Chương 22
Chương 22 — Cuộc Gọi Không Được Phép Cúp Máy
Ba tuần sau, một buổi tối thứ Ba bình thường, Đan ngồi vào bàn trực đúng bảy giờ tối, đeo tai nghe, kiểm tra lại màn hình định vị như thói quen đầu ca đã lặp lại hàng nghìn lần trong tám năm qua. Cuốn sổ tay bìa da sờn góc vẫn nằm ở góc bàn quen thuộc, dày thêm vài trang mới kể từ đêm mười ba tháng trước.
Buổi họp kiểm điểm đã kết thúc hai tuần trước, để lại trong hồ sơ của Đan một điểm trừ chính thức, dòng chữ ngắn gọn "vượt thẩm quyền chỉ đạo trong tình huống khẩn cấp", nằm cạnh một dòng khác, "thể hiện năng lực nghiệp vụ xuất sắc trong phân tích tình huống phức tạp". Hai dòng chữ đối lập nhau ấy, giờ đây cùng tồn tại trong cùng một trang hồ sơ, như một lời nhắc nhở rằng công việc của cô không bao giờ có câu trả lời đơn giản, chỉ trắng hoặc đen.
Sái Văn Đông đã bị khởi tố chính thức về hành vi bạo hành gia đình sau khi cơ quan điều tra hoàn tất thu thập chứng cứ, bao gồm cả lời khai của Kiều Thị Diễm khi chị đã đủ sức khỏe để trình bày. Đan không theo dõi sát diễn biến vụ án, chỉ nghe loáng thoáng qua vài lời kể của Vinh mỗi khi hai người tình cờ trao đổi công việc, đủ để biết rằng công lý đang được thực thi đúng theo trình tự pháp luật, một trình tự chậm rãi nhưng chắc chắn hơn nhiều so với những giờ phút hỗn loạn của đêm giải cứu.
— Chị Đan, hôm nay chị trực với em nữa à? — Bảo Kỳ hỏi, ngồi xuống bàn bên cạnh, giọng cậu đã tự nhiên hơn nhiều so với những ngày đầu còn dè dặt.
— Ừ, cùng ca với em suốt tuần này.
— Em nghe nói quy trình mới sắp được ban hành, dựa trên đề xuất sau vụ việc của chị.
— Chị cũng nghe vậy. Anh Long bảo họ đang soạn thảo văn bản chi tiết, có thể vài tháng nữa mới chính thức áp dụng.
Bảo Kỳ gật đầu, định nói thêm thì điện thoại bàn của cậu đổ chuông, cậu vội đeo tai nghe, chuyển sang trạng thái làm việc quen thuộc. Đan mỉm cười nhìn cậu một thoáng, rồi quay lại màn hình của mình, sắp xếp lại vài mục ghi chú cho ca trực tối nay.
Cô liếc nhìn sang bàn tổ trưởng, nơi Ánh Tuyết đang ngồi kiểm tra lại bảng phân ca của tuần tới, dáng vẻ điềm tĩnh quen thuộc không hề thay đổi dù đã hai mươi năm trôi qua kể từ ngày bà bắt đầu công việc này. Đan tự hỏi, liệu sau này, khi mình cũng đạt tới số năm kinh nghiệm ấy, liệu cô có thể giữ được sự điềm tĩnh tương tự trước mỗi cuộc gọi mới, hay những vết sẹo tích tụ qua từng năm tháng sẽ khiến cô trở nên khác đi theo một cách nào đó không thể đoán trước.
Vương Đắc Long đi ngang qua, dừng lại một chút bên bàn Đan, trao đổi vài câu ngắn gọn về công việc trước khi tiếp tục vòng kiểm tra buổi tối của mình. Mối quan hệ giữa hai người, sau đêm mười ba tháng trước, đã có một sự thay đổi tinh tế, không hẳn là thân thiết hơn, nhưng chắc chắn là một sự tôn trọng lẫn nhau sâu sắc hơn, thứ chỉ có thể hình thành sau khi cả hai đã cùng đứng ở lằn ranh giữa quy trình và lương tâm, và cùng chọn ra quyết định của riêng mình.
