Chương 20
Chương 20 — Cuộc Gọi Không Được Phép Cúp Máy
Bảy giờ sáng đúng, ca trực đêm dài nhất trong sự nghiệp của Đan chính thức kết thúc. Đan ngồi trước màn hình, gõ những dòng cuối cùng vào báo cáo bàn giao, tay vẫn còn phảng phất chút run rẩy dù cơ thể cô giờ đây chủ yếu chỉ còn cảm giác kiệt sức, thứ mệt mỏi thấm sâu vào từng thớ cơ sau một đêm dài không một phút nghỉ ngơi thực sự.
Tổ ca ngày lần lượt tới, tiếng chào hỏi rôm rả quen thuộc vang lên khắp phòng trực, hoàn toàn trái ngược với bầu không khí căng thẳng nghẹt thở chỉ vài tiếng trước đó. Một vài người trong tổ ca ngày liếc nhìn Đan với ánh mắt tò mò, có lẽ tin đồn về một ca trực bất thường đã bắt đầu lan truyền qua vài câu chuyện rỉ tai trong lúc bàn giao.
Bảo Kỳ, dù ca của cậu cũng đã kết thúc, vẫn nán lại thêm vài phút, phụ Đan sắp xếp lại các tài liệu liên quan tới vụ việc để đính kèm vào báo cáo chính thức. Cả hai làm việc trong im lặng, một sự im lặng thoải mái khác hẳn với bầu không khí dè dặt giữa hai người vào đầu buổi tối hôm qua.
— Chị định nghỉ mấy ngày trước khi đi họp không? — Bảo Kỳ hỏi, giọng cậu có chút lo lắng thay cho Đan.
— Chị vẫn sẽ đi làm bình thường. Trốn tránh không giải quyết được gì, chị nghĩ đối mặt thẳng vẫn tốt hơn.
Bảo Kỳ gật đầu, không nói thêm, chỉ đưa cho Đan tập tài liệu đã sắp xếp gọn gàng, một cử chỉ nhỏ nhưng thể hiện rõ sự ủng hộ thầm lặng mà cậu dành cho đồng nghiệp của mình sau đêm nay.
Người tổng đài viên nhận ca từ Đan, một cô gái trẻ tên Thục Nghi, ngồi xuống, liếc qua báo cáo bàn giao, đôi mắt mở to khi đọc tới đoạn tóm tắt vụ việc đêm qua đầy chi tiết bất thường.
— Trời, chị vừa trải qua một đêm như phim vậy à?
— Ừ, một đêm dài. — Đan đáp, giọng cô khàn đặc, nụ cười trên môi có phần mệt mỏi nhưng chân thật. — Mọi thông tin cần thiết chị đã ghi đầy đủ trong báo cáo rồi, có gì em cứ hỏi thêm nếu cần.
— Em nghe nói bé gái đó tên Bảo Nhi phải không chị?
Đan gật đầu, không nói thêm, chỉ mỉm cười nhẹ, cái tên ấy giờ đây đã trở thành một phần ký ức mà cô sẽ mang theo suốt phần còn lại của sự nghiệp, giống như cách cái tên Tô Diễm Thúy đã đồng hành cùng cô suốt năm năm qua.
— Chị ơi, nếu là em, em không biết mình có đủ can đảm để làm như chị không. — Thục Nghi nói thêm, giọng cô gái trẻ có phần ngưỡng mộ. — Em mới vào nghề được sáu tháng, em vẫn đang học cách phân biệt đâu là trực giác đáng tin, đâu là phản ứng thái quá.
— Rồi em sẽ học được thôi, chỉ cần em không ngừng đặt câu hỏi cho chính mình sau mỗi ca trực. Chị cũng từng như em, và chị vẫn còn đang học mỗi ngày.
Thục Nghi mỉm cười, có phần nhẹ nhõm hơn sau câu trả lời đó, rồi quay lại tập trung vào công việc bàn giao, đọc kỹ hơn từng chi tiết trong báo cáo mà Đan đã để lại.
Vương Đắc Long bước ngang qua, dừng lại một chút, nhìn Đan với ánh mắt khó đoán, pha trộn giữa sự nghiêm túc thường thấy và một nét gì đó gần với sự cảm thông mà ông hiếm khi để lộ ra trước cấp dưới.
— Đan, tôi đã gửi thông báo họp chính thức, em sẽ nhận được trong sáng nay. Đừng lo lắng thái quá, đây là quy trình bắt buộc cho bất kỳ trường hợp vượt quy trình nào, không phải dấu hiệu cho thấy quyết định của em đã bị đánh giá là sai.
— Em hiểu anh ạ. Em cảm ơn anh vì đã đứng ra chịu trách nhiệm cùng em đêm qua.
— Tôi làm điều tôi tin là đúng, giống như em vậy. — Long nói, rồi khẽ gật đầu, quay người bước về phía văn phòng của mình, dáng đi ông vẫn vững vàng dù cả đêm không chợp mắt.
Ánh Tuyết, đang chuẩn bị rời đi sau ca trực dài, dừng lại bên bàn Đan, đặt tay lên vai cô một lần cuối trước khi về.
— Về nghỉ ngơi đi Đan, đừng nghĩ ngợi gì thêm hôm nay nữa. Mọi thứ cần làm, chị và anh Long sẽ lo phần thủ tục còn lại.
— Vâng chị. Cảm ơn chị vì tất cả, không chỉ đêm nay, mà suốt cả tám năm qua chị luôn tin tưởng em.
Ánh Tuyết mỉm cười, không nói gì thêm, chỉ vỗ nhẹ vai Đan rồi quay người bước đi, dáng vẻ bà vẫn vững vàng dù đã trải qua một đêm dài không kém phần căng thẳng so với Đan, hai mươi năm kinh nghiệm trong nghề đã tôi luyện cho bà một sự điềm tĩnh khó lay chuyển.
Đan thu dọn đồ đạc cá nhân, cuốn sổ tay bìa da sờn góc, chai nước đã cạn từ lâu, rồi bước ra khỏi tòa nhà trung tâm cấp cứu vào lúc bảy giờ hai mươi phút sáng. Ánh nắng sớm đã bắt đầu len qua những tán cây ven đường, không chói chang, chỉ là một thứ ánh sáng dịu nhẹ báo hiệu một ngày mới, khác hẳn với bóng tối dày đặc bao trùm suốt đêm qua.
Cô lái xe về nhà trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê, tâm trí vẫn còn văng vẳng những đoạn hội thoại của đêm qua: tiếng thì thầm chín giây đầu tiên, tiếng gõ máy, tiếng thở khẽ khàng, tiếng cửa gỗ vỡ vụn, và cuối cùng là một cái tên, Bảo Nhi. Con đường về nhà quen thuộc mọi ngày bỗng nhiên trở nên xa lạ dưới ánh nắng sớm, như thể chính cô cũng vừa bước ra từ một thế giới khác, một thế giới chỉ tồn tại trong khoảng thời gian giữa nửa đêm và bình minh.
Về đến nhà, cô tắm rửa qua loa, ngả lưng xuống giường, nhưng giấc ngủ không đến ngay, dù cơ thể cô đã kiệt sức tới mức tưởng như có thể ngủ được ngay lập tức. Căn phòng nhỏ của cô im lặng đến mức gần như xa lạ sau một đêm dài ngập tràn âm thanh, tiếng chuông điện thoại, tiếng thì thầm, tiếng đấm cửa, giờ đây chỉ còn lại tiếng quạt trần quay đều và tiếng xe cộ lác đác vọng vào từ con đường bên ngoài.
Cô nằm đó, mắt nhìn lên trần nhà, để tâm trí trôi qua từng khoảnh khắc của đêm qua một lần nữa, không phải để dằn vặt như những lần cô từng làm với ký ức về Tô Diễm Thúy, mà như một cách để dần dần chấp nhận rằng mọi chuyện đã kết thúc, ít nhất là phần nguy hiểm cấp bách nhất.
Cô nghĩ về Bảo Nhi, tự hỏi giờ này con bé đang làm gì, có đang ngủ yên trong một căn phòng bệnh viện xa lạ hay đang được người thân nào đó tới đón, có còn sợ hãi hay đã bắt đầu cảm nhận được cảm giác an toàn thực sự lần đầu tiên sau nhiều tuần, có thể là nhiều tháng, sống trong nỗi lo sợ thường trực. Cô cũng nghĩ về Kiều Thị Diễm, người mẹ mà cô chưa từng nghe thấy giọng nói rõ ràng suốt cả đêm, chỉ qua vài tiếng rên khe khẽ lọt vào đường dây, tự hỏi liệu chị có đủ sức mạnh để bắt đầu lại từ đầu sau tất cả những gì đã xảy ra.
Những suy nghĩ ấy cứ luẩn quẩn trong đầu cô, không hẳn là lo âu, cũng không hẳn là nhẹ nhõm hoàn toàn, mà là một trạng thái lấp lửng ở giữa, nơi niềm vui vì đã cứu được một mạng người hòa lẫn với nỗi bất an về những gì còn chưa biết ở phía trước.
Điện thoại cô rung lên, một tin nhắn từ hộp thư nội bộ trung tâm, gửi tự động vào lúc chín giờ sáng. Cô mở ra, đọc lướt qua nội dung, một thông báo chính thức mời cô tham dự buổi họp xem xét quy trình xử lý tình huống khẩn cấp đêm mười ba tháng này, được tổ chức vào chiều thứ Năm tuần sau, có sự tham dự của ban giám đốc trung tâm và đại diện phòng nhân sự.
Đan đọc đi đọc lại dòng chữ ấy vài lần, cảm giác lo lắng quen thuộc len lỏi trở lại, dù đã được dự đoán trước từ lời nói của Long ngay trong đêm qua. Cô nhắn tin ngắn cho Ánh Tuyết, hỏi liệu bà có nhận được thông báo tương tự không, và nhận lại câu trả lời chỉ vài phút sau: "Có, chị cũng nhận rồi. Đừng lo, mình cùng nhau vượt qua buổi họp đó, như đã cùng nhau vượt qua đêm qua."
Dòng tin nhắn ấy khiến Đan cảm thấy nhẹ nhõm hơn đôi chút, dù nỗi lo lắng vẫn chưa hoàn toàn tan biến. Cô đặt điện thoại xuống, nhắm mắt lại, cố gắng không để những suy nghĩ về buổi họp sắp tới chiếm lấy toàn bộ tâm trí mình ngay lúc này, khi cơ thể cô đang cần nghỉ ngơi hơn bao giờ hết.
Giấc ngủ cuối cùng cũng tìm đến cô, chập chờn và không sâu, xen giữa những giấc mơ rời rạc về tiếng gõ máy, về một cánh cửa gỗ, về một giọng nói trẻ con thì thầm không ngừng "cô ơi cứu con" vang vọng trong tâm trí cô ngay cả khi đã chìm vào giấc ngủ.
Đến gần trưa, cô tỉnh dậy, đầu óc vẫn còn nặng trĩu nhưng cơ thể đã phần nào hồi phục. Cô nằm im một lúc trên giường, lắng nghe tiếng nắng trưa rọi qua khe rèm cửa, cảm nhận rõ ràng sự tương phản giữa khoảng thời gian yên bình này với cơn bão âm thanh dữ dội mà cô đã trải qua chỉ vài tiếng trước đó, một sự tương phản khiến cô nhận ra rõ hơn bao giờ hết giá trị của những khoảnh khắc bình lặng tưởng chừng như hiển nhiên trong cuộc sống thường ngày.