội đồng kỷ luật vẫn giáng chức ông xuống một bậc, và từ đó "đủ căn cứ" trở thành hai chữ ông không bao giờ cho phép mình bỏ qua.
Chuyện đó không nằm trong hồ sơ chính thức mà Đan từng đọc, chỉ là những mảnh cô nghe được qua lời kể rời rạc của các đồng nghiệp lâu năm, ghép lại dần theo năm tháng làm việc chung. Cô chưa bao giờ hỏi thẳng Long về đêm đó, cũng như ông chưa bao giờ hỏi thẳng cô về đêm của Tô Diễm Thúy. Có những vết cũ trong nghề này người ta chọn cách tôn trọng bằng sự im lặng, dù cả hai đều biết rõ vết cũ của người kia đang ảnh hưởng đến quyết định trong hiện tại.
— Được rồi. — Cuối cùng ông lên tiếng, giọng đã bớt căng thẳng hơn. — Tôi cho phép giữ hồ sơ ở trạng thái theo dõi ưu tiên đến hết ca trực này. Em có thể liên hệ trước với công an khu vực để họ nắm thông tin, nhưng tuyệt đối không được yêu cầu họ cử lực lượng chính thức nếu chưa có thêm bằng chứng cụ thể hơn, ví dụ như một địa chỉ, một tên riêng, hoặc một dấu hiệu nguy hiểm tức thời rõ ràng.
— Em hiểu.
— Và Đan này. — Long nhìn thẳng vào mắt cô, giọng ông chậm lại, không còn vẻ nghiêm khắc của một buổi kiểm điểm mà mang chút gì đó gần với sự quan tâm bị che giấu vụng về. — Tôi không nghi ngờ trực giác của em. Tôi chỉ không muốn em phải trả giá thêm một lần nữa vì một quyết định đưa ra khi chưa đủ thông tin, dù đúng hay sai.
Đan gật đầu, không nói gì thêm, nhưng câu nói ấy lưu lại trong cô lâu hơn cô muốn thừa nhận. Cô nhớ đến buổi họp kiểm điểm cách đây gần một năm, khi cô nhất quyết giữ đường dây với một cuộc gọi báo tiếng động lạ trong một căn hộ trống suốt hai mươi phút, huy động cả một tổ tuần tra tới kiểm tra, để rồi phát hiện chỉ là một chú mèo hoang lọt vào từ cửa sổ tầng trệt. Long khi đó không quát mắng cô, chỉ ngồi nghe cô giải trình, rồi ghi vào biên bản một dòng nhận xét: "phản ứng vượt mức cần thiết so với thông tin sẵn có". Cô chưa bao giờ phản đối dòng nhận xét đó, vì cô biết, xét theo đúng quy trình, nó không sai.
Cô cầm lại cuốn sổ tay, cùng Ánh Tuyết bước ra khỏi văn phòng, cánh cửa khép lại sau lưng phát ra tiếng cạch nhỏ.
Ngoài hành lang, Ánh Tuyết dừng lại, đặt tay lên vai Đan một chút rồi rút về ngay, như thể bà biết Đan không cần một cái ôm an ủi lúc này, chỉ cần được để yên.
— Theo dõi ưu tiên là đủ để mình bắt đầu rồi. Lát nữa rảnh tay, em gọi cho anh Vinh nhé, chị quay lại bàn kiểm tra vài ca khác đã.
— Vâng chị.
Đan không quay về bàn ngay. Cô đứng lại một chút giữa hành lang vắng, nhìn về phía bàn làm việc của mình, nơi chiếc điện thoại vẫn im lìm dưới ánh đèn huỳnh quang, và tự hỏi trong khoảng thời gian ba mươi phút cô vừa dành để thuyết phục cấp trên, đứa trẻ ở đầu dây bên kia đã phải trải qua bao nhiêu điều mà không ai trong căn phòng này biết được. Câu nói cuối cùng của Long, "tôi không muốn em phải trả giá thêm một lần nữa", cứ vang đi vang lại trong đầu cô như một đoạn băng bị kẹt, và nó kéo theo sau nó cả một cánh cửa ký ức mà cô vẫn cố giữ đóng kín suốt tám tiếng của mỗi ca trực, giờ đang khẽ hé ra một khe nhỏ.
Cô đứng đó thêm vài giây, mắt nhắm lại, cố hình dung khuôn mặt của đứa trẻ chưa từng thấy, thay vì để tâm trí trôi về một khuôn mặt khác, một khuôn mặt cô đã cố quên suốt năm năm nay mà chưa lần nào quên nổi.