Buổi tối trôi qua với nhịp độ bình thường: một cuộc gọi báo tai nạn giao thông nhẹ, một cụ ông khó thở được hướng dẫn sơ cứu qua điện thoại trong lúc chờ xe tới, hai cuộc gọi nhầm số. Đan xử lý từng cuộc gọi với sự chuyên nghiệp quen thuộc, giọng cô đều đặn, kiên nhẫn, không khác gì bất kỳ ca trực nào khác trong suốt tám năm qua.
Đến chín giờ tối, điện thoại của Ánh Tuyết đổ chuông, không phải cuộc gọi khẩn cấp mà là cuộc gọi chuyển tiếp từ bộ phận lễ tân của trung tâm. Bà nghe một lúc, gương mặt dần giãn ra thành một nụ cười, rồi đưa mắt tìm Đan, ra hiệu cô cầm máy.
— Có người muốn nói chuyện với em.
Đan nhấc máy, hơi ngạc nhiên.
— Alô, tôi là Đan đây ạ.
— Cô Đan ơi, con là Bảo Nhi nè, cô còn nhớ con không?
Giọng nói vang lên trong tai nghe, vẫn còn nét trẻ con nhưng đã khác hẳn tiếng thì thầm run rẩy mà Đan từng nghe suốt gần năm tiếng đồng hồ của đêm hôm ấy, giờ đây rõ ràng, tự nhiên, và quan trọng nhất, tràn đầy sức sống.
— Bảo Nhi hả con? Cô nhớ con lắm chứ, sao cô quên được. Con khỏe không?
— Con khỏe rồi cô ơi, con hết sợ rồi. Mẹ con cũng đỡ nhiều rồi, mẹ con ra viện tuần trước, giờ tụi con đang ở nhà bà ngoại. Con gọi để cảm ơn cô, vì cô đã cứu mẹ con và con đêm hôm đó.
Đan cảm thấy cổ họng mình nghẹn lại, phải mất một giây để có thể trả lời, giọng cô hơi run nhưng vẫn cố giữ được sự ấm áp cần thiết.
— Cô mới là người phải cảm ơn con, Bảo Nhi à. Con dũng cảm lắm mới dám gọi điện, dám thì thầm, dám gõ máy để nói chuyện với cô suốt đêm đó. Nếu không có con, cô cũng không thể làm được gì cả.
— Cô ơi, sau này lớn lên con muốn làm nghề giống cô, để con cũng có thể cứu người khác như cô đã cứu tụi con.
Câu nói ấy khiến Đan phải quay mặt đi một chút, giấu đi những giọt nước mắt bất ngờ dâng lên khóe mắt, trong khi vẫn cố giữ giọng nói đều đặn qua điện thoại.
— Cô tin là con sẽ làm được, Bảo Nhi à. Con đã có sẵn lòng dũng cảm rồi, phần còn lại chỉ là học thêm kỹ năng nữa thôi.
Cuộc trò chuyện kéo dài thêm vài phút, Bảo Nhi kể về ngôi trường mới cô bé đang theo học gần nhà bà ngoại, về con mèo nhỏ nhà hàng xóm mà cô bé mới quen, những câu chuyện đời thường giản dị của một đứa trẻ đang dần lấy lại tuổi thơ của mình. Đan lắng nghe từng câu, ghi nhớ từng chi tiết, như thể đang cất giữ một món quà quý giá mà cô không muốn để lỡ mất bất kỳ phần nào.
— Mẹ con bảo con gọi nhanh thôi, vì cô còn phải làm việc nữa. — Bảo Nhi nói, giọng cô bé có chút tiếc nuối. — Nhưng con muốn nói với cô là con không sợ tiếng động lạ ban đêm nữa, vì con biết nếu có chuyện gì, con luôn có thể gọi cho cô.
— Cô luôn ở đây, Bảo Nhi à. Bất cứ lúc nào con cần, số này luôn có người trực suốt hai mươi bốn giờ mỗi ngày, không nhất thiết phải là cô, nhưng luôn có người sẵn sàng nghe con nói.
— Con biết rồi cô. Con cảm ơn cô lần nữa nha, con phải đi ngủ đây, mai con còn đi học.
— Ngủ ngon con nhé, chúc con học thật giỏi.
Đường dây tắt, để lại trong lòng Đan một cảm giác ấm áp lan tỏa chậm rãi, khác hẳn với mọi cảm xúc dữ dội cô từng trải qua trong đêm mười ba tháng trước, một cảm giác bình yên giản dị mà cô hiếm khi có cơ hội cảm nhận trọn vẹn trong công việc của mình.
Khi cuộc gọi kết thúc, Đan đặt điện thoại xuống, ngồi lặng một lúc, để cảm xúc lắng xuống trước khi quay lại với công việc. Ánh Tuyết nhìn cô, không hỏi gì, chỉ mỉm cười, một nụ cười thấu hiểu giữa hai người đã cùng nhau đi qua không biết bao nhiêu đêm trực khó khăn.
Chín giờ hai mươi phút, điện thoại bàn của Đan lại đổ chuông. Cô đeo lại tai nghe, nhấc máy, giọng cô trở về trạng thái làm việc quen thuộc ngay lập tức.
— Tổng đài cấp cứu một một năm xin nghe, anh chị cần giúp gì ạ?
— Dạ, con tôi bị sốt cao quá, không biết phải làm sao, cô giúp tôi với...
Giọng người phụ nữ hoảng hốt vang lên, và Đan lập tức bắt đầu quy trình quen thuộc, hỏi địa chỉ, hỏi triệu chứng, hướng dẫn hạ sốt trong lúc chờ xe tới. Trên màn hình bên trái, tọa độ định vị hiện lên rõ ràng chỉ trong vài giây, một địa chỉ cụ thể, chính xác, không mơ hồ, không cần phải đối chiếu tiếng chuông nhà thờ hay tiếng còi tàu hỏa để suy luận.
Đèn báo trên bản đồ chuyển từ màu vàng nhấp nháy sang màu xanh ổn định, xác nhận vị trí đã được khóa chính xác, giống như hàng nghìn cuộc gọi bình thường khác mà Đan đã xử lý trong suốt tám năm làm nghề, và sẽ còn tiếp tục xử lý trong những năm tháng phía trước.
Cô nhìn ánh đèn xanh ổn định ấy trong một khoảnh khắc, rồi tiếp tục cuộc gọi, giọng cô đều đặn hướng dẫn người mẹ cách hạ sốt cho con, tay gõ nhanh thông tin điều xe, mọi động tác thuần thục đến mức gần như tự động sau tám năm rèn luyện. Không còn vòng tròn cam nhấp nháy phủ trùm cả một khu dân cư, không còn những phép tính tam giác đạc bằng tiếng chuông nhà thờ hay còi tàu hỏa, chỉ còn một địa chỉ rõ ràng và một quy trình quen thuộc đang vận hành trơn tru như nó vẫn luôn vận hành.
Ngoài kia, thành phố vẫn tiếp tục nhịp sống thường nhật của nó, với những niềm vui, những tai nạn, những khoảnh khắc sợ hãi và những khoảnh khắc được cứu giúp kịp thời, tất cả đều hội tụ về căn phòng nhỏ này, về những con người ngồi sau những chiếc bàn trực, lắng nghe, phán đoán, và hành động, đêm này qua đêm khác, không bao giờ biết trước cuộc gọi tiếp theo, dù bình thường hay bất thường, sẽ mang đến điều gì